Lẽ ra em nên từ chối anh sớm hơn
Tôi không có lấy một lí do nào để chia tay với anh, còn chuyện cưới xin thì mỗi lúc một đến gần.
Bước sang tuổi 25, áp lực về việc cần phải lập gia đình càng làm tôi khổ tâm hơn gấp bội. Tôi đã cố gắng trì hoãn việc này thật lâu để anh ấy chán và yêu người khác nhưng không được, người đàn ông đó vẫn yêu tôi, chỉ muốn cưới tôi làm vợ. Tới giờ, tuổi kết hôn đã tới mà lòng tôi thì thực sự không muốn cưới vì tôi và anh chỉ có lòng biết ơn mà không hề có tình yêu.
Bố mẹ tôi và bố mẹ anh chơi với nhau khá thân. Ngay từ bé, hai anh em đã chơi với nhau như người một nhà. Thời điểm tôi học năm thứ nhất đại học là lúc gia đình tôi nguy khốn vì bố mẹ làm ăn thua lỗ. Là người cùng quê, anh em lại thân thiết từ nhỏ nên anh luôn ở bên giúp đỡ, động viên tôi. Anh ấy cũng học trên thành phố, cách chỗ tôi một vài km vì vậy mà hai anh em cũng hay gặp nhau. Cuộc sống của bố mẹ tôi khó khăn nên gần như tôi phải tự mình bươn chải cuộc sống trên này. Thương tôi bận học, lại sức khỏe yếu nên anh chủ động giúp đỡ tôi. Lúc đầu tôi cũng ngại lắm, từ chối nhưng anh không chịu. Anh nói coi tôi như em gái, hai anh em thân với nhau từ bé, có gì đâu mà ngại. Vậy là cuối cùng, phần vì muốn chú tâm vào việc học, phần vì sức khỏe yếu, tôi đã chấp nhận sự giúp đỡ về tiền bạc của anh.
Ở trên thành phố cùng nhau được hơn 1 năm, bố mẹ hai bên thấy anh em tôi thân thiết nên cũng có ý vun vào. Tôi chỉ luôn coi anh như một người anh trai của mình nhưng khi thấy mọi người phân tích hai đứa yêu nhau, lấy nhau là quá hợp bởi vì anh tốt và hiền lành nên tôi cũng xuôi xuôi. Khi anh tỏ tình, tôi đã đắn đo rất nhiều. Thời điểm đó, tôi sống khép kín (vì mặc cảm chuyện gia đình mình lục đục), bên cạnh lúc nào cũng chỉ có anh quan tâm, chỉ đi chơi với anh mà thôi nên tôi đã gật đầu đồng ý làm bạn gái của anh dù trong lòng không hề rung động cảm giác yêu đương.
Mọi việc cứ thế diễn ra suôn sẻ, bố mẹ hai bên ủng hộ nên chúng tôi yêu nhau chẳng mấy khi cãi nhau. Anh lúc nào cũng tốt, quan tâm tới tôi nhưng tôi hoàn toàn không rung động. Ở bên anh tôi chỉ có cảm giác thân thiết như cô em gái bên người anh trai của mình. Những lúc anh hôn tôi, tôi cũng chỉ muốn cho mọi thứ thật nhanh chấm dứt vì hoàn toàn không có cảm xúc.
Tôi không yêu anh, nếu lấy nhau về anh sẽ khổ mà thôi (Ảnh minh họa)
Tôi ra trường năm 23 tuổi, nhờ anh mà tôi xin được vào một công ty tương đối ổn. Công việc không quá vất vả, thu nhập trung bình nhưng cái chính đó là công việc đúng với ngành nghề mà tôi học. Khi đi làm, tôi bắt đầu nhận ra sự cam chịu của mình bao năm qua là điều không nên. Lẽ ra ngay từ đầu tôi phải từ chối chuyện yêu anh nếu lòng tôi không thực sự yêu. Nhưng tôi lại nghĩ rằng tình bạn, tình anh em có thể khiến tôi hạnh phúc khi lấy anh làm chồng.
Video đang HOT
Có đôi lúc tôi muốn chúng tôi hãy cãi nhau thật to, anh chán tôi, chia tay để giải thoát cho anh khỏi cuộc hôn nhân mà vợ sẽ không yêu chồng nhưng mọi thứ không diễn ra như vậy. Anh lúc nào cũng nhường nhịn tôi, ngay cả khi tôi nổi đóa lên anh vẫn từ tốn hoặc bỏ ra về và ngày hôm sau hết giận. Tôi thờ ơ với anh, anh buồn. Anh nói rằng cảm thấy đau lòng khi tôi lạnh lùng nhưng anh tin tôi sẽ không bỏ rơi anh và anh sẽ dùng tình yêu của mình để khiến tôi yêu anh nhiều như anh yêu tôi.
Anh đã giục cưới kể từ khi tôi tốt nghiệp ra trường và xin được việc nhưng tôi năn nỉ anh để 2 năm nữa. Tôi muốn phấn đấu cho sự nghiệp, muốn kiếm tiền nhưng cái chính vẫn là tôi muốn trì hoãn cuộc hôn nhân đó với hi vọng anh chán tôi mà chi tay. Vậy mà 2 năm qua đi, anh cần mẫn ở bên tôi, hiền lành và giúp đỡ tôi mọi việc. Tôi không có lấy một lí do nào để chia tay với anh, còn chuyện cưới xin thì mỗi lúc một đến gần.
Tôi khẳng định rằng không ai tốt với tôi bằng anh, phải yêu tôi nhiều lắm anh mới chịu được sự phá bĩnh của tôi khi yêu. Tôi hoàn toàn không ghét bỏ anh, ngược lại, tôi trân trọng tình cảm anh dành cho tôi. Chỉ có điều, tôi không yêu anh, nếu lấy nhau về anh sẽ khổ mà thôi. Bây giờ anh giục cưới, tôi không biết mở lời thế nào để anh hiểu. Tôi đã để mọi chuyện quá lâu mà không nói ra sự thật. Lẽ ra tôi nên từ chối anh sớm hơn. Tôi phải làm gì đây, im lặng để không khiến anh bị tổn thương, cố gắng yêu anh và cưới anh làm chồng hay nói cho anh sự thật về việc tôi chưa từng yêu anh?
Theo VNE
Khi con gái 'cầm cưa'
"Một người phụ nữ dùng tấm chân tình của mình để cảm hóa, "hạ gục" người đàn ông mà mình yêu thương, một người mà mình chắc rằng nếu bỏ lỡ sẽ không tìm được người thứ 2 thì theo tôi việc chủ động "cầm cưa" là việc nên làm...", chị Thiệp bày tỏ quan điểm.
"Chạy đâu cho thoát"
Thời nay, phụ nữ mà chỉ hong hóng đàn ông đến tán tỉnh mình thì chỉ lấy được chồng hạng B, hạng C. Muốn lấy được chồng hạng A, chị em phải biết... tán trai.
Đó là quan điểm của chị Thiệp 35 tuổi. Chị đã lấy chồng bằng cách "cọc đi tìm trâu". Theo chị, phụ nữ cần chủ động tán trai thì mới có cơ hội lấy được người chồng tốt nhất. Đồng thời quá trình tán tỉnh này cũng rất thú vị.
Chị Thiệp bị trúng "tiếng sét ái tình" với anh khi vào cơ quan anh thực tập. Anh là người thông minh, năng động lại rất đẹp trai, là đích ngắm và niềm mơ ước của rất nhiều cô gái trong cơ quan. Sau một tuần đi theo anh học việc, tình cảm của chị dành cho anh ngày một lớn hơn. Là một cô gái năng động, quyết đoán, chị tự nói với mình "Người đàn ông này phải là của mình".
Công cuộc "cưa cẩm" của chị bắt đầu. Đầu tiên là việc tạo ấn tượng cho anh trong quá trình học việc. Vốn cũng là một cô gái thông minh, nắm bắt nhanh nên việc này không khó đối với chị.
Rồi chị bắt đầu tìm hiểu xem anh thích gì, không thích cái gì. Buổi sáng, rất tự nhiên chị sẽ làm đúng món anh thích và toe toét "Sư phụ, đột nhiên hôm nay em thích ăn cơm quấn nên làm luôn cho sư phụ một suất". Cứ như vậy, mỗi buổi sáng đều là một món khác nhau, và một tin nhắn gửi tới "sư phụ" từ tối hôm trước: "Sáng mai, sư phụ không cần mất tiền ăn sáng nhé, để em phụ trách", và cái lí do chị đưa ra cũng hết sức hợp lí "Em thèm nên làm thêm cho sư phụ một suất".
"Cứ như vậy, mỗi buổi sáng "cô học trò nhỏ" lại đem đến cho tôi một món ăn mà tôi... không hề ghét. Sự cần cù học tập, thông minh của cô ấy trong công việc, công với tài nấu ăn miễn chê, rồi cách đối xử lễ phép, hòa đồng của cô ấy khiến tôi dần có suy nghĩ khác về cô thực tập sinh này. Là một người đàn ông từng trải, không khó để tôi nhận ra tình cảm của cô ấy. Nhưng cảm giác của một người "bị cưa" cũng rất thú vị, nên tôi quyết định coi như không nhận ra và để cô ấy... tự nhiên "cầm cưa"...", anh Quang, chồng chị Thiệp tâm sự.
Anh Quang kể thêm: "Nhiều khi nhìn cô ấy lúng túng, đỏ mặt khi cố bày tỏ tình cảm của mình bằng hành động khiến tôi thấy thương, muốn chạy đến ôm cô ấy vào lòng và bảo "anh "đổ" mất rồi", nhưng cái sự ngọt ngào mà cô ấy mang lại trong mỗi hành động của mình khiến tôi lại muốn được đắm mình trong cảm giác này lâu lâu một chút. Rồi đến một hôm, đang trên đường tới cơ quan thì tôi nhận được điện thoại của cô ấy. Dù đã cẩn thận đậu vào lề đường để nghe điện nhưng tôi vẫn bị 1 chiếc xe ô tô đậu đằng trước lùi lại và đâm vào. Chiếc điện thoại trong tay tôi văng xuống đường, người thì không hề hấn gì nhưng xe thì phải đem đến tiệm xe gần đó để sửa. Dù đã điện thoại lại cho cô nàng "đệ tử" nói rõ sự việc và bảo mình không làm sao, nhưng khi đang ngồi đợi người ta sửa xe thì thấy cô ấy tất tả chạy đến, khuôn mặt đỏ bừng, mắt ầng ậc nước, nhìn ngó khắp người tôi khi đã chứng thực rằng tôi thực sự không sao, cô ấy ngồi bệt xuống khóc hu hu. Đó cũng là thời điểm tôi nghĩ "cuộc đuổi bắt" nên kết thúc. Và ngay tối hôm ấy, tôi đã quyết định "chốt hạ" bằng một lời tỏ tình ngọt ngào".
"Phụ nữ truyền thống cứ nghĩ mình phải thụ động một chút. Kiểu dạy dỗ của các cụ ngày xưa phải là: Con gái như bông hoa chỉ được quyền khoe sắc và tỏa hương để dụ ong bướm. Nhưng khi ong bướm đến là phải khép nép vào. Rồi cũng ra kết quả thôi.
Giả sử có một loài hoa phân biệt được con ong nào mang mầm bệnh hoặc mang phấn không phù hợp, bông hoa đó sẽ có những cách phản ứng quyết liệt để con ong đó đừng đến gần mình. Nhưng khi bông hoa cảm nhận được con ong sẽ mang phấn phù hợp để mình kết quả ngon thì sẽ tìm cách chủ động kéo con ong đó lại. Vậy bông hoa đó có gì sai ở đây nhỉ?. Cũng giống như vậy, một người phụ nữ dùng tấm chân tình của mình để cảm hóa, "hạ gục" người đàn ông mà mình yêu thương, một người mà mình chắc rằng nếu bỏ lỡ sẽ không tìm được người thứ 2 thì theo tôi việc chủ động "cầm cưa" là việc nên làm...", chị Thiệp bày tỏ quan điểm.
Sự tán tỉnh đến mức trơ chẽn của Hạnh khiến Tùng bực mình (Ảnh minh họa)
Đừng để con trai "chạy"
Chưa là gì của nhau nhưng Hạnh, nhân viên trong một công ty truyền thông, đã xem anh chàng tên Tùng, làm cũng công ty là tài sản riêng của mình. Chỗ trọ của nàng cách nhà chàng gần chục cây số, nhưng ngày nào Hạnh cũng "ghé thăm" làm phụ huynh Tùng phát hoảng. Tùng đi đâu Hạnh nhất mực đòi theo.
Mới đầu Tùng còn lịch sự không phản ứng, vì nghĩ rằng hai người làm cùng công ty, ra vào chạm mặt nhau luôn, nếu phản ứng mạnh sợ sẽ khó xử khi làm việc cũng nhau. Nhưng, càng ngày sự "tấn công" của Hạnh càng khiến Tùng phát hoảng và thấy phiền phức. Hạnh ngang nhiên giới thiệu với mọi người mình là bạn gái của Tùng, rồi tự nhiên nắm tay, nắm chân Tùng khi hai người giáp mặt nhau hoặc khi cùng đi ăn trưa.
Sự tán tỉnh đến mức trơ chẽn của Hạnh khiến Tùng bực mình, nhất là khi Tùng lại đang cố chinh phục nàng kế toán ở công ty. Tùng nói thẳng với Hạnh: "đừng bám theo anh" nhưng tất cả đều không lọt vào tai. Giờ cứ thấy Hạnh ở đâu là Tùng chạy. Cô đến nhà, anh cũng chẳng dám mở cửa.
Trước sự lảng tránh của Tùng, Hạnh quyết định dùng chiêu cuối cùng để cho chàng vào rọ.
Nhân lúc Tùng quá chén trong một cuộc vui, Hạnh xin phép đưa chàng về nhà nhưng lại... nhà mình thẳng tiến. Âm mưu đêm đó coi như thành công nhưng sáng hôm sau, khi Hạnh ngủ dậy, Tùng đã mất tăm. Rồi Tùng đột ngột xin nghỉ việc. Hạnh đến tận nhà tìm cũng không gặp, chỉ nhận được lời xin lỗi qua điện thoại. Phải trả một cái giá quá đắt cho việc làm dại dột của mình nhưng Hạnh không thể trách ai.
"Tôi biết làm thế là có phần nhẫn tâm, nhưng với Hạnh ngoài cảm giác chán ghét ra thì tôi không hề có tình cảm gì. Chính sự quá mạnh bạo của cô ấy khiến tôi có ấn tượng không hay. Cô ta muốn "úp sọt" để bắt tôi phải chịu trách nhiệm, phải lấy cô ta thì thực sự là một suy nghĩ điên rồ. Nếu chỉ vì muốn chịu trách nhiệm vì cái sự đã rồi kia mà sau này cuộc sống của cả hai biến thành địa ngục thì tôi thà làm một thằng đàn ông đểu....", Tùng tâm sự.
Con gái có quyền chủ động trong tình cảm nhưng phải thật khéo léo. Vẫn có những anh chàng thích bị cưa đấy, nhưng đa số cánh con trai đều đồng ý với quan điểm rằng, con gái chỉ cần phát tín hiệu "đèn xanh" cho họ là đủ, phần còn lại hãy để họ tự làm.
Theo VNE
Có nên 'hi sinh' vì người chồng mình không còn yêu? Tôi cứ băn khoăn tự hỏi: trên đời này liệu có cặp vợ chồng nào sống với nhau cả đời mà không có tình yêu và niềm tin không? Liệu người ta có thể sống với nhau chỉ vì nghĩa không? Tôi thì đang sống như thế đấy và lòng tôi luôn rối bời vì không biết mình có đáng phải "hy sinh"...