Những giọt ‘nước mắt cá sấu’ anh rể tôi
Nếu ai đã một lần thấy anh rể tôi khóc vợ hẳn sẽ không tin những giọt nước mắt đó là giả dối, là cái mà người ta gọi là nước mắt cá sấu.
ảnh minh họa
Khi chị hai tôi mất, anh rể đã đập đầu vô tường đòi chết theo. Rồi khi chôn cất chị hai, anh lại lao xuống huyệt mộ ôm lấy nắp quan tài khiến ai nhìn thấy cũng không cầm được nước mắt. Mọi người phải lôi anh lên, “áp giải” về nhà, cắt cử người canh chừng để anh không làm chuyện dại dột…
Những ngày sau đó, anh không ăn, không ngủ, người phờ phạc cả đi. Bé Ti cứ lẫm chẫm bên cạnh. Nó không biết mẹ nó đi đâu, cũng không biết vì sao ba nó khóc lóc vật vã như một đứa con nít khát sữa đòi vú mẹ. Nó còn quá nhỏ để hiểu nỗi đau chia ly.
Đơn giản vì nó mới hơn 2 tuổi. Ban đêm, thỉnh thoảng nó cũng giật mình đòi mẹ, nhưng khi nhận ra giọng nói của tôi, nó ọ ẹ mấy tiếng rồi ngủ tiếp. Nó không cảm nhận được nỗi đau mà chỉ thấy thiếu hơi mẹ nên khóc đòi. Nó chỉ nhớ mẹ khi tôi chỉ bức ảnh chị hai trên bàn thờ. Nó nhìn chăm chú rồi bảo tôi: “Mẹ về trời rồi”. Được chừng 1 tháng thì nó gần như quên hẳn chị hai tôi.
Nhưng anh rể thì không như vậy. Sáng nào anh cũng giở mùng gọi chị hai dậy. Trưa nào anh cũng pha một ly cà phê đá để trên bàn làm việc của chị hai. Buổi tối anh đứng trước bàn thờ rì rầm rất lâu, sau đó anh viết nhật ký cho chị. Những dòng nhật ký thấm đẫm nước mắt, tình yêu, nỗi nhớ thương quay quắt của anh khiến ai đọc cũng không kềm được nước mắt.
Tôi cũng vậy. Ngày nào tôi cũng vào trang facebook của anh để xem hôm ấy anh tâm sự gì với chị của tôi. Anh nhớ từng chi tiết nhỏ nhặt nhất từ ngày anh chị quen nhau, yêu nhau. Anh nói về những tính xấu của chị với sự trìu mến đến rưng rưng lòng người đọc.
Một sợi tóc của chị còn vương lại trên gối cũng làm anh da diết nhớ thương, chiếc áo lót chị mặc đêm động phòng khiến anh loay hoay cả buổi cũng gợi cho anh hạnh phúc nghẹn ngào. Anh nhớ những lời càm ràm của chị, anh thèm khát được nghe chúng dù chỉ một lần.
Rồi thì những bữa cơm không có tiếng cười của chị, anh chan cơm bằng nước mắt. Cứ bưng chén cơm lên là anh lại phải đặt xuống để lau nước mắt. 6 năm yêu nhau, 4 năm chồng vợ nhưng ân tình của họ cao bằng núi, sâu bằng đại dương. Tôi và mọi người cảm nhận được điều đó qua những giọt nước mắt của anh, qua tiếng thở dài của anh, qua ánh mắt lúc nào cũng xa xăm của anh.
Mẹ tôi bỏ cả mấy đứa cháu nội con anh Ba để về ở với anh vì sợ anh buồn, nghĩ quẩn. Còn tôi thì gạt qua mọi nỗi thị phi để về trông cháu, tiện thể chăm sóc cho anh. Không biết từ bao giờ trong lòng tôi, hình tượng về một người đàn ông chung tình đã được sừng sững dựng lên thông qua hình ảnh của anh. Không biết tự bao giờ tôi đã nguyện với lòng, nếu anh ở vậy suốt đời để thờ chị hai tôi thì tôi cũng dám ở vậy suốt đời để chăm sóc cha con anh. Tình cảm đó là tự nguyện, thiêng liêng chứ không phải tình cảm trai gái bình thường.
Video đang HOT
Tôi nhớ có lần sau đám 100 ngày của chị hai, mẹ tôi có nói: “Con Mai nó không muốn thấy con èo uột như vầy đâu. Mai mốt nếu thấy chỗ nào được, con cứ bước tới, mẹ luôn ủng hộ con”. Nhưng anh rể tôi lắc đầu: “Con không bao giờ quên Mai đâu mẹ. Không ai có thể thay thế mẹ bé Ti trong lòng con”.
Tôi nghe vậy thì bảo mẹ: “Thôi, mẹ đừng có ép anh hai, chắc ảnh sợ cảnh mẹ ghẻ, con chồng; con anh con tôi…”. Mẹ tôi không nói thêm gì nhưng sau đó, một vài lần mẹ lặp lại với tôi như vậy. Tôi cằn nhằn: “Anh hai đã nói là không ai có thể thay thế chị hai mà sao mẹ cứ nói hoài vậy? Bộ mẹ muốn người ta về ăn hiếp cháu mình hả?”.
Tôi nói vậy thôi chớ thật ra còn có một lý do khác. Đó là vì tôi nghĩ, người như anh rể tôi mà lọt vô tay người phụ nữ khác thì uổng lắm. Chị hai tôi có phúc phần mà không được hưởng, nhưng có lẽ trên trời cao kia nhìn xuống, chị hai tôi cũng mỉm cười hạnh phúc với tình yêu tuy ngắn ngủi nhưng sâu đậm của mình.
Đúng một năm sau ngày chị hai mất, mẹ và tôi về lại nhà mình vì mẹ tôi nói anh rể đã nguôi ngoai. Hơn nữa, lễ nghĩa với người đã khuất xong rồi, mẹ tôi muốn anh rể được tự do. Tôi quyến luyến chia tay hai cha con anh nhưng ngày nào cũng ghé thăm họ. Một phần do tôi nhớ cháu, một phần tôi cũng muốn “đe” anh đừng có léng phéng với người phụ nữ nào khác vì lúc nào tôi cũng có thể thay chị hai tôi để ghen!
Cho đến một hôm, cách nay 2 tuần, tôi đi làm về thì thấy anh vừa từ trong nhà dắt xe ra. Thấy tôi nhưng anh không ở lại chơi như mọi lần mà vội vã chào rồi lên xe phóng đi. Tôi thấy lạ nên vào tới nhà là hỏi ngay: “Anh hai tới đây chi vậy mẹ? Con thấy vẻ mặt ảnh lạ lạ…”. Mẹ tôi im lặng hồi lâu mới chậm rãi nói: “Anh hai con qua xin phép mẹ cho nó cưới vợ”.
Tôi tưởng mình nghe nhầm nên hỏi lại: “Hả? Cái gì mà cưới vợ? Bộ ảnh giỡn mặt hả?”. Mẹ tôi đưa mắt nhìn xa xăm. Có lẽ mẹ cũng bất ngờ như tôi. Mẹ nói anh rể qua xin phép cuối tháng này cưới vợ. Đó là một người bạn cũ. Hai bên tình cờ gặp lại nhau khi cô gái đó về dự đám tang chị hai tôi.
Tôi nghe mà lùng bùng lỗ tai. Chị hai tôi mất mới 1 năm 2 tháng. Trong khoảng thời gian ấy, anh đã khóc hết đúng 1 năm. Tôi biết rõ vì đó là khoảng thời gian tôi và mẹ sống cùng anh. Nhất cử nhất động gì của anh tôi cũng biết. Thế mà vắng mẹ và tôi chỉ 2 tháng, đã có người phụ nữ khác chễm chệ ngồi thay vào chỗ chị tôi. Kỳ quặc hơn là cô ta không phải bồ bịch, qua đường mà anh tính chuyện cưới xin hẳn hoi.
Vậy thì những giọt nước mắt anh khóc chị hai tôi hóa ra là nước mắt cá sấu hay sao? Nước mắt cá sấu mà sao nó thấm đẫm và lay động như vậy? Tôi không thể nào hiểu nổi. Nếu ai đã một lần thấy anh rể tôi khóc vợ hẳn sẽ không tin những giọt nước mắt đó là giả dối, là cái mà người ta gọi là nước mắt cá sấu.
Tại sao một người đàn ông muốn đâm đầu chết theo vợ mà chưa được bao lâu đã có người đàn bà khác? Tất cả đàn ông đều như thế hay anh rể tôi chỉ là cá biệt? Nếu thế thì từ nay, xin các anh nếu chẳng may mất đi người bạn đời yêu dấu của mình thì hãy nuốt nước mắt ngược vào lòng, dằn nén nỗi đau, âm thầm chịu đựng chứ đừng khóc than rền rĩ như anh rể tôi. Những giọt nước mắt mà ban đầu tôi nghĩ là chân tình hóa ra là giả tạo tuốt!
Càng nghĩ tôi càng đau. Chẳng qua anh khóc là vì chị hai tôi mất đi, không còn ai hầu hạ, phục vụ anh, chăm sóc con cho anh để anh tự do bay nhảy. Anh khóc vì tiếc nhớ một người giúp việc quá tốt, quá hiền lành, quá nhẫn nại, chu đáo mà anh không thể tìm ở đâu ra với tiền công rẻ mạt như vậy. Anh khóc, suy cho cùng là vì bản thân anh chứ không phải vì chị hai tôi. “Đúng là nước mắt cá sấu!”- tôi đã nhắn tin cho anh như thế.
Không thấy anh trả lời. Mà làm sao trả lời được vì tôi đâu có nói sai? Anh đã đổ quá nhiều nước mắt cho chị hai tôi rồi sau đó lại phủi tay như thể người ta vứt đi một món hàng không còn giá trị sử dụng, hỏi làm sao tôi không tức, không điên, không ghen cho người chị vắn số của mình?
Giờ thì tôi đã ngộ ra. Đừng tin đàn ông khóc bởi nước mắt đối với họ cũng giống như một thứ nước để gột rửa. Đó đích thị là nước mắt cá sấu vì nó tự nhiên chảy ra chứ không phải xuất phát từ tình cảm chân thành, sâu nặng. 26 tuổi đầu tôi mới biết thế nào là nước mắt cá sấu. Đó chính là nước mắt đàn ông!
Theo VNE
Nửa đêm làm nhục chị họ rồi sốt sắng đưa đi bệnh viện
Từ bệnh viện trở về sau khi bị một kẻ không rõ mặt xông vào nhà đánh đập và hiếp dâm, nạn nhân Nguyễn Thị Thành vẫn sống trong tâm trạng sợ hãi tột độ.
Ngôi nhà nơi xảy ra sự việc, Tùng đánh đập và hiếp dâm chị họ
Mỗi khi mẹ vắng nhà, Thành phải sang nhà cậu mợ ở kề bên cho khuây khỏa và ổn định tinh thần. Với Thành, nhà cậu mợ là nơi an toàn nhất khi em rời khỏi sự che chở của mẹ. Nhưng cô gái trẻ không ngờ, Tùng - người em họ, con ruột của cậu mợ, lại chính là kẻ thủ ác đang giấu mặt. Vì thế, khi chân tướng vụ việc bị vạch trần, gia đình Thành choáng váng, trong khi cha mẹ Tùng hoàn toàn suy sụp. Vụ án trở thành nỗi đau khôn cùng, khi nạn nhân và hung thủ vốn có quan hệ họ hàng thân thiết...
"Nước mắt cá sấu" của kẻ bệnh hoạn sau khi đánh người, rồi hiếp dâm
Ngày 27/12/2013, khi nghe tin cô gái trẻ Nguyễn Thị Thành (SN 1996) bị kẻ lạ đột nhập vào nhà đánh trọng thương, những người hàng xóm sống gần đó cấp tốc chạy đến giúp đỡ. Trong đó, cậu thanh niên Nguyễn Văn Tùng (SN 1997), là em họ của nạn nhân, nhà ở đối diện, tỏ ra sốt sắng nhất. "Khoảng 15h, đi làm thủy lợi về, tôi bước vào nhà thì thấy Thành nằm bất tỉnh trên vũng máu dưới nền nhà. Hốt hoảng, tôi vội kêu cứu hàng xóm đến giúp đỡ. Trong số những người đến giúp, tôi thấy Tùng rất nhiệt tình. Không những cùng tôi đưa Thành đến bệnh viện huyện, Tùng còn xông xáo, tình nguyện chạy về nhà lấy đồ đạc cho tôi", bà Nguyễn Thị Toàn, mẹ cô gái đáng thương kể chuyện.
Dính một vết thương nặng do vật nhọn đâm trên đỉnh đầu, sâu 2,5cm, gãy một chiếc răng cùng nhiều vết thương trên cơ thể, Thành phải nằm điều trị dài ngày tại Bệnh viện Đa khoa Thái An, TP. Vinh. Đến ngày thứ 8, do số tiền vay mượn đã gần hết, bà Toàn đành xin bệnh viện cho con gái xuất viện sớm. Từ đó, Thành được người thân đưa về nhà chăm sóc. Trong căn nhà nhỏ, nơi xảy ra vụ việc bị đánh trọng thương, cô gái luôn có cảm giác sợ hãi, bất an, nhất là mỗi khi mẹ vắng nhà. Hiểu tâm trạng của con gái, bà Toàn luôn động viên, cố gắng trấn an tinh thần con. Trong lúc vắng nhà, bà thường bảo Thành sang nhà người mợ tên là Ngô Thị Tâm (43 tuổi) để chơi cho khuây khỏa, đồng thời đề phòng trường hợp xấu lại xảy ra. Nghe lời mẹ, Thành thường đi bộ sang nhà cậu mợ chơi và cô gái tin rằng, đây là nơi an toàn nhất.
Trong lúc này, cơ quan Công an huyện Hưng Nguyên vẫn khẩn trương truy tìm hung thủ. Ngày 13/1, sau thời gian dài khoanh vùng đối tượng, thu thập chứng cứ, cơ quan điều tra đã xác minh được hung thủ của vụ án. Kẻ đó không ai khác là Nguyễn Văn Tùng, người đã tỏ ra tận tình giúp đỡ gia đình bà Toàn lúc hoạn nạn và cũng là con của mợ Tâm, người được mẹ con Thành vô cùng tin tưởng. Tại cơ quan điều tra, Tùng cúi đầu khai nhận toàn bộ sự việc. Theo đó, khoảng 14h30' ngày 27/12, Tùng đi tắt qua nhà Thành để sang nhà bạn chơi. Vì trước đó thường nhìn trộm chị họ tắm và từng lấy trộm đồ lót về nhà, Tùng bỗng nảy sinh ý đồ sẽ vào nhà "nhặt nhạnh" đồ lót của chị họ để thỏa mãn sở thích quái đản. Hắn liền nhẹ nhàng lẻn vào nhà. Không may, do trong nhà quá tối, Tùng đã va phải chân giường khiến Thành đang ngủ choàng tỉnh giấc. Quá hoảng loạn, cô gái kêu lên "cướp, cướp". Sợ sự việc bị lộ, Tùng đã vơ con dao gọt hoa quả rồi đâm nhiều nhát vào đầu Thành khiến con dao bị gãy. Lúc này, Tùng nhào tới bóp cổ, rồi dùng dây lưng siết cổ làm nạn nhân ngất tại chỗ. Đồi bại hơn, Tùng đã thực hiện hành vi hiếp dâm khi nạn nhân hoàn toàn không có khả năng kháng cự.
Thực hiện xong hành vi thú tính, Tùng đem con dao và chiếc thắt lưng vứt xuống mương nước gần nhà để tẩu tán tang vật. Sau đó, Tùng quay về nhà tắm rửa, lên giường bật ti vi nằm xem như chưa từng gây ra vụ việc. Thậm chí, khi nghe bà Toàn hô hoán, cầu cứu sự giúp đỡ, Tùng là người nhanh chân nhất đến phụ giúp đưa Thành đến bệnh viện. Mục đích của y là đánh lạc hướng cơ quan điều tra. Thế nhưng, những hành động đó đã không thể giúp y thoát khỏi tội lỗi nghiêm trọng đã gây ra.
Nước mắt mặn chát của người thân
Sự thật được phơi bày, cả hai bên gia đình của nạn nhân và hung thủ đều choáng váng, không thể tin đó là sự thật. "Khi nghe đồng chí công an thông báo Tùng chính là kẻ đánh người, siết cổ rồi hiếp dâm con gái mình, tôi cứ ngỡ chú ấy nói nhầm. Tôi phải xin nhắc lại và khi đồng chí ấy khẳng định một lần nữa. Không ngờ, sự thật lại trớ trêu đến vậy...", bà Toàn buồn rầu cho biết.
Theo lời bà Toàn, hôm con gái mình gặp chuyện, gia đình Tùng là những người giúp đỡ nhiệt tình nhất. Bố Tùng, ông Nguyễn Văn Đồng không những theo chân hai mẹ con lên bệnh viện mà còn trực tiếp trở về nhà, lo gom góp tiền bạc giúp bà lo cho con. Còn mẹ của hung thủ, bà Ngô Thị Tâm cũng tất bật giúp đỡ gia đình họ hàng bằng bất cứ việc gì có thể, từ trông nhà, quét dọn đến cho trâu bò ăn cỏ... Trong ngày cơ quan công an đến điều tra, bà Tâm cũng kịch liệt lên án hành động tàn ác của kẻ có âm mưu sát hại cháu gái mình. Đồng thời, bà Tâm luôn cố gắng cung cấp những thông tin rõ cho cơ quan công an điều tra, với hy vọng hung thủ sớm bị sa lưới.
Vì thế, khi hay tin con trai bị bắt giữ ngay tại trường học, đôi vợ chồng khốn khổ này gấp gáp chạy xe lên trụ sở công an huyện để hỏi rõ sự tình. Ngồi nghe cơ quan chức năng chỉ rõ những hành vi phạm tội của đứa con thường tỏ ra ngoan hiền, ông bà thấy trời đất xung quanh như sụp đổ. Đau đớn tột cùng vì con, ông bà chẳng thể làm gì hơn nữa, đành thất thần trở về nhà.
Thành vẫn đang phải gánh chịu những nỗi đau về thể xác và tâm hồn.
"Con dại cái mang", ông Đồng bà Tâm phải cúi gằm mặt sang xin lỗi gia đình anh chị. Đôi vợ chồng tội nghiệp đã quỳ xuống xin sự tha thứ từ gia đình nạn nhân. Trong dòng nước mắt, bà Tâm nói: "Thằng Tùng gây ra tội lỗi quá lớn, chúng tôi biết giờ xin lỗi cũng không giải quyết được gì, nhưng quả thật chúng tôi không hề hay biết chuyện này. Việc nó làm, nó phải chịu tội trước pháp luật, chỉ xin gia đình chị rộng lượng tha thứ để vợ chồng tôi có đường sống với bà con lối xóm". Nghe những lời cầu xin đó, tâm trạng bà Toàn càng ngổn ngang hơn. Bởi chị biết, vợ chồng người em họ không hề liên quan đến vụ việc tày đình của con trai. Những sự giúp đỡ nhiệt thành, vô tư và mong mỏi tìm được hung thủ của ông Đồng và bà Tâm, bà Toàn cũng hiểu rõ hơn ai hết. Nhưng mỗi khi nhìn đứa con gái ngây thơ, lòng bà lại quặn đau.
"Từ khi xảy ra chuyện, con tôi gầy gò hơn hẳn. Không những ảnh hưởng về thể xác, tinh thần của Thành cũng chưa thể ổn định lại. Thành luôn sống trong hoảng sợ. Nhiều hôm đang ngủ, Thành lại giật thót mình rồi bật dậy khóc nức nở. Từ khi biết hung thủ là Tùng, con tôi càng hoảng loạn hơn. Tôi chỉ hy vọng, con gái nhanh chóng bình phục sức khỏe, định thần trở lại vì ngày cưới của con đã gần kề", bà Toàn tâm sự. Cũng theo bà, trong lúc khó khăn này, Thành may mắn có người yêu thông cảm, luôn cận kề chăm sóc. Người thanh niên này đã chủ động đề nghị đợi Thành bình phục mới tiến hành những thủ tục cưới xin.
Ông Lê Bình, Trưởng xóm 1B tâm sự: "Sự việc xảy ra quá bất ngờ, chúng tôi không tin nổi Tùng là người gây ra những chuyện đó. Chỉ tội vợ chồng ông Đồng ăn ở tử tế, nuôi con lớn, cho ăn học đàng hoàng mà giờ nó lại gây ra nghiệp chướng này. Thằng Tùng làm, nó phải chịu tội trước pháp luật nhưng chúng tôi thương bố mẹ nó vô cùng...". Đó cũng là tâm trạng chung của nhiều người dân nơi đây khi biết chân tướng sự việc. Cũng vì thế mà từ hôm bắt được hung thủ, hai ngôi nhà sát nhau trở nên im ắng khác thường.
Trao đổi với phóng viên, thượng tá Lê Văn Thái, Trưởng Công an huyện Hưng Nguyên (Nghệ An) cho biết, cơ quan chức năng đã tiến hành khởi tố vụ án, khởi tố bị can, bắt tạm giam đối với Nguyễn Văn Tùng về tội danh giết người và hiếp dâm. Ông Thái cũng cho biết thêm: "Qua điều tra mới đây, chúng tôi phát hiện nguyên nhân dẫn bị can gây án là do mắc hội chứng cuồng dâm. Bị can chưa có tiền án, tiền sự ngoài một số vụ trộm quần áo lót và nhìn trộm người chị họ tắm".
*Tên nạn nhân đã được thay đổi
Theo Xahoi