Ngại vì bạn gái đòi vào nhà nghỉ
Bởi thông thường, chuyện vào nhà nghỉ do con trai chủ động.
Trong mắt tôi, em là cô gái đoan chính, dịu dàng, thậm chí là người rất nhút nhát trước đàn ông. (ảnh minh họa)
Con gái thường là người từ chối hoặc ngại ngùng khi đặt chân vào nhà nghỉ cùng bạn trai của mình. Vậy mà, yêu nhau mới được 3 tháng, người yêu tôi luôn tục gợi ý, bật đèn xanh cho tôi vào nhà nghỉ cùng em. Tôi không hiểu được trong đầu em đang nghĩ gì.
Thật lòng, là đàn ông ai cũng ham chuyện ân ái. Với một người con gái chủ động, họ chẳng ngần ngại. Nhưng vì em là người yêu tôi, và tôi xác định đến với em bằng sự chân thành, không phải sự đùa vui, cợt nhả. Thế nên, mấy lần em đề nghị tôi vào nhà nghỉ, tôi thật sự thấy sững sờ.
Trong mắt tôi, em là cô gái đoan chính, dịu dàng, thậm chí là người rất nhút nhát trước đàn ông. Tôi yêu em cũng vì điều đó. Sau 3 tháng em nhận lời yêu tôi, chúng tôi đã có khoảng thời gian vui vẻ và hạnh phúc. Em thường xuyên kể cho tôi nghe những câu chuyện cười vui khiến tôi cảm thấy đi bên em cuộc sống đã thay đổi hoàn toàn.
Video đang HOT
Nhưng có nhiều lần đi chơi về muộn, em nói, vì ở chung với bạn nên em ngại gọi cửa lúc khuya, em muốn vào nhà nghỉ cùng tôi rồi sáng ra tôi chở em đi làm luôn. Tôi hơi ngần ngại về lời đề nghị ấy, nhưng thấy em khó xử, tôi cũng mạo muội. Lần đầu, tôi chỉ ngủ, không động tới em, vì trong tôi có suy nghĩ, vì em không có nhà để về nên tôi để em ngủ đỡ mệt, mai còn đi làm sớm. Thế nhưng, em cứ chủ động ôm lấy tôi, nằm bên cạnh tôi, áp vào lưng tôi. Tôi thật sự thấy sợ sợ, vì tôi lo mình không làm chủ đươc bản thận, sẽ làm &’hại’ em. Tôi đã cố gắng kìm chế cảm xúc, nhắm mắt cố ngủ để quên đi trạng thái ấy. Nhưng sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi thấy em không hề vui, mặt em tỏ vẻ khó chịu, tôi thì có làm gì nên chuyện?
Chuyện đó không dừng lại ở lần đầu tiên. Em còn nhiều lần đề cập tới chuyện ấy nữa và tôi cũng vẫn phải làm như vậy. Vàl ần ấy, trong hơi men say, tôi đã động vào em. Em không còn trong trắng, tôi biết, có chút ngạc nhiên nhưng tôi bỏ qua chuyện đó vì muốn học cách đừng quá coi trọng trinh tiết như người ta thường nói. Nhưng trong lòng tôi không khỏi phân vân, tại sao em lại luôn đề nghị chuyện trai gái khi em và tôi mới yêu nhau được vài tháng. Tôi dù là đàn ông, được con gái chủ động nhưng lại có chút thất vọng về em. Có lẽ, tôi nên xem lại người yêu của mình, liệu có phải em là cô gái hư hỏng, dễ dãi và đang cố tình che đậy bằng vẻ ngây thơ trong sáng bên ngoài. Tôi nên dừng lại hay tiếp tục đây, tôi hoang mang vô cùng!
Theo VNE
Tôi có nên quên đi mối tình oan nghiệt này?
Tôi mở tủ và tá hỏa: Số tiền dành dụm để cho mẹ tôi chữa bệnh đã không cánh mà bay. Tôi xem lại mấy thứ khác cũng không còn ở vị trí cũ.
Sau giây phút thất thần, tôi bấm điện thoại gọi cho Phương. Chuông đổ nhưng không có người bắt máy. Cô ấy đã biến mất cùng với mối tình oan nghiệt của tôi.
Tôi gọi lại lần thứ ba thì câu trả lời cho tôi là "ò í e... số điện thoại quý khách vừa gọi đang ngoài vùng phủ sóng, vui lòng gọi lại sau". Tôi còn đủ bình tĩnh để gọi lại thêm chừng một trăm lần nữa. Thế nhưng trả lời cho tôi vẫn là cái giọng đáng ghét được cài sẵn của nhà mạng...
"Trăng sao gì nữa? Vậy là gặp con bợm cái rồi, bị nó lừa rồi"- thằng bạn thân của tôi bảo. Tôi cũng đã loáng thoáng nghĩ như vậy nhưng cố gạt đi. Không lẽ người đẹp như thế, học thức như thế, đạo đức như thế lại là một kẻ lừa đảo chuyên nghiệp? Nếu thế thì cuộc đời này còn gì đáng tin tưởng nữa đây? Tôi thầm mong Phương gặp chuyện gì đó bất trắc nhưng nhẹ thôi nên không thể liên hệ với tôi. Trong thâm tâm, tôi vẫn muốn tiếp tục câu chuyện tình yêu với người con gái xinh đẹp, dịu dàng ấy.
Tôi quen Phương trên mạng, sau đó đã gặp nhau ngoài đời rồi mới quyết định yêu và cưới. Gia cảnh của nàng rất đáng thương. Cha mất, mẹ bệnh tai biến nằm một chỗ đã lâu. Một mình Phương phải gánh vác cả gia đình. Hôm nàng đưa tôi về thăm gia đình, tôi đã rớt nước mắt khi thấy tình cảnh của nàng. Tôi quyết định chia sẻ bớt nhọc nhằn trên đôi vai gấy yếu của nàng. Khi đứng trước người mẹ đang sống đời sống thực vật của Phương, tôi hứa sẽ bảo bọc con gái bà, cùng nàng chăm sóc bà và mấy đứa nhỏ. Hôm đó Phương đã khóc và nói nàng biết ơn vì tôi đã không chê nàng nghèo khó, nặng gánh gia đình.
Chính tôi cũng nghĩ số phận đang mỉm cười với mình. "Bằng lòng làm vợ anh nhé?"- tôi nhìn sâu vào mắt nàng. (Ảnh minh họa)
Trở về Sài Gòn, tôi lao vào chuẩn bị ngay mọi thứ cho đám cưới. Tôi mua nhẫn kim cương, bông tai, dây chuyền, lắc vàng và cả một chiếc kiềng vàng. Tôi muốn cô gái tôi yêu sẽ được nở mày, nở mặt với bạn bè, người thân để bù lại việc nàng phải lấy một người chồng lớn tuổi gấp đôi mình và đã từng có một đời vợ.
Khi trông thấy những thứ ấy, Phương đã bật khóc. Rồi nàng ôm chầm lấy tôi, hôn tôi như mưa như gió, vừa hôn vừa khóc và nói nàng rất hạnh phúc, cuối cùng thì số phận đã mỉm cười khi mang tôi đến cho nàng. Khỏi phải nói tôi hạnh phúc thế nào khi được ôm trong tay thân hình tươi trẻ, tràn đầy sức sống của nàng.
Chính tôi cũng nghĩ số phận đang mỉm cười với mình. "Bằng lòng làm vợ anh nhé?"- tôi nhìn sâu vào mắt nàng. Trả lời tôi là đôi mắt đẫm lệ nhưng đôi môi lại tươi cười. Tôi rung rung đeo vào tay nàng chiếc nhẫn kim cương thay cho lễ đính ước. Chúng tôi sẽ làm đám cưới vào tháng Giêng năm sau khi mãn tang cha tôi. Vả lại, tháng Giêng là mùa xuân, khí trời mát mẻ, sức khỏe của mẹ tôi cũng tốt nên đám cưới sẽ vui hơn.
Thế nhưng mọi dự tính của tôi đã hoàn toàn đảo lộn. Sau hai tuần hạnh phúc bên nhau, người đẹp của tôi đột ngột biến mất chẳng để lại tăm hơi. Tôi chạy lên nhà nàng. Vẫn người đàn bà nằm bất động trên giường, vẫn những đứa trẻ nhếch nhác như cũ. Điều mới mẻ duy nhất là có thêm một cặp vợ chồng nghèo khó xưng là chủ gia đình. Họ nói hôm trước có một cô gái xinh đẹp đến đây cho hai vợ chồng một số tiền và bảo cho thuê nhà một ngày để nghỉ ngơi vì cô ta ở nước ngoài về, đang tìm một người thân quanh vùng. "Cô ấy bảo tụi tôi cứ ở trên rẫy, mẹ tôi thì cô ấy sẽ chăm sóc dùm khi chúng tôi đi vắng"- anh chồng nói như vậy. "Cô ấy cho tụi tôi 500 ngàn, cho tụi nhỏ rất nhiều bánh trái"- người vợ nói thêm.
Tôi ra về như kẻ mất hồn. Trời ạ, từng tuổi này mà tôi còn bị lừa tình. Tôi thấy đau như bị hoạn và tự hỏi mình là nên quên đi mối tình oan nghiệt này hay tiếp tục đi tìm kẻ đã giăng bẫy đưa mình vào tròng một cách ngon ơ như vầy? Nếu tìm gặp thì chắc gì tôi lấy lại của nã đã mất?
Mà hình như mấy hôm nay, tôi loáng thoáng thấy nàng trên mạng. Nàng đang thả câu. Đã có mấy con cá tung tăng vây quanh. Đúng hơn, đó không phải cá mà là những con trâu già thích gặm cỏ non như tôi. Tôi chỉ muốn nói một điều với mấy anh bạn, xin hãy tỉnh táo, đừng nhắm mắt lao vào mấy cô gái lả lơi, đưa đẩy trên mạng rồi bây giờ tiền mất, tật mang như tôi...
Theo VNE
Trả thù người đàn ông trăng hoa Anh ta trăng hoa với những cô gái khác và không tiếc lời chê bai, khinh miệt tôi. Sau khi đọc bài viết: "Bồ anh chân dài, ngực bự lắm", tôi rất thông cảm với người phụ nữ này vì tôi cũng đã từng rơi vào hoàn cảnh như chị bây giờ. Nhưng tôi may mắn hơn khi mình vẫn chưa quyết định...