“Mất” rồi còn nên giữ làm gì?
Tôi cứ sống như vậy, thay người yêu như thay áo, chẳng cần ai bận tâm tới mình, cũng không cần lo lắng sau này ra sao.
Một lần trót dại
Tôi yêu anh, người đàn ông &’không tì vết’. Trong mắt tôi, anh là người nghiêm chỉnh, mẫu mực và tốt bụng lại hết lòng với tôi nhất. Đúng là người ta nói, con gái yêu bằng tai chẳng sai chút nào. Có lẽ, khi đó, tôi đã bị những lời lẽ ngon ngọt của anh làm cho mù quáng. Thế nên, sau một thời gian dài yêu nhau, anh vì biết tôi không thể rời xa anh được nữa nên mới nói sự thật rằng mình đã có vợ và mong tôi tha thứ, chỉ vì anh quá yêu tôi nên mới làm thế.
Còn tôi, đúng là đã quá si mê người đàn ông ấy, nên dù có biết anh có vợ, tôi vẫn cố gắng, yêu và khóc, cam tâm tình nguyện làm người con gái bên cạnh anh, yêu thương anh hết lòng và chỉ cần được chăm sóc anh, để anh vui vẻ, hạnh phúc bên người đàn bà khác.
Thế rồi, chẳng hiểu sao, tôi vẫn bị mê muội bởi những lời ngọt ngào của anh. Cho tới khi tôi dần nhận ra, dần muốn chia tay để anh về với vợ con, vì tôi hiểu anh chỉ coi tôi là bồ nhí thì anh lại hứa hẹn với tôi. Anh nói sẽ ly dị vợ lấy tôi, sẽ yêu thương tôi hết lòng vì anh đang không hạnh phúc, anh sống với vợ chỉ vì trách nhiệm với con cái mà thôi.
Một lần nữa tôi lại tin anh, tôi lao vào anh như con thiêu thân và trong cái lần anh dẫn tôi đi công tác cùng ấy, tôi đã trao thân cho anh. Khổ thân tôi, sau lần đầu tiên ấy, tôi đã hối hận vô cùng, khóc ngất vì lo sợ khi có được tôi rồi, anh sẽ rời xa tôi như bao gã đàn ông có vợ khác.
Sống buông thả và ân hận
Thật sự, điều tôi không ngờ cũng đã tới. Sau hơn một tháng, và cũng sau nhiều lần anh dẫn tôi đi công tác như thế, anh đã chán tôi. Anh nói gia đình anh không chấp nhận chuyện ly dị, anh phải quay về bên vợ con, mong tôi tìm được người đàn ông khác. Tôi hiểu, mọi thứ đã chấm dứt từ ngày đó, vì anh chính là gã Sở Khanh giống như bao gã đàn ông khác, có được tôi rồi thì chán nản, muốn quay lưng. Khi tôi đủ tỉnh táo để nhận ra điều đó thì dường như mọi thứ đã muộn màng. Tôi không còn nước mắt để khóc nữa.
Từ đó về sau, tôi cảm thấy chán cái gọi là tình yêu, không tin trên đời có sự chân thành. Tôi từ cô gái hay yêu bằng tai, giờ lại bỏ ngoài tai hết những lời tán tỉnh của bao gã đàn ông si mê tôi. Tôi coi họ là những gã đểu, những người chỉ muốn có được bản thân tôi.
Video đang HOT
Tôi cứ sống như vậy, thay người yêu như thay áo, chẳng cần ai bận tâm tới mình, cũng không cần lo lắng sau này ra sao. (ảnh minh họa)
Nhưng thấy chúng bạn có người yêu, đôi khi tôi chạnh lòng. Và tôi nghĩ, mình cũng đã &’mất’ rồi, cần gì phải giữ, cần gì phải cay cú vì một gã đàn ông không xứng với mình. Hãy yêu và để cho họ chiều chuộng mình, vậy có phải hơn không?
Thế là, tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ trong nháy mắt. Tôi lao vào yêu điên cuồng, hoang dại, tôi gật đầu làm bạn gái những gã đàn ông nào có thể cung phụng tiền bạc cho tôi. Để tôi giàu sang, tôi phú quý, tôi lộng lẫy bước đi và ai cũng phải nhìn nhất là người đã phản bội tôi. Tôi muốn cho anh ta biết, không có anh ta, có nhiều người khác lo được cho cuộc sống của tôi tốt hơn.
Và từ đó, tôi trở thành bồ nhí của rất nhiều người. Khi tôi chán họ thì tôi bỏ, hoặc là họ chán tôi thì mọi thứ cũng tự nhiên theo gió mà bay. Tôi cứ sống như vậy, thay người yêu như thay áo, chẳng cần ai bận tâm tới mình, cũng không cần lo lắng sau này ra sao.
Thật không may, tôi mang bầu và phải đi phá thai khi không dùng biện pháp tránh thai cẩn thận. Chỉ vì chút chủ quan mà tôi đã &’dính chưởng’. Gã đàn ông khiến tôi mang thai cũng chẳng mặn mà gì với đứa con vì mục đích của họ không phải là lấy tôi, không phải là làm bố của con tôi.
Sau sự việc ấy, tôi càng mất niềm tin hơn. Và tôi cứ thế sống, sống buông thả, yêu lăng nhăng và không còn cái gọi là rung động, cũng không còn cái gọi là chân thành trong tình yêu. Người ngoài nhìn tôi thì khinh bỉ, coi thường. Cũng đúng, vì chính tôi còn coi thường mình, nói chi là người ta. Nhưng tôi mặc kệ vì giờ đây, tôi còn giữ gìn để làm gì, mất rồi còn đâu!
Tôi có muốn dừng lại, muốn tìm một tình yêu chân chính nhưng liệu có còn thứ đó trên đời hay không?
Theo Khampha
Vợ qua mặt chồng ngoại tình suốt 10 năm
Đến bây giờ tôi vẫn không tin được vào mắt mình những gì nhìn thấy. Tôi không ngờ mình đã lấy phải một người vợ lăng loàn, sống "giả tạo" tới như vậy.
Tôi đã ngu ngốc tin vào lời người đàn bà xấu xa đó (Ảnh minh họa)
Bây giờ tôi đã có đủ chứng cứ để khẳng định cô ấy ngoại tình. Suốt 10 năm qua cô ấy đã lừa dối bố con tôi để dành thời gian ở bên người đàn ông khác. Khi tôi đưa những tấm hình vợ tôi ân ái bên người đàn ông đó, cô ấy vẫn một mực khẳng định đó chỉ là ảnh ghép, ảnh người khác vu oan. Nhưng khi tôi đưa ảnh chụp màn hình những tin nhắn mùi mẫn vợ gửi cho hắn ta, cô ấy mới thừa nhận. Ban đầu là khóc lóc, van xin, nhưng khi tôi không tha thứ, cô ta lại giở giọng trách móc tôi.
Theo như cô ấy nói "Anh ta - người đàn ông Tây đó mới là đàn ông, anh ta mới mang lại cho tôi những cảm xúc mãnh liệt của tình ái. Anh ta luôn ở bên tôi, động viên tôi. Điều mà một người như anh chẳng bao giờ làm được. Giá như tôi chưa lấy anh, thì tôi đã có một ông chồng Tây như ý".
Chỉ nghe đến câu đó thôi, lòng tôi đã uất nghẹn không nói nên lời. Đã có với nhau hai mặt con, đứa lớn 18 tuổi, đứa thứ 2 đã 15 tuổi mà cô ấy còn nói được những lời cạn tình cạn nghĩa như vậy.
Nhớ ngày vợ nhận công tác một năm, tôi đã bao đêm không ngủ được. Phần vì lo cho vợ ở nhà quen lên đó lạ nước lạ cái, ốm ai chăm. Phần thì thương con vì xa mẹ. Những đêm tôi ngủ mơ về vợ là những đêm đầu óc nhức nhối. Bao phen tôi xin để chuyển cô ấy về gần nhà cũng là những lần nhận được hồi âm rằng vợ muốn ở lại để rèn luyện, dạy chữ cho dân vùng cao.
Nhưng tôi đâu ngờ, vợ tôi lên đó lại quên chồng theo trai lạ. Khi tôi được bạn bè cho biết vợ cặp bồ với trai trẻ mà lại là người Tây, tôi đã không tin. Nhưng nhiều lần người ta nói làm tôi phải suy nghĩ. Thuê thám tử điều tra, cuối cùng tôi như chết đứng khi biết, vợ tôi và anh thầy giáo người Tây dạy tiếng Anh đã sống với nhau như vợ chồng suốt 10 năm nay.
Giờ tôi đã hiểu vì sao, hết 1 năm công tác như trong hợp đồng vợ tôi lại không về. Hóa ra cô ấy nặng tình nặng nghĩa với thầy giáo cùng trường và không muốn chia tay với anh ta. Hết lần này đến lần khác, cô ấy lấy lý do vì yêu trường, yêu lớp vì "quy định bắt buộc em phải ở lại trên đó. Anh yên tâm hết năm nay em sẽ về với bố con anh". Thế rồi cứ năm này qua năm khác cho tới khi hết 10 năm, cô ấy mới về với bố con tôi.
Nghĩ cảnh gà trống nuôi con đã cực, nghĩ tới vợ lăng loàn ngoại tình với Tây tôi còn nhục nhã hơn. Chỉ vì không vượt qua được ham muốn của bản thân mà cô ấy sẵn sàng cắm sừng tôi. Còn tôi cứ như một ông chồng khờ khạo, chỉ biết đi làm kiếm tiền cắm đầu nuôi con. Nghĩ cô ấy vất vả, tôi thương lắm, tôi dành hết thời gian thay vợ chăm con học hành nên người. Tới nay con gái tôi đã 18 tuổi, còn con trai tôi cũng được 15 tuổi.
Tôi còn ngu ngốc hơn khi sợ vợ thiếu hơi ấm chồng mà cứ mỗi tháng tôi lại dành một khoản tiền, chuẩn bị đồ ăn mang lên thăm vợ. Cái cơ bản cũng là muốn gửi con cho bà để lên hâm nóng tình cảm vợ chồng. Phần vì nhớ, vì muốn bù đắp cho cô ấy.
Nhưng tôi đâu biết, hóa ra tất cả chỉ là sự giả dối. Vợ nói, nhớ tôi nên bao đêm cô ấy mơ thấy tôi và nhớ cảnh vợ chồng bên nhau. Điều đó khiến tôi vui mừng biết bao nhiêu. Nhưng có điều cô ấy chỉ cho tôi ở được hai hôm, xong viện cớ quy định này nọ để đuổi tôi về rồi sống cùng trai lạ. Tôi đã ngu ngốc tin vào lời người đàn bà xấu xa đó. Để rồi khi tôi về họ lại ôm nhau cười chế nhạo ông chồng ngu ngốc như tôi.
Khi chuyện vỡ lở, vợ tôi không chút xấu hổ, cô ấy vẫn thản nhiên sống trong nhà của tôi như chưa có chuyện gì. Thậm chí cô ta còn hẹn hò với anh chồng hờ kia cùng nhau ra nhà nghỉ hú hí. Còn bố mẹ tôi thì nhất quyết đuổi cô ta ra khỏi nhà, đánh chửi không thương tiếc. Tuy nhiên tôi vẫn một mực bảo vệ cô ấy vì các con của chúng tôi.
Tuy nhiên, khi các con tôi biết chuyện về mẹ nó, cả hai đứa không những không tha thứ mà chúng con tuyên bố "chúng con không muốn ở bên một người mẹ như thế, bố đuổi bà ấy đi đi". Có lẽ chúng đã đủ nhận thức để hiểu được rằng đâu là luân thường là đạo lý làm người.
Mặc cho cô ấy khóc lóc quỳ xin nhưng hai đứa con tôi nhất quyết không đồng ý, chúng còn to tiếng khi nói rằng "chúng tôi đã quen không có bà bên cạnh, nếu có người mẹ như bà, chúng tôi thà không có còn hơn. Trong khi bố vất vả nuôi chúng tôi ăn học thì bà ở đâu, làm gì?".
Cô ấy cầu xin tôi, nhưng có lẽ giờ tôi cũng không thể quyết định được gì. Chắc có lẽ duyên phận của chúng tôi chỉ đến đấy. Giờ tôi chỉ còn lại một cảm giác đau lòng, đầu óc trống rỗng.
Theo VNE
Chồng dàn cảnh đẩy tôi vào tay sếp để chạy chức Trong cơn say vì men rượu làm cho gần như mất hết ý thức, tôi lơ mơ cảm nhận ai đó đang mơn man, vuốt ve cơ thể mình rồi hừng hực trong cuộc yêu. ảnh minh họa Chúng tôi yêu nhau từ khi còn học ở quê, hết cấp III, tôi không thi đại học mà ở nhà phụ giúp bố mẹ...