Nghe hộ điện thoại khi chồng đang tắm, vợ bị tát nổ đom đóm mắt nhưng nội dung cuộc gọi mới gây sốc
Bình thường chị không bao giờ động vào điện thoại của anh và ngược lại. Nhưng linh tính mách bảo thế nào, hôm đó chị lại cầm lên nghe máy hộ.
Anh chị yêu nhau từ ngày còn là sinh viên. Ngày đó thiếu thốn đủ đường nhưng sao mà hạnh phúc. Chị thông minh, xinh xắn còn anh học giỏi, đẹp trai nên chuyện tình cảm của họ nhận được sự ngưỡng mộ và ghen tị của không ít người xung quanh. Rồi cuối cùng, sau khi vượt qua không biết bao nhiêu khó khăn và vất vả, họ cũng về chung một nhà.
Thời điểm kết hôn, anh chị vừa ra trường được 2 năm. Hai vợ chồng đều là dân tỉnh lẻ, gia đình lại chẳng lấy gì làm khá giả nên giống như nhiều cặp đôi mới cưới khác, họ phải đi thuê nhà. Vì vậy mà anh chị quyết định kế hoạch để kinh tế ổn định rồi mới sinh con.
Vì cả 2 vợ chồng đều là những người chăm chỉ lại có năng lực nên đều có công việc với mức lương ổn định. Và chỉ 2 năm kể từ khi kết hôn, anh chị đã gom góp, vay mượn để mua được 1 căn chung cư nhỏ. Đến lúc này, họ mới nghĩ đến chuyện sinh con.
Thế nhưng đúng là ông trời chẳng cho ai tất cả, vợ chồng chị cũng vậy. Suốt hơn 1 năm kể từ khi bắt đầu “thả”, chị vẫn chưa một lần có dấu hiện là sẽ có em bé. Trong khi đó, 2 bên nội ngoại đã mong cháu lắm rồi nên giục giã liên tục.
(Ảnh minh họa)
Sốt ruột, anh chị đành dắt nhau đi khám. Cầm tờ kết quả trên tay, chị như ngã quỵ, chị bị hội chứng buồng trứng đa nang. Nghiêm trọng hơn nữa là chị bị đã lâu mà không chữa trị gì nên rất khó để có con. Lúc đó, chính anh là người vỗ về chị, anh bảo: “Không sao. Em đừng lo. Bây giờ quan trọng nhất là em phải giữ sức khỏe để vợ chồng mình cùng nhau chạy chữa. Anh hứa sẽ không bao giờ bỏ rơi em”. Nghe những lời an ủi đó, chị lại càng khóc như mưa.
Có bệnh thì vái tứ phương, ai chỉ ở đâu chữa trị được, anh chị liền ngay lập tức tìm đến. Dù là trong Nam ngoài Bắc hay xa xôi cách trở thế nào, vợ chồng đều không ngại. Tuy nhiên, may mắn vẫn quay lưng với họ, thêm 2 năm nữa trôi qua mà chẳng có kết quả gì.
Video đang HOT
Đến lúc này, ngay cả chị cũng đã chán nản chứ đừng nói gì anh. Những lần đi chữa bệnh cùng vợ cứ thưa dần, thưa dần rồi cuối cùng là chỉ còn một mình chị. Hàng ngày anh cũng về nhà muộn hơn, khó chịu hơn và hay cáu gắt với chị hơn. Chị biết nguyên nhân là vì mình nên lại càng nhẫn nhịn hơn.
Tuy anh chẳng còn dịu dàng như ngày xưa nữa nhưng chị chưa một lần mảy may suy nghĩ rằng anh sẽ ngoại tình hoặc ra ngoài kiếm 1 đứa con. Bởi gần chục năm yêu và lấy nhau, chị lúc nào cũng tin tưởng anh. Nhưng niềm tin của chị đã bị phản bội.
Bình thường vì tôn trọng quyền riêng tư nên anh chị không bao giờ kiểm tra điện thoại của nhau. Nhưng cách đây mấy hôm, khi anh đang tắm thì bỗng có điện thoại gọi đến, là số máy lạ. Vốn dĩ chị định sẽ bỏ qua như thường lệ nhưng không hiểu linh tính thế nào, chị lại cầm lên và nhấn nút nghe.
(Ảnh minh họa)
Chị còn chưa kịp “alo” thì ở đầu kia, một giọng phụ nữ đã vang lên đầy hạnh phúc: “Anh à? Em có thai rồi.” Sững sờ, đau đớn, tuyệt vọng là tất cả những gì có thể nói về cảm giác của chị lúc đó. Chưa hết, anh từ trong nhà tắm lao ra, tát chị 1 cái và hét lớn: “Ai cho cô nghe điện thoại của tôi?”
Đáng lẽ người tức giận lúc này phải là chị cơ mà? Đáng lẽ người có quyền lớn tiếng lúc này cũng là chị cơ mà? Thế nhưng anh lại thực hiện tất cả những việc này khiến cho cảm giác của chị đã bị rơi xuống đáy sâu của tuyệt vọng. Chị chẳng nói gì mà chỉ ngước đôi mắt đẫm lệ lên nhìn anh và bảo: “Anh xong thì ra ăn cơm đi.”
Ngày hôm sau, trong khi anh đi làm, chị đã xin nghỉ ở nhà 1 hôm và dọn hết tất cả đồ đạc của mình rời đi. Chị không chấp nhận được chuyện bị đánh đã đành, lại càng không thể nhìn chồng vui vẻ bên người khác nên để lại tờ đơn ly hôn đã được ký sẵn trên bàn. Căn nhà này đã không còn chỗ cho chị nữa rồi.
Theo afamily.vn
Giữ gìn cho đêm tân hôn, nào ngờ "vốn quý" đã được quy đổi thành căn hộ
Cách đây 3 tháng, cô ấy thông báo với tôi đã mua được một căn chung cư để làm chỗ "chui ra, chui vào" cho hai đứa sau khi cưới.Tôi không tin nổi vào tai mình khi chỉ trong một thời gian ngắn cô ấy đã kiếm được khoản tiền lớn đến vậy.
Cho đến giờ, nếu ai hỏi tôi điều gì khiến tôi tự hào nhất thì có lẽ chính là mối tình hơn 6 năm trời của tôi và vợ sắp cưới. Chúng tôi học cùng cấp 3, lên thành phố khi trở thành sinh viên và vẫn giữ tình cảm ấy đến tận bây giờ. Cả hai đều là mối tình đầu của nhau. Có thể nói, tình yêu của chúng tôi còn đẹp hơn cả truyện khi hai đứa luôn giữ gìn, trân trọng nhau.
Vợ sắp cưới của tôi đẹp lắm. Cô ấy không những đẹp mà còn ngoan ngoãn. Tuy nhiên suốt 6 năm gắn bó bên nhau, chúng tôi chưa bao giờ đi quá giới hạn bởi vì tôi muốn dành điều thiêng liêng đó cho đêm tân hôn. Tôi luôn chung thủy vì nghĩ rằng chẳng có ai xứng đáng hơn cô ấy nữa.
Chúng tôi tốt nghiệp đại học rồi đi làm. Cuộc sống trốn thành thị đầy bon chen và áp lực, lương của chúng tôi thì có hạn nên hai đứa khá chật vật. Gia đình đôi bên cũng không có điều kiện nên hai đứa tôi phải thuê nhà trọ sống khá vất vả.
Thế rồi trong vòng 1 năm trở lại đây, công việc của cô ấy thuận lợi. Cô ấy làm cho một công ty, lương lậu cũng khá. Nhưng đồng nghĩa với nó là việc cô ấy phải đi công tác thường xuyên. Tôi chưa bao giờ nghi ngờ bạn gái mình, thậm chí tôi còn mừng vì sự nghiệp của cô ấy phát triển, được coi trọng trong công ty, thu nhập cũng cao.
Chúng tôi chưa bao giờ đi quá giới hạn bởi vì tôi muốn dành điều thiêng liêng đó cho đêm tân hôn. Tôi luôn chung thủy vì nghĩ rằng chẳng có ai xứng đáng hơn cô ấy nữa. (Ảnh minh họa)
Cách đây 3 tháng, cô ấy thông báo với tôi đã mua được một căn chung cư để làm chỗ "chui ra, chui vào" cho hai đứa sau khi cưới. Tôi không tin nổi vào tai mình khi chỉ trong một thời gian ngắn cô ấy đã kiếm được khoản tiền lớn đến vậy. Cô ấy giải thích rằng một phần là cô ấy tích cóp được, phần khác là công ty hỗ trợ mua, sau này trừ dần vào lương hàng tháng.
Chúng tôi hạnh phúc hân hoan đi sắm sửa cho ngôi nhà mới của mình. Ra tết chúng tôi sẽ làm đám cưới. Trước đây có nằm mơ tôi cũng không thể hình dung được có ngày hai đứa lại mua được căn nhà ở cái thành phố đắt đỏ này. Càng nghĩ thế tôi lại càng phục và càng thương vợ sắp cưới của mình khi cô ấy đã phải vất vả rất nhiều để có được ngôi nhà.
Có ai ngờ, cách đây 2 tuần tôi mới biết sự thật. Tôi nhìn thấy trong điện thoại của vợ sắp cưới những bức hình ghê tởm của cô ấy bên tay sếp già hơn cả chục tuổi. Không cần phải suy đoán quá nhiều, tôi thừa thông minh để hiểu điều đó có ý nghĩa gì. Hắn ta đang đi công tác xa, nhớ nhung người tình nên gửi mấy tấm hình thân mật cho vợ sắp cưới của tôi.
Tôi đã tát cô ấy một cái trời giáng. Tôi có cảm giác mình bị phản bội một cách đầy đau đớn. Cô ấy bưng mặt khóc nhưng rồi cô ấy đã trách cứ tôi: "Nếu anh tài giỏi như người ta thì em đâu đến nỗi phải chấp nhận làm bồ nhí cho ông ta. Bao năm ra trường anh cũng không làm được việc gì cả. Ông ta hứa sẽ mua cho em một ngôi nhà nếu em làm nhân tình cho ông ta trong vòng 1 năm ông ta ở Việt Nam. Vì thế, em đã phải chấp nhận làm việc này chứ lòng em nào có sung sướng gì".
Tôi đã giữ gìn cho cô ấy bao năm qua vậy mà cuối cùng vì tiền cô ấy lại bán rẻ thứ quý giá nhất của mình cho người đàn ông khác. (Ảnh minh họa)
Tôi có thể cảm nhận được nỗi đau của cô ấy khi phải làm công việc này. Có lẽ đúng là cô ấy vì muốn được có một ngôi nhà, một tổ ấm cùng tôi nên đã chấp nhận làm điều có lỗi cho tôi. Dù đã thuyết phục mình bằng suy nghĩ đó nhưng tôi vẫn không thể nào chấp nhận nổi sự thật này.
Giờ tôi phải làm gì? Nếu tôi bỏ cô ấy thì thương, bởi vì cô ấy đã cố gắng làm điều tồi tệ đó vì tương lai của chúng tôi, nếu tôi chấm dứt tất cả, cô ấy sẽ khổ đau. Nhưng bảo tôi tha thứ, tôi sợ mình sẽ không làm được vì điều đó ám ảnh tâm trí tôi mỗi ngày. Tôi đã giữ gìn cho cô ấy bao năm qua vậy mà cuối cùng vì tiền cô ấy lại bán rẻ thứ quý giá nhất của mình cho người đàn ông khác.
Tôi phải làm gì đây?
Minh Phú
Theo danviet.vn
Vợ sắp cưới làm 1 năm đã mua được nhà, tôi khóc nghẹn khi thấy thứ này Tôi tát cô ấy một cái trời giáng khi biết sự thật nhưng rồi chết lặng khi nghe vợ sắp cưới nói... Cho đến giờ, nếu ai hỏi tôi điều gì khiến tôi tự hào nhất thì có lẽ chính là mối tình hơn 6 năm trời của tôi và vợ sắp cưới. Chúng tôi học cùng cấp 3, lên thành phố khi...