Nếu chúng mình chia tay nhau…
Em luôn yêu ai đó bằng tất cả những gì em có thể…
Không hiểu sao lúc bắt đầu nhận lời yêu anh, cũng là lúc em luôn tự hỏi: Mình sẽ chia tay vì lý do gì? Nhưng em không cố gắng chuẩn bị cho cái ngày chia tay ấy.
Em biết, anh không tin vào cái gọi là “yêu mãi”. Em đã từng tin, em đã kiếm tìm, và càng tìm càng mất niềm tin. Yêu thì yêu thôi, nghĩ xa xôi mà làm gì. Anh đã nói với em như thế. Nhưng đừng nghĩ xa xôi về cái ngày mai hạnh phúc, thì xin anh cũng đừng nghĩ về ngày mai anh nói chia tay nữa được không?
Anh quen em khi em vừa trượt đại học, vừa chia tay một người, vào cái lúc mà em ngu ngốc nghĩ rằng mình đã gần như mất hết. Anh nhìn thấy em yếu đuối, em đau khổ.
Ngày đầu yêu nhau, anh đã dặn: Nếu một ngày anh nói chia tay, đừng đau nhiều như em đã từng đau nhé. Em đã cố nghĩ: Chắc anh nghĩ em lụy tình, chắc anh lo cho em, chắc anh sợ em đau…
Anh đã trải qua 2 mối tình, anh bây giờ thận trọng hơn, anh bây giờ sẽ không để mình phải nhớ nhiều, không để mình phải đau nữa. Anh không nhớ số điện thoại người anh yêu nữa, để một ngày anh sẽ không phải cố gắng lãng quên. Trước khi nhận lời yêu anh, em đã biết điều đó, em đã nói thật tội nghiệp cho người yêu tiếp của anh, thật chẳng công bằng. Em đã chấp nhận cái sự chẳng công bằng đó, chấp nhận anh đã từng yêu ai đó bằng cả trái tim, chấp nhận rằng anh sẽ không bao giờ dành cho em một tình yêu như thế, chấp nhận anh yêu em nhưng có thể bước đi bất cứ lúc nào. Chấp nhận, nhưng không có nghĩa là không buồn và không đau.
Em luôn yêu ai đó bằng tất cả những gì em có thể. Những việc em làm trong lúc yêu nhau, là những thứ duy nhất em làm để giữ người em yêu bên cạnh em.
Em yêu anh theo cách của em, anh cứ yêu em phần của anh… Đừng hỏi em thêm nữa.
Video đang HOT
Em sẽ không giữ một người đã muốn bước đi, em sẽ không cố níu một bàn tay đã buông tay em ra.
Đương nhiên là em sẽ đau anh ạ. Chẳng ai yêu hết mình, khi chia tay lại nói mình không đau. Nhưng em sẽ ngoan như lời anh bảo, sẽ vâng thôi, chẳng hỏi vì sao. Em hứa vậy rồi, chưa đủ sao anh?
Ngày người yêu cũ nhắn tin, anh lại nói với em rằng: Nếu có một ngày anh nói chia tay, hãy cứ vâng thôi, và đừng hỏi gì thêm cả. Có người con gái nào không buồn khi ngay sau khi nhắn tin với người yêu cũ, người yêu mình nhắc đến 2 chữ chia tay? Có người con gái nào vui khi nghe: “Anh thương nó lắm, gia đình nó rất phức tạp”. Với con gái, người yêu cũ của bạn trai là cái gì đó đáng sợ và nguy hiểm lắm!
Rồi hôm nay anh lại hỏi: Nếu anh nói chia tay, em sẽ thế nào?
Một tháng, hơn 3 lần anh hỏi em điều đó. Em buồn anh ạ, em rất buồn… anh bảo em không được yếu đuối nhưng em mệt mỏi lắm. Cái suy nghĩ anh không thể yêu em như anh đã từng yêu người ta khiến em chạnh lòng, cảm giác ghen tị. Cảm giác anh đang băn khoăn về tình cảm của mình, cảm giác mối quan hệ này có thể mất đi bất cứ lúc nào, cảm giác yêu mà không được tin vào người mình yêu… Yêu mà phải sẵn sàng gồng mình mạnh mẽ nếu chia tay, những cảm giác ấy khiến em mệt mỏi. Thà em cứ yêu thật nhiều, chia tay, đau một lần, còn hơn phải chuẩn bị tâm lý thế này. Anh lại đang bảo em trẻ con à? Hay em lại đang suy nghĩ nhiều? Anh cứ kệ em đi. Tin rồi mất lòng tin, hay yêu để rồi đau, em chịu hết. Em yêu anh theo cách của em. Anh cứ yêu em phần của anh. Đừng hỏi em thêm nữa.
Mình sẽ chia tay vì em quá trẻ con…
Mình sẽ chia tay vì anh là người lớn…
Mình sẽ chia tay vì anh cần ở bên người khác, làm bờ vai cho người khác…
Mình sẽ chia tay vì anh yêu người khác…
Đó không phải là ngày hôm nay. Nhưng nếu có ngày đó, em sẽ chỉ nói “Vâng”, và không khóc trước mặt anh. Thế đã đủ chưa anh?
Theo Blog Việt
Tình thoáng qua với bạn người yêu
Chỉ vì những tình cảm thoảng qua với Hoàng, tôi đã rời xa anh...
Tôi đang sống trong ngập tràn hạnh phúc... vậy mà chỉ vì những tình cảm thoảng qua với Hoàng, tôi đã rời xa anh, người đàn ông hết mực thương yêu và lo lắng cho tôi.
Giờ đây tôi vẫn chưa thể nào quên được Nguyên Anh, người đàn ông đã ở bên cạnh tôi, yêu thương, chăm sóc tôi như một đứa trẻ... Nhưng rồi, bao nhiêu sóng gió đi qua, tôi đã không thể giữ được anh bên mình vì tính cách hiếu thắng và bướng bỉnh của bản thân!
Anh làm công việc quản lí đất đai, anh hơn tôi 5 tuổi nhưng khoảng cách không là vấn đề giữa hai chúng tôi, mặc dù tôi còn đi học và anh đã đi làm. Thời gian đầu anh luôn yêu thương và dành hết tình cảm cho tôi, nhưng tôi lại không biết quý trọng niềm hạnh phúc giản dị đó. Tôi cứ hững hờ trước những cử chỉ quan tâm, săn sóc của anh... Hơn nữa, cũng ở thời điểm đó, tôi gặp Hoàng, bạn thân của anh và chúng tôi đã cảm mến nhau ngay từ lần gặp đầu tiên ấy. Và rồi, tôi đã nói lời chia tay anh để đến với Hoàng.
Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn không hiểu được tại sao mình lại làm điều ngu ngốc ấy. Tôi đang sống trong ngập tràn hạnh phúc... vậy mà chỉ vì những tình cảm thoảng qua với Hoàng, tôi đã rời xa anh, người đàn ông hết mực thương yêu và lo lắng cho tôi.
Khi bị tôi phản bội, anh vẫn bao dung, vẫn nhẹ nhàng thứ tha và đón nhận tôi một lần nữa...
Khi tôi về bên Hoàng, ba chúng tôi đã có những cuộc nói chuyện với nhau. Tôi hiểu tình cảm Hoàng dành cho tôi rất chân thành... nhưng vì không muốn phản bội lại tình bạn bao năm qua, anh khuyên tôi "Em nên quay trở về với Nguyên Anh và hãy sống thật hạnh phúc em nhé!". Khi ấy, tôi đã bật khóc vì đã gây ra tội lỗi với hai người đàn ông yêu mình và cảm thấy xấu hổ khi mình là kẻ đã phá vỡ một tình bạn bền chặt, thân thiết bao năm qua của hai người.
Dù biết tôi phản bội anh để đến với người bạn thân của mình nhưng Nguyên Anh vẫn nhẹ nhàng, ân cần nâng tôi dậy khi tôi phạm lỗi "Hãy quay về bên anh nhé em! Anh yêu em nhiều lắm! Anh không quan tâm đến những cảm xúc xao lòng nhất thời của em và Hoàng đâu"... và tôi đã khóc nức nở trước anh như một đứa trẻ. Tại sao anh lại không mắng mỏ, chì chiết tôi? Tại sao anh lại không cho tôi một cái tát thật mạnh để tôi có thể tỉnh ra và biết mình đã phạm sai lầm gì? Và tại sao, khi tôi đã phản bội anh như vậy mà anh vẫn bao dung, vẫn nhẹ nhàng thứ tha cho tôi và đón nhận tôi một lần nữa?
Và khi đó, tôi đã nhận ra rằng, người đàn ông tôi yêu, tôi cần nhất là Nguyên Anh chứ không phải Hoàng. Anh đã dạy cho tôi biết thế nào là tình yêu đích thực, phân tích cho tôi biết thế nào là đúng, là sai và đã cho tôi biết thế nào là trái tim biết yêu thương chân thành... và anh đã mở rộng vòng tay đón tôi vào lòng như người mẹ luôn sẵn sàng thứ tha cho những lỗi lầm của đứa trẻ nông nổi gây ra. Tôi thầm cảm ơn tình cảm chân thành mà anh đã dành cho tôi, cảm ơn Hoàng đã đến để tôi biết người đàn ông nào thực sự thuộc về mình, và cũng nhờ anh mà chúng tôi biết quý trọng tình yêu, hạnh phúc của mình hơn.
Ngày sinh nhật tôi, anh đã tổ chức một bữa tiệc nho nhỏ ấm cúng cùng với những người đồng nghiệp ở cơ quan anh. Hôm đó, anh đã quỳ xuống và tặng hoa cho tôi trước mặt mọi người. Tôi ngập tràn trong hạnh phúc... lúc ấy, tôi chỉ muốn ôm anh khóc thật to và hét lên rằng "Em yêu anh!". Từ đó, tôi luôn cố gắng học thật tốt, sống thật vui vẻ để anh không phải buồn và bận lòng vì tôi nữa.
Chúng tôi yêu nhau, trân trọng nhau nhưng anh rất khó chịu khi mỗi lần, tôi lại dò xét và hỏi anh về quá khứ của mình. Lần đầu tiên anh hơi buồn nhưng anh vẫn bỏ qua cho tôi, đến lần thứ hai, tôi lại hỏi về người con gái ấy, anh tỏ vẻ khó chịu vì không muốn tôi cứ phải bận lòng về chuyện quá khứ của anh... Nhưng đến lần thứ ba, anh đã giận dữ khi không thể chấp nhận được sự ngu ngốc của tôi và đã lớn tiếng quát: "Chúng mình nên dừng lại ở đây! Anh không thể chấp nhận người yêu của mình suốt ngày hỏi han, soi mói vào chuyện quá khứ của anh được nữa"... Trời đất như đổ sụp dưới chân mình... và tôi biết rằng, mình sẽ vĩnh viễn mất anh từ đây!
Tôi biết rằng, mình sẽ vĩnh viễn mất anh từ đây!
Những ngày không còn anh bên cạnh, lúc nào tôi cũng khóc lóc, dằn vặt bản thân mình. Tôi không ăn, không uống, không bước chân ra khỏi cửa phòng... bao nhiêu ngày, tôi nhốt chặt mình trong phòng và gặm nhấm nỗi đau một mình.
Sau khi chia tay anh, cũng có rất nhiều người đến với tôi nhưng tôi không thể đến với bất kì ai bởi lẽ, tôi vẫn chưa thể quên được hình bóng anh, chưa quên được những yêu thương, hạnh phúc ngày nào còn ở trong vòng tay anh! Có những đêm, tôi quặn lòng với nỗi nhớ mong anh... trong giấc mơ về anh mà nước mắt ướt đẫm gối, hình ảnh của anh vẫn chẳng thể nào nhạt phai trong trái tim mình.
Thời gian cứ thế trôi qua, chúng tôi vẫn là bạn của nhau... nhưng sâu thẳm trong trái tim tôi, anh vẫn luôn là người tôi yêu thương nhất. Song, khi đối diện với anh, tôi vẫn giấu anh những điều thẳm sâu ấy... Có lẽ, đấy là mối tình đẹp nhất, đáng trân trọng nhất và cũng là mối tình đầy nước mắt và chua chát nhất mà tôi phải gánh chịu sau bao lỗi lầm của mình!
Mong sao, anh sẽ tìm được một người con gái anh yêu thương và thương yêu anh thật nhiều!
Hoa Lê (Theo Bưu Điện Việt Nam)
Nỗi đau còn lại Ngày anh cưới là ngày tôi nhập viện vì suy dinh dưỡng... (Ảnh minh họa) Cuộc đời thât trớ trêu, món quà mà anh dành tặng cho tôi sau hơn 5 năm quen nhau và sự đợi chờ với lòng chung thủy là lời xin lỗi: "Anh rất yêu em nhưng không làm khác được vì cô ấy đã có thai với anh,...