Ở tuổi 58, tôi có đứa con ngoài giá thú với bồ trẻ
Tôi hết mực thương em nhưng không thể bỏ vợ được.
Giờ tôi đã chuẩn bị nhiều tiền trong ngân hàng chờ đến ngày em sinh nở để lo cho con, vậy mà em từ chối gặp gỡ dù tôi đã nhắn tin gọi điện nhiều lần. Tôi lại chẳng thể bỏ vợ để lấy em, cũng không thể để em tự hủy hoại bản thân như thế.
Tôi 58 tuổi, trước đây sáu năm quen và yêu một cô gái nhỏ hơn mình 30 tuổi, giờ em đã có thai với tôi. Khác với những người khác khi có thai thì làm ầm ĩ và ngày càng phụ thuộc vào người tình thì em thất vọng và muốn bỏ đi. Tôi vì thương em, thương đứa bé nên muốn bao bọc em suốt đời nhưng không thể cưới vì sẽ làm tổn thương người vợ hiện tại. Chúng tôi quen nhau khi em đang là thực tập sinh cho một công ty nước ngoài, đối tác của tôi.
Không may cho em, làm mới được sáu tháng thì công ty đó giải thể nên em đột ngột lâm vào tình cảnh thất nghiệp. Trong một lần làm việc qua điện thoại để đóng các hợp đồng đang dang dở, tôi quý mến giọng nói của em nên mời đi ăn riêng, em đồng ý. Hôm đó em xuất hiện rất giản dị nhưng cuối buổi ăn em nói sở dĩ gặp tôi vì có việc cần nhờ chứ không thích đi ăn riêng với đối tác. Tôi lắng nghe và em nói cần tiền để tiếp tục học lên cao học, em có thể gặp tôi đi ăn uống hoặc quan hệ mỗi tuần với điều kiện tôi chu cấp tiền cho em.
Tôi ngỡ ngàng, em thì khóc, rồi tôi đồng ý. Từ đó mỗi tuần chúng tôi gặp nhau một lần nhưng tôi không bao giờ dẫn em đi ăn uống nữa mà vào khách sạn. Sau mỗi lần quan hệ chúng tôi thường trò chuyện, tôi nhận ra em là người vô cùng kín đáo, tinh tế và hiểu biết. Tôi vẫn không hiểu lý do vì sao em cần tiền để học tiếp trong khi hoàn toàn có thể đi làm với mức lương cao vì được đào tạo chuyên môn bài bản, giao tiếp tự tin và giỏi ngoại ngữ. Em không chủ động đề cập đến nên tôi dù rất tò mò cũng không hỏi.
Thương em nhưng tôi không thể bỏ vợ được.
Video đang HOT
Tôi kể cho em nghe nhiều về gia đình, công việc hàng ngày và hai con trai của mình. Em bằng tuổi con trai lớn của tôi, sớm tự lập trong khi con trai tôi không được như thế. Tôi tốn nhiều tiền đầu tư cho việc học của con nhưng thành tích ở trường và khả năng ứng xử đều thua em. Tôi còn chia sẻ với em việc các con rất xa cách ba mẹ, thường đóng cửa phòng làm việc theo ý mình, có ít bạn bè, không thích tiếp xúc với người thân. Em đã nói với tôi về những thói quen học đường, về sự khác biệt thế hệ, về những mơ ước tuổi trẻ để tôi thay đổi và tiếp cận con mình.
Quen em hơn hai năm tôi thay đổi nhiều, cố gắng để gần gũi con và nhân viên ở cơ quan nhiều hơn. Là sếp lớn trong một cơ quan nhà nước, lần đầu tiên tôi quan tâm tới động lực làm việc của nhân viên và thay đổi cách giao tiếp hàng ngày để nhân viên làm việc có hiệu quả hơn. Em còn dạy tôi nói tiếng Anh và luyện tập với em mỗi lần chúng tôi gặp gỡ. Sau hai năm em được nhận làm giảng viên ở trường, lương rất thấp nên vẫn phải đi kiếm việc làm thêm.
Lúc này tôi đã yêu quý em nhiều nên tranh thủ một ngày nào đó trong tuần đi làm về sớm ghé trường hoặc nơi em làm việc để ăn tối cùng. Như vậy là gặp nhau một tuần hai lần, tôi vẫn chu cấp tiền cho em hàng tuần. Thế rồi có một lần giận dỗi em nói muốn chia tay, một phần vì đã có công việc mình muốn, một phần vì em biết không có tương lai với tôi. Em cảm ơn vì đã giúp đỡ, tôi cảm thấy trong lòng đầy mất mát nhưng khi thấy em khóc, tôi hy vọng mình vẫn giữ được em vì biết em còn vương vấn mình.
Quả thật tôi đã thành công, em không rời xa tôi mặc dù rất hay buồn, khóc. Thời gian này tôi bắt đầu quan tâm hỏi han em hơn, chu cấp cho em nhiều tiền, mua sắm nhiều vật dụng cho em. Em cũng không thể hiện tình cảm gì hơn, vẫn chăm sóc tôi rất chu đáo, ân cần mỗi lần gặp gỡ. Trải qua thêm ba năm nữa, các con tôi đều được gửi đi nước ngoài, học hành yên ổn, tôi quyết định mua cho em một căn hộ cao cấp để có thể gần gũi em bất cứ lúc nào. Lúc này em đã nghỉ dạy vì công việc ở công ty nước ngoài quá áp lực. Em trở nên xinh đẹp hơn bao giờ hết, mặc dù vẫn ăn nói dịu dàng, phục trang giản dị nhưng em thay đổi nhiều, sang trọng, nữ tính hơn xưa nhiều lần.
Tôi bắt đầu sợ mất em mặc dù biết trong khoảng thời gian hơn năm năm quen nhau em chỉ có tôi. Điều tôi sợ là tương lai bất ổn sẽ làm em chán nản và ngã vào tay người đàn ông khác. Tôi ngỏ ý muốn có con với em nhưng em không đồng ý và khóc rất nhiều. Tuy vậy em không yêu cầu tôi bỏ vợ hay đến với em nhiều hơn, em chỉ nói mơ ước có một gia đình, bốn năm đứa con nhưng tôi không thể cho em được nên em muốn ra đi. Sau mỗi lần như thế em đều khóc. Vậy mà chỉ hơn nửa năm sau, trong một chuyến du lịch nước ngoài em quên mang thuốc tránh thai. Sau chuyến đi về em phát hiện mình cấn bầu.
Em khóc hết nước mắt, nửa muốn bỏ nửa muốn giữ lại. Những ngày đó, lần đầu tiên em thổ lộ về cuộc sống khi mới gặp tôi, em nói lúc đó rất khổ vì ba bị tai nạn giao thông thập tử nhất sinh, mẹ làm ăn nợ nần, một anh trai thất nghiệp, một anh trai đi tù, hai em còn nhỏ chưa học xong. Em gặp tôi rất mong được sự giúp đỡ nhưng không biết giải thích thế nào, sợ tôi không tin nên chỉ hỏi xin tiền đi học, vì thế số tiền nhận được từ tôi rất ít, không đủ để trang trải nên em phải nhịn ăn nhịn mặc và làm rất nhiều việc để kiếm sống.
Em trách tôi không tốt, hay dè chừng em, không giúp em những lúc khó khăn nên em vô cùng tủi thân và khổ sở. Em chỉ muốn cuộc sống khá hơn để rời xa tôi nhưng vì không dứt được để đến khi có bầu thì tan nát hết cả. Em rất hối hận nhưng lại không nỡ bỏ đứa con trong bụng mình. Trong lúc bộc phát em còn để lộ ý muốn uống thuốc ngủ để ngủ mãi không dậy làm cho tôi vô cùng đau khổ và lo lắng. Tôi hứa chăm sóc cho em tốt hơn, lo lắng và dành thời gian nhiều hơn nhưng em không tin và muốn bỏ đi thật xa. Em cho rằng mình bị trừng phạt, nghĩ tôi không yêu thương em, sau này sẽ bỏ cả hai mẹ con, vì thế em mất lòng tin vào tất cả.
Giờ tôi đã chuẩn bị nhiều tiền trong ngân hàng chờ đến ngày em sinh nở để lo cho con, vậy mà em từ chối gặp gỡ dù tôi đã nhắn tin gọi điện nhiều lần. Qua nhiều nguồn thông tin tôi còn biết em có ý định bỏ làm, rất sợ em sẽ làm gì hại đến bản thân trong lúc quẫn trí. Tôi lại chẳng thể bỏ vợ để lấy em, cũng không thể để em tự hủy hoại bản thân như thế. Tôi biết mình có lỗi với hai người phụ nữ nhưng giờ tôi phải làm sao. Nếu em có mệnh hệ gì tôi sẽ hối hận suốt đời.
Theo VNE
Màn trừng trị "êm dịu" dành cho kẻ thứ 3!
Rồi không hiểu sao, cô ta tìm được số điện thoại của chị, gọi điện chị không nhấc máy thì cô ta nhắn tin. Chê bai, xúi giục chị buông tha anh...
Cái tin chồng cặp bồ đến với chị giữa những ngày nóng nực nhất. Đang muốn phát điên vì cái nóng quay cuồng của Hà Nội, lại thêm việc phải tiếp nhận cái tin "dữ" ấy, chị không thiết ăn uống gì, người phờ phạc như bóng ma đi ra đi vào nhà.
Chị chưa nói chuyện với anh, bởi chị chưa nghĩ ra cách nào "xử lý" cái thông tin đột ngột và gây sốc ấy. 35 tuổi, là mẹ của hai đứa con đã lớn, chị chẳng rơi nổi một giọt nước mắt khi biết tin chồng ngoại tình, nhưng tim chị thì đau như có ai giày xéo liên tục. Anh vẫn chưa hay biết gì chuyện mình bị "lộ". Nhìn chị xanh xao, không nói không cười, anh tưởng chị ốm, lại vẫn giọng ân cần thường thấy: "Anh đưa em đi khám nhé!", "Không, có sao đâu mà khám!", chị dấm dẳng. "Thế trong người em mệt à, hay tại trời nắng nóng quá. Thôi để việc nhà đấy anh làm cho, em đi làm về nghỉ ngơi đi, cơm nước chẳng nấu thì thôi, ra ngoài ăn vài bữa có sao", anh dồn dập hỏi, trong khi chị vẫn thờ ơ chẳng muốn tiếp chuyện.
Trừng trị kẻ thứ 3...
1 tuần sau, chị gửi cho anh 1 email, trong đó có số điện thoại, nick facebook, bức ảnh cô bồ trẻ của anh. Email có tiêu đề "Em cần 1 câu trả lời?". Đêm hôm ấy, anh chị thức trắng, anh đã thú thật rất chi tiết về mối quan hệ lầm lỡ kéo dài 3 tháng của mình. Anh cầu xin chị tha thứ và hứa cắt đứt toàn bộ mọi liên lạc ngay lập tức, unfriend cả facebook luôn. Sau câu nói cuối cùng của anh, chị im lặng nằm quay lưng vào tường. Không thể chợp mắt nhưng chị tin lời hứa của anh.
Chỉ vài ngày sau cuộc đối chất giữa hai vợ chồng, chị nhận được lời mời kết bạn từ facebook của một người lạ. Như thói quen, chị chẳng ngần ngại nhấn nút "Accept". Chị không biết rằng sự dễ dãi của mình đã tiếp tay cho một loạt chuyện rắc rối sau này.
Ngay sau đó, chị liên tục nhận được những tin nhắn khủng bố tinh thần của nick name mà chị biết chắc đó chính là cô bồ trẻ của chồng. Rồi không hiểu sao, cô ta tìm được số điện thoại của chị, gọi điện chị không nhấc máy thì cô ta nhắn tin. Chê bai, xúi giục chị buông tha anh, cô ta còn gửi hết những tin nhắn mùi mẫn trước đây chồng chị đã gửi cho. Chị biết sự im lặng đột ngột của anh đã khiến cô ta hiểu ra vấn đề nhưng lại không cam lòng bị bỏ rơi như thế, cô ta muốn "lật đổ" chị để chiếm hữu anh. Chị cũng đọc được những tin nhắn trách cứ của cô ta gửi vào máy anh và hàng chục cuộc gọi lỡ mỗi ngày. Tất cả động thái của cô ta đều được đáp trả bằng im lặng, có lẽ vậy nên cô ta càng tức, càng điên.
Thỉnh thoảng, chị lại nhận được một tin nhắn thách thức: "Gái già 2 con rồi, giữ sao nổi chồng nữa", "Để chồng đi với gái, chị không thấy nhục sao?"... Sự im lặng một cách quá kiên nhẫn của chị càng khiến cô ta điên tiết, cô ta chuyển sang cấp độ khủng bố tinh thần mới: "Về với chị đêm thôi, ban ngày chị có biết chồng chị đi đâu không?", đăng kèm bức ảnh cô bồ đang ôm hôn chồng chị. Chị chột dạ, nghĩ mình đã sai lầm khi tha thứ cho chồng, nghĩ anh lại ngựa quen đường cũ. Rồi một loạt những tin nhắn "ngọt hơn mía lùi" khác của hai người gửi đến chị, cả những tin nhắn hẹn hò đến nhà nghỉ này, khách sạn kia... Lại vài đêm chị mất ngủ. Chị thấy lạ, điện thoại của chồng chị không có tin nhắn nào gửi đến cô ta, dấu vết xóa đi cũng không hề có vì chị đã âm thầm kiểm soát rất sát sao... Sau khi kiểm tra kĩ lưỡng, chị nhẹ nhõm kết luận, đó chỉ là chiêu trò của kẻ thứ 3.
Đến lúc này, chị quyết định sẽ cho cô bồ trơ trẽn của chồng "biết thế nào là lễ độ". Chị "bơ" tất cả những tin nhắn kia đi, không muốn vạch rõ trắng đen làm gì cho mệt. Chị lấy số điện thoại của cô ta, cuộc gọi thứ nhất: "Em à, chị là L - vợ anh H, em muốn gặp chị phải không, hôm nào chị đến chỗ em làm nhé!". Cô bồ đứng hình trong giây lát, đang ú ớ không biết trả lời thế nào, chị tắt máy luôn. Vài hôm, chị lại "nhả" cho cô ta một tin nhắn "Em ở cơ quan không, chị qua nhé", "Em đang ở nhà đúng không, con em cũng có nhà chứ, để chị qua thăm nhà em...".... Chị chẳng biết nhà, chẳng biết cơ quan cô ta ở đâu, mà chị cũng không muốn điều tra, bởi vốn dĩ, chị không có ý định đánh ghen tơi tả hay dằn mặt, làm rùm beng lên, chị đã quyết định tha thứ từ hôm nói chuyện với chồng rồi.
Những lời hẹn gặp mặt của chị đã làm cho cô bồ của chồng hết lần này đến lần khác thót dạ. Tiếp đó, chị lập nick facebook mới (vì nick cũ đã bị cô ta chặn), viết một tâm thư rất dài "Gửi kẻ thứ 3 trơ trẽn" giọng điệu vô cùng nhã nhặn nhưng thâm thúy, trong đó có đề cập đến sự nhẫn nhịn chịu đựng của người vợ và sự trơ trẽn đòi giật chồng của kẻ thứ 3. Ai đọc cũng tưởng chị đang viết truyện gửi đăng báo, song phía cuối chị có đính kèm bức ảnh của cô bồ kia chụp cùng con gái nên người đọc đã hiểu ra vấn đề. Đến lúc này, chị mới hiểu vì sao cô ta quyết tâm giành chồng của chị đến thế, bởi cô ta làm mẹđơn thân.
Chị nhớ một vài người bạn có lượng follow lớn share trên facebook. Chẳng mấy chốc, dân mạng tìm ra được tung tích của kẻ thứ 3 trơ trẽn và "ném đá" vô cùng tơi bời. Chị cũng không ngờ bài viết của mình "lao nhanh" với tốc độ tên bắn như thế. 5 giờ sau, chị nhận được điện thoại của cô ta, khác hẳn mọi lần, giọng điện cô ta rất mềm mỏng. Cô ta nói sẽ không khủng bố chị nữa và xin chị xóa bài. Chị cười nhạt: "Xem ra em chỉ muốn xóa bài viết đó chứ chưa có ý định dừng lại". Chị tắt máy, cô ta lại gọi. Gọi không được cô ta nhắn tin, mỗi tin nhắn lại giảm xuống một độ mềm mỏng. Cuối cùng, đến tin nhắn: "Em xin lỗi chị, là em đã sai mà không biết mình sai", chị vào facebook xóa bài, vừa xóa vừa nghĩ: "Màn trừng trị kẻ thứ 3 kết thúc ở đây thôi!".
Theo Phunutoday
Sốc nặng khi phát hiện vợ gửi "ảnh nóng" cho bồ trẻ Tôi không còn dám tin vào mắt mình khi đọc được những dòng tin và cả tấm "ảnh nóng" mà người vợ đẹp gửi cho cậu đồng nghiệp trẻ ở cơ quan. Chỉ 2 năm chung sống, chúng tôi lôi nhau ra tòa bởi những bất đồng lớn trong quan điểm sống. Tôi là người đàn ông thành đạt trong kinh doanh nhưng...