Minh Hằng: ‘Tôi tổn thương khi bị xé áo ngực trên màn ảnh’
Nữ diễn viên xinh đẹp của bộ phim truyền hình đang được yêu thích “ Vừa đi vừa khóc” chia sẻ về những khó khăn gặp phải khi tham gia.
Giảm 10 kg để ép ngực thành Đông Dương
- Cuộc sống của chị thay đổi như thế nào khi vai diễn Đông Dương trong “Vừa đi vừa khóc” nhận được nhiều phản hồi tích cực?
- Sau 2 năm tôi mới trở lại với phim truyền hình. Từ khi bấm máy đến khi công chiếu, bộ phim luôn nhận được sự ưu ái của truyền thông lẫn khán giả. Rất nhiều lời khen ngợi dành cho bộ phim cũng như diễn xuất của tôi. Tôi cảm thấy hạnh phúc khi được làm việc với ê-kíp mình tin tưởng, với một đạo diễn mát tay như bác Vũ Ngọc Đãng dù kịch bản không quá kịch tính. Tôi vui vì giờ đi diễn hay ra đường mọi người không gọi Minh Hằng nữa mà gọi Đông Dương.
Thậm chí, tôi đi diễn ở nước ngoài, khán giả Việt kiều vẫn xem online trên mạng, nên tôi cảm thấy hiệu ứng bộ phim rất tốt, có sức lan tỏa, tạo nên làn sóng rất mạnh. Bằng chứng là sau khi phim phát sóng, tôi nhận thêm được vài hợp đồng quảng cáo. Chính vì vậy, thu nhập của tôi cũng tăng nhẹ lên theo hàng năm (cười).
- Vũ Ngọc Đãng trả tiền cát-xê cho chị như thế nào để chị không e ngại giảm cân, cắt tóc và ép ngực thành con trai trên sóng truyền hình?
- Khi đóng phim với bác Đãng tôi không quan tâm chuyện cát-xê. Nguồn thu nhập chính của tôi chưa bao giờ từ phim ảnh vì 2 năm tôi mới đóng phim một lần. Đây chỉ là sân chơi, một đam mê mà mình muốn thể hiện nó. Hơn nữa, tôi cảm thấy thú vị khi vốn sống tôi tích góp bao nhiêu năm nay được thể hiện trên phim.
Khi nhận một bộ phim, tôi quan tâm thứ tự các yếu tố như đạo diễn, kịch bản, ê-kíp sản xuất và cuối cùng mới là cát-xê.
Minh Hằng không sợ xấu trên phim.
- Trên phim trông chị bụi phủi, nhợt nhạt khi không son phấn, điều này có từng là áp lực với chị chưa?
- Tôi không sợ xấu nên vấn đề đó chưa bao giờ khiến tôi áp lực. Bản thân tôi cũng không phải là người quá đẹp nên không sợ xấu. Phim nào tôi cũng “xấu hoắc”, từ Gọi giấc mơ về, Giải cứu thần chết đến Vừa đi vừa khóc. Tôi nghĩ mình không đủ đẹp để được mời vào những vai nữ chính đẹp. Những vai hồn nhiên, gần gũi thường dễ chạm đến trái tim của khán giả hơn. Những vai diễn số phận, hoàn cảnh éo le bao giờ cũng có nhiều đất diễn hơn. Phim của bác Đãng tuy nghèo nhưng rất đời, rất tươi sáng, dễ thương.
Tôi phải tập đi xe máy cà tàng đó cho ra chất một người đàn ông, tức là lúc nào cũng phải bành chân ra. Ban đầu, theo bản năng con gái, tôi vẫn khép hai chân lại, sau đó, xem lại cảnh quay thấy mình “bánh bèo” quá, tôi rút kinh nghiệm và dặn mình phải chú ý từng chi tiết nhỏ như vậy.
Tôi nhớ nhất cảnh nhảy xuống đoạn sông toàn rác, mọi người trong đoàn thương tôi quá đã chuẩn bị thùng nước suối để tắm cho tôi giữa đường. Bác Đãng là người gần gũi và không phân biệt từ diễn viên chính đến diễn biên phụ hay các thành viên trong đoàn, đó là lý do phim của bác bao giờ cũng gần gũi với khán giả. Làm việc chung với Vũ Ngọc Đãng, tôi hiểu ra một điều, tính cách tạo nên số phận nhưng đôi khi nó ảnh hưởng đến tư duy của những người xung quanh.
- Sinh ra với thân phận con gái, khi thể hiện hình ảnh một người đàn ông trên phim, quá trình ấy đã cho chị trải nghiệm mới mẻ như thế nào về phái mạnh?
- Tôi nhận thấy làm đàn ông khổ quá. Khi đạo diễn Vũ Ngọc Đãng đưa kịch bản cho tôi, tôi đã nghĩ làm thế nào để giả trai vì bản năng của mình là con gái, có làm gì cũng khó qua mắt được khán giả. Tôi nghĩ mình sẽ giấu ngực, giấu mông như thế nào. Tôi đã suy nghĩ và bị áp lực gấp đôi những vai diễn trước, không chỉ đơn giản là diễn xuất mà còn vấn đề tạo hình. Khi sống chung một nhà, mình vừa là con trai, vừa là con gái rất khó diễn.
Tôi lo lắng vì ở nước ngoài khâu hóa trang rất tốt, còn ở Việt Nam, chủ yếu diễn viên phải tự mặc đồ, tự nghĩ cách tạo hình cho mình. Đây là mấu chốt quan trọng của bộ phim, nếu mình làm không ra, rõ ràng bộ phim thất bại ngay từ những cảnh đầu tiên.
Ngày tôi quyết định cắt tóc dài, tôi bước chân về nhà, mẹ không nhận ra con gái, tôi đã thấy ổn ổn chút. Tôi may mắn vì có gương mặt có xương quai hàm góc cạnh, khi cắt tóc, những đường nét đó lộ ra.
Nữ diễn viên sinh năm 1987 chia sẻ về khó khăn khi phải ép ngực trên phim.
- Chị gặp khó khăn như thế nào ở khâu giấu ngực, giấu mông khi làm Đông Dương?
- Trước đây, mỗi khi đến phim trường, tôi phải đến sớm 30 phút để trang điểm, còn ở Vừa đi vừa khóc, tôi chỉ đến trước vài phút vì khâu quan trọng nhất là bó ngực lại và giữ vệ sinh vùng ngực. Cực khổ lắm vì dù có giấu khéo cũng vẫn lộ.
Do vậy, tôi phải giảm cân rất nhiều. Trước khi bấm máy, tôi phải giảm gần chục kg. Nếu giảm cân nhẹ, mọi thứ trên cơ thể sẽ xuống đều. Còn nếu giảm cân cấp tốc, ở con gái, ngực sẽ giảm nhanh nhất. Vòng một của tôi đã giảm rất nhiều nhờ đó.
Hơn nữa, bó ngực rất đau và tức lắm. Thời tiết mùa hè nóng bức, mồ hôi chảy ướt hết miếng băng ngực nên tôi bị ngứa. Đó là khó khăn mà tôi gặp phải, ngoài ra tôi không ngại bất cứ cái khổ nào.
Video đang HOT
Có những cảnh quay tôi đạp xe trước gió, áo dính vào người nên cũng bị lộ. Tôi phải dính áo lại với nhau. Những cảnh như vậy đều phải cắt đi làm lại. Chi tiết nhỏ như thế đoàn phim phải rất chú ý nếu không nó trở nên vô lý trên phim. Ngoài ra, tôi phải mặc áo rộng, để an toàn vẫn phải khoác thêm áo khoác ở ngoài. Nói chung để giấu được ngực không đơn giản như mọi người nghĩ đâu.
Lương Mạnh Hải luôn chủ động với cảnh nóng
- Trong phim, chị diễn chung với bà nội và Hải Minh nhiều phân đoạn nhất, ai là người tung hứng giúp chị?
- Đó là bà nội. Đúng là diễn với những người có kinh nghiệm mình học hỏi được nhiều điều. Ai diễn với bà nội cũng “sướng”. Khi quay cận người này, thì người kia có quyền không cần diễn. Tuy nhiên, bà nội vẫn diễn mồi để tôi diễn tốt nhất, mà bà nội diễn mồi là tôi nổi da gà.
Tôi nhớ có một cảnh quay, bà nội chỉ nói hai chữ “Trời ơi” mà anh quay phim cũng khóc rung máy. Diễn với một người từng trải như bà nội, tôi cảm nhận được sự sâu sắc trong mỗi cảnh quay, lời thoại.
Mình trẻ như vậy, thức khuya dậy sớm đến phim trường đôi khi còn thấy mệt nhưng bà nội vẫn hiên ngang, “ngạo nghễ” không biết mỏi mệt. Điều đó chứng tỏ bà rất yêu nghề. Trên phim trường, bà cũng là người vui tính, hài hước.
Còn với Lương Mạnh Hải, đây là lần hợp tác thứ hai, tôi thấy rất ăn ý. Tôi hỏi anh rất nhiều về diễn xuất, cảm xúc ở mỗi phân đoạn để hai người có sự tương tác qua lại. Anh Hải cũng là người mua quần áo cho tôi, cho tôi gợi ý về kiểu tóc… nên khi vào phim, chúng tôi không có rào cản nào.
Minh Hằng dành nhiều lời khen cho Lương Mạnh Hải ở những cảnh hôn.
- Những cảnh yêu đương của chị và Lương Mạnh Hải trong phim bị chê sến sẩm và nhạt nhẽo, chị nghĩ sao?
- Anh Hải luôn chủ động trong những cảnh yêu đương khiến tôi rất bất ngờ. Nhiệm vụ của tôi chỉ là phối hợp và tương tác thôi.
Diễn với mỗi nhân vật nam, tôi đều bắt được những nhịp cảm xúc khác nhau. Tôi cũng muốn diễn chung với nhiều người khác để học hỏi kinh nghiệm từ họ. Với anh Hải, tôi cảm nhận anh diễn những phân đoạn tâm lý, tình cảm rất giỏi.
Đông Dương trao nụ hôn đầu cho Hải Minh
- Tuy vậy, người bị chê nhiều nhất phim lại là Lương Mạnh Hải. Đa số ý kiến cho rằng nam diễn viên thiếu sự nam tính, mạnh mẽ khiến nhân vật Hải Minh nhạt, chị thấy thế nào?
- Đây là vấn đề khá tế nhị bởi mỗi diễn viên đều có cách diễn xuất khác nhau để chạm đến trái tim của khán giả mà họ mong muốn. Đôi lúc mình không nên mang tư duy chung để áp đặt vào một người diễn viên. Bản thân anh Hải cũng có một lượng khán giả riêng và họ cũng dành cho anh rất nhiều lời khen.
Cũng như những ngày đầu tiên bấm máy, tôi bị khớp, tôi không biết làm thế nào để hình tượng Đông Dương đẹp. Nếu những vai diễn khác tôi có thể bung hết lực của mình ra về giọng nói, tạo hình, cử chỉ nhưng đối với cảnh quay của Đông Dương, cảm xúc của tôi phải tròn đầy, hình thể của mình phải kìm nén lại vào bên trong. Đôi khi tôi hoang mang không biết mình làm như thế này đã tốt chưa vì nếu mình diễn không thoải mái và cứ kìm nén hình thế thì trên phim mình sẽ bị đơ, bị lỳ.
Đông Dương diễn với bà nội một kiểu, diễn với Thêu một kiểu và đối với Hải Minh, Dương lại có một tâm lý khác… Mỗi một người, tôi phải đưa ra cách diễn khác nhau, một quy tắc chung bắt buộc mình phải đi theo hướng đó.
Nữ diễn viên thích thú khi được diễn cùng bà nội.
Cảnh xé áo ngực không phải để câu rating
- Cảm xúc của chị như thế nào khi bị một người đàn ông (nhân vật Lố) xé toang áo ngực trên sóng truyền hình?
- Một người con gái luôn che đậy số phận, không được sống với thân phận của mình, chỉ cần nghe đến câu thoại, tôi đã khóc nấc lên. Khóc thì ai cũng có thể khóc được nhưng cái nghẹn ngào trong lòng, không phải diễn viên nào cũng làm được. Cái nghẹn ngào đó tức tưởi hơn rất nhiều. Những câu thoại của bác Đãng khiến tôi rất tâm đắc, khi diễn rất nghẹn ngào mà không thể nói lên lời khiến khán giả nhói đau trong lòng.
Cảnh Lố xé toang áo và nhìn thấy ngực của Đông Dương, đó là một cảnh bi kịch. Một người con gái bị người con trai phát hiện thân phận giữa đường. Khi diễn cảnh đó, tôi cảm thấy bị tổn thương vô cùng lớn. Chỉ cần nghĩ đến chuyện đó thôi, tôi đã có thể khóc vì cảnh đó có quá nhiều cảm xúc.
Tôi biết sẽ có nhiều người nghĩ cảnh xé toang áo ngực đó lên truyền hình nhằm câu rating nhưng đây lại là một trong những mấu chốt có vấn đề đó thì nhân vật mới đi tiếp được, câu chuyện sẽ được tiếp diễn ra sao. Nếu không có tình huống đó cũng không tạo được kịch tính cho bộ phim, do đó, tôi sẽ không ngần ngại đồng ý diễn cảnh đó để bộ phim trở nên kịch tính.
Khi quay cảnh đó, những người trong đoàn phim im lặng để tôi tập trung diễn một lần. Cái gì lần đầu tiên cảm xúc cũng dâng trào hơn.
Lố hung hăng xé áo, Đông Dương lộ ngực trên truyền hình
- Ngoài đời, chị mạnh mẽ, lý trí ngay cả khi yêu và chia sẻ rất sợ khóc, nhưng trên phim chị khóc nức nở khi bị người yêu bỏ rơi, chị lấy cảm xúc đó từ đâu?
- Đúng là tôi chỉ thích những cảnh quay vui vẻ, và sợ những cảnh quay tâm lý, phải khóc lóc. Tôi ít khóc và sợ phải khóc. Nhưng khi quay trường đoạn Dương bị Hải Minh phát hiện, tôi phải khóc 5 kiểu khác nhau. Lúc thì mình phải kìm nén, lúc lại khóc òa lên, khóc cho số phận của mình… Tôi phải tập trung cao độ khi thực hiện những cảnh quay đó. Đóng những cảnh khóc, tôi thấy mệt lắm.
Cảnh chàng Lố xé áo ngực là một trong những cảnh quay khiến cô xúc động, nghẹn ngào nhất.
- Mặc dù nhận được nhiều phản hồi tích cực nhưng “Vừa đi vừa khóc” vẫn bị chê có nhiều sạn, tình tiết phim vô lý, chị nghĩ sao về ý kiến này?
- Không có gì là hoàn thiện cả. Tôi nghĩ những khiếm khuyết đó làm cho mình tiến bộ hơn. Những hạt sạn trong Vừa đi vừa khóc khiến mọi người quan tâm và bình luận về nó nhiều hơn. Tôi nghĩ, đôi lúc mọi người nên chấp nhận sự không hoàn hảo đó để bộ phim hoàn hảo hơn.
- Sở trường của chị là diễn nhưng 2 năm chị mới nhận một phim, chị làm thế nào để nuôi cảm xúc của mình luôn tròn đầy?
- Tôi có thói quen viết nhật ký. Những chuyện sốc, những gì đáng nhớ trong cuộc sống hàng ngày tôi đều viết lại. Đôi khi công việc bận rộn dễ làm mình bị cuốn trôi, phải sống vội vàng, nhất là những nghệ sĩ như chúng tôi, thế nên tôi luôn ý thức phải sống chậm lại. Khi đọc lại những dòng nhật ký vui, buồn đó, ký ức, cảm xúc của mình lại dồi dào trở lại. Chính điều đó đã nuối dưỡng tâm hồn tôi. Cảm xúc là thứ không dễ kiếm tìm, nếu không biết nuôi dưỡng nó sẽ dễ dàng mất đi.
Cảnh Minh Hằng khóc khi bị Hải Minh nghi ngờ là gay chạm tới trái tim khán giả.
Theo zing
Lương Mạnh Hải: 'Tôi tự hào về giọng nói của mình'
"Với những ai không thích giọng nói của tôi, tôi đành nói lời xin lỗi", Lương Mạnh Hải nói.
Được mệnh danh là "chàng nhà báo trót mê đóng phim", ngã rẽ điện ảnh đã thay đổi cuộc đời chàng phóng viên trẻ Lương Mạnh Hải và đưa anh trở thành một trong những diễn viên nam nổi tiếng hiện nay.
Tuy nhiên, song song với những thành công có được, các tác phẩm điện ảnh, thậm chí chính vai diễn của Lương Mạnh Hải vẫn không ít lần bị truyền thông chê bai, hoặc cố tình vùi dập. Chàng Hải Minh của Vừa đi vừa khóc cho biết, những lần như thế, anh luôn lấy "sổ tay thù dai" ghi ngay tên tác giả để nhớ mãi không thôi.
- Từng là một phóng viên theo đuổi nghề viết báo trước khi lấn sân điện ảnh, khi đến ngày nhà báo Việt Nam 21/6, cảm xúc của anh có còn như xưa?
- Tôi đã là người ngoài cuộc từ lâu lắm rồi. Một lời chúc chắc hẳn không thể đủ để cảm ơn tình cảm của nhiều nhà nhà báo đã luôn đồng hành và ủng hộ cá nhân tôi, cũng như các bộ phim mà tôi tham gia.
Chúc cho những người làm báo luôn có một cuộc sống thật hạnh phúc, thật nhiều năng lượng để lúc nào cũng tỉnh táo viết về những những điều đúng đắn.
- Giữa việc tự mình cầm viết để nhìn nhận, khai thác về người khác, và việc trở thành nghệ sĩ luôn phải "lắng nghe", "tiếp thu" mọi lời đánh giá về mình, anh... thích cảm giác nào hơn?
- Rõ ràng việc bình luận một sản phẩm có sẵn sẽ dễ dàng hơn và làm tôi thích thú hơn. Với sự phát triển của truyền thông như hiện nay, thì mỗi một anh hùng bàn phím cũng có thể là một "nhà báo", mỗi một facebook là một "tờ báo" rồi.
- Tuy không theo nghề báo nhưng đạo diễn Lê Hoàng đôi khi cũng có những bài viết rất thâm sâu, vậy còn Lương Mạnh Hải thì sao? Sau khi chuyển sang đóng phim và trở thành diễn viên chuyên nghiệp, anh có còn trổ tài viết lách như trước?
- Cái sự đanh đá thâm thuý, nhưng không kém phần duyên dáng, hóm hỉnh của Lê Hoàng thì hầu như ở Việt Nam, ít ai có thể làm được. Chả thế mà mỗi lần làm báo Tết hay một số chuyên đề đặc biệt nào đó, các báo lớn thường hay đặt hàng anh ấy viết một bài đấy thôi.
Nói chung, anh Hoàng là một và duy nhất, không thể đem ra so sánh được. Hiền lành như tôi, lo thân mình còn không xong thì chặt chém được ai.
- Khi các tác phẩm phim ảnh của mình bị truyền thông "chê bai", hỏi thật, có bao giờ anh trách móc những người từng là đồng nghiệp của mình đã quá "nặng tay"?
- Mỗi lần như thế, tôi lại lấy sổ tay thù dai ghi ngay tên phóng viên vào chứ (cười). Tôi cho rằng, dù là nhà báo hay nghệ sĩ, họ có ghét nhau thế nào thì cũng không thể tách rời nhau được đâu. Quan điểm của tôi vẫn luôn là: Hãy nhớ mặt tôi, rồi chúng ta sẽ gặp lại nhau.
- Nếu là phóng viên và tự coi phim, đánh giá vai diễn của chính mình, anh sẽ cho bản thân bao nhiêu điểm về mặt diễn xuất?
- Nếu thế thì tôi cho mình 7,5 điểm. Tôi nghĩ làm diễn viên cũng giống như người leo núi. Cứ sau mỗi phim, mình tiến bộ hơn thì coi như mình đã leo lên cao hơn một chút. Làm nghề gì cũng vậy, hạnh phúc nhất là mình luôn có mục tiêu để phấn đấu. Nghề diễn không có chuẩn. Bạn phải tự nhận ra cái dở của mình để cố gắng, khắc phục nó và không bao giờ được chủ quan.
- Nhiều nghệ sĩ luôn cố gắng giữ giữ hình tượng đẹp đẽ, trong sáng trong mắt fan. Trong khi anh lại thoải mái đăng tải những hình ảnh... người mẫu trần trụi và nhạy cảm trên trang cá nhân, anh không sợ người khác có cách nhìn sai hay hiểu lầm về mình?
- Trời ơi, điều này thì tôi chưa từng nghĩ đến. Tôi chỉ quan tâm đến việc tôi thích gì thôi. Có những thứ nhìn trần trụi và táo bạo, nhưng không tục tĩu và gợi dục. Bạn bè trên trang cá nhân của tôi không nhiều và đều là những người trưởng thành về mặt nhận thức, họ hoàn toàn ủng hộ tất cả mọi thứ liên quan đến vẻ đẹp của cơ thể người.
- Tuy là một trong những nam diễn viên nổi tiếng hiện nay, nhưng bên cạnh thành công có được, các bộ phim truyền hình của anh gần đây cũng không tạo được tiếng vang như mong đợi kể từ sau Bỗng dưng muốn khóc. Anh nghĩ sao trước sự thành công không bằng phẳng này?
- Tôi lại nghĩ khác hẳn. Vừa đi vừa khóc chỉ mới chiếu đợt đầu tiên, nhưng hiệu ứng khán giả rõ ràng là hơn hẳn Bỗng dưng muốn khóc. Và tôi tự tin rằng bộ phim này sẽ còn được "đi tour" trên nhiều kênh truyền hình khác nữa. Chúng ta hãy cứ chờ xem.
- Anh có buồn không khi phần lớn khán giả xem Vừa đi vừa khóc đều phàn nàn và không cảm thấy thân thuộc với giọng nói của anh?
- Tôi không thể hoàn hảo đến mức bản thân không có bất cứ điều gì để mọi người chê hay phàn nàn.
Tôi không biết có nên buồn hay không khi mà mình đeo khẩu trang, mang kính và đội mũ kín mít, vậy mà cất giọng lên là mọi người nhân ra ngay đó là Lương Mạnh Hải. Còn với những ai không thích thì tôi đành phải nói lời xin lỗi. Tôi rất tự hào về giọng nói của mình và nghĩ sẽ không cần thay đổi gì cả.
- Liên tục đóng vai yêu người cùng giới, lại hay khóc nhiều và có những lời thoại khá "sến", anh không sợ người xem nhàm chán, thậm chí hiểu lầm giới tính với hình ảnh sướt mướt, ủy mị của mình trên màn ảnh?
- Nếu không phải tôi đóng mà là người khác đóng thì cũng vậy thôi đúng không? Ví dụ, bạn hát nhạc sến thì phải ra sến, vậy thì tôi làm diễn viên cũng vậy. Quan trọng nhất đối với một diễn viên là vai hay, còn chuyện phê bình, nhận xét hay yêu ghét một sản phẩm giải trí phụ thuộc rất nhiều vào văn hoá, vốn sống, thẩm mỹ và gu của từng người.
- Vậy anh nghĩ sao khi nhiều người cho rằng, Minh Hằng giả trai còn "men" hơn Lương Mạnh Hải?
- Vậy thì quá sức tuyệt vời cho Minh Hằng, cô ấy phải diễn đạt thế nào thì mọi người mới khen như thế.
- Vừa đi vừa khóc đã sắp đi đến những tập cuối cùng, vậy Lương Mạnh Hải đã chuẩn bị những kế hoạch nào cho riêng mình trong thời gian tới?
- Hiện tôi và đạo diễn Vũ Ngọc Đãng đã ấp ủ một bộ phim truyền hình và hai phim điện ảnh cho năm tới. Kịch bản xong cái nào thì sẽ làm trước cái đó. Tuy vẫn chưa thể nói sớm vào lúc này, nhưng xin bật mí là tôi đang rất háo hức với câu chuyện và nhân vật của mình. Mọi thứ rất éo le, kịch tính, cũng sẽ có khóc nhiều và cũng có thể lại sến.
- Liên tiếp kết hợp cùng đạo diễn Vũ Ngọc Đãng như vậy, anh không sợ người xem cho rằng ngoài phim bác Đãng, Lương Mạnh Hải chẳng đóng được phim của một ai khác?
- Thực ra nhận xét đấy có từ lâu rồi chứ không phải bây giờ tôi mới được nghe đâu. Tôi nghĩ lúc này có nói thêm gì nữa thì cũng vô ích. Tóm lại, đường mình thì mình cứ đi thôi. Tôi biết cái gì là tốt nhất cho mình chứ.
Theo Hương Bùi/Khám phá
Minh lạnh lùng chia tay Dương trong tập mới nhất của "Vừa Đi Vừa Khóc" Minh (Lương Mạnh Hải) bắt đầu phát điên trong tập vừa mới phát sóng của "Vừa Đi Vừa Khóc". Trong Vừa Đi Vừa Khóc, Dương (Minh Hằng) đáng lẽ phải là người khổ sở nhất: là con gái mà phải giả làm trai, yêu Minh (Lương Mạnh Hải) nhưng không cách nào thổ lộ. Nhưng khổ tâm của Dương so với Minh chẳng...