KÝ ỨC! Phần 8
Phần 8: Chạy trốn
Tôi lên máy bay trong một buổi chiều đầy nắng, bỏ lại sau lưng biết bao sóng gió. Hiện giờ, tôi đang ở TPHCM, ở một mình tại nơi xa lạ tuy không được ổn cho lắm nhưng tôi thấy tâm hồn mình thanh thản. Tuy chưa tìm được việc làm ổn định nhưng tôi sẽ cố gắng, hơn 30 rồi nên cơ hội cũng không còn nhiều như trước nữa. Nếu không có việc tôi dự định sẽ mở một shop thời trang nho nhỏ, hi vọng mọi chuyện sẽ tốt đẹp. Sau khi tôi rời khỏi Hà Nội một tuần Minh gọi điện thoại cho tôi, mấy cuộc gọi tôi đều không bắt máy. Cái tên Minh ngày nào giờ đây đây bỗng trở lên xa xôi, sau cùng chắc không kiên nhẫn gọi thêm được nữa Minh để lại một tin nhắn: “Tôi có chuyện quan trọng , hãy gọi hoặc để lại tin nhắn cho tôi”.
Tôi nghĩ chắc đi tuần trăng mật về, cậu ấy phát hiện tôi xin nghỉ nên mới gọi điện thoại hỏi rõ ngọn ngành nhưng dù sao nghỉ thì cũng nghỉ rồi có giải thích cũng vô ích. Tôi xoá tin nhắn khi nãy và cả tên Minh ra khỏi danh bạ. Rồi tôi lại ước giá như mình là một chiếc sim điện thoại, lúc nào cần xoá là xoá hết, không để lại dấu vết. Lắm lúc ngẫm thấy bản thân toàn suy nghĩ vớ vẩn.
Tôi vẫn miệt mài tìm việc làm nhưng tôi biết điều này thực sự rất khó khăn, nếu như trước đây tôi được nhờ vả từ Minh thì bây giờ tôi lại phải tự thân vận động. Chẳng nơi đâu nhận tôi cả, cả ngày lòng vòng quanh thành phố không biết vô tình hay hữu ý, tôi lạc chân vào một ngôi chùa.
Cảnh vật nơi đây đem lại cho tôi cảm giác bình yên đến lạ: thoát khỏi cuộc sống xô bồ ngoài kia là nguyện vọng của những người đến đây- tôi nghĩ như vậy. Ra khỏi chùa cũng là lúc hoàng hôn bắt đầu buông, tôi vội vã gọi xe ôm tại một gốc cây khá lớn nhưng rồi lại dừng lại ở đây vì nhìn thấy một bà lão gần tám mươi, nhìn thấy tôi, bà cất giọng mời:
- Cô gì ơi! Có xem bói không? Ngồi xuống đây tôi gieo cho một quẻ.
Thú thật, từ bé tôi chưa biết xem bói là gì. Thiết nghĩ , chắc là kiểu lừa phỉnh thiên hạ, thầy bói xem voi mà thôi nhưng chẳng hiểu sao, tôi ngồi xuống ghế như một con rô bốt. Cũng chìa tay ra cho bà xem chỉ tay rồi khai họ tên, tuổi tác và cả quê quán nữa. Sau vài phút im lặng, bà lão nói một câu làm tôi rùng mình.
- Cô khó khăn trong đường sinh sản và đã trải qua một lần đò
Không tin cũng phải tin. Tôi gần như há hốc miệng và gật gù như một cái máy khi bà cung cấp thông tin về tôi, tôi ngập ngừng hỏi
- Thế còn chuyện tình cảm của cháu và người sau thì sao hả bà?
Bà lão trầm ngâm hồi lâu rồi nói rằng chúng tôi gặp nhau là đã có duyên, còn nợ kiếp này thì cũng chưa thể khẳng định. Đời người còn dài, số phận tạo nên con người nhưng con người cũng có thể thay đổi số phận. Bà nói rằng chúng tôi chưa thể kết thúc ngay được. Tuổi Nhâm Tuất theo như lời bà nói rất lận đận về tình duyên một số chuyện khác thì tôi không hiểu lắm. Rời khỏi chỗ xem bói, tôi cảm giác có gì đó rất lạ nhưng rồi lại tự trấn an mình chắc tại mình tự suy diễn dù sao bây giờ cả 3 chúng tôi đều đã có lối đi riêng. Làm sao mà chệch bánh để cùng lăn với nhau.
Nửa tháng trời sống cô đơn nơi đất khách không quen biết ai, không có người thân tôi bắt đầu rơi vào bế tắc. Tôi nhớ bố mẹ ở nhà ngày đêm lo lắng cho tôi, nhớ mảnh sân rộng lớn nơi bọn trẻ nô đùa. Mọi thứ hiện lên trong đầu càng khiến tôi thêm nhớ da diết, tôi sẽ trở về bên người thân. Sau bao nhiêu chuyện, tôi nhận ra chỉ có gia đình mới là điểm tựa vững vàng nhất, là nơi mà mỗi khi vấp ngã trên đường đời tôi lại được trở về bên vòng tay yêu thương của gia đình.
Trước khi rời khỏi thành phố xa hoa này, tôi quyết định xuống bệnh viện phụ sản Từ Dũ khám và nghe lời kết luận cuối cùng của bác sĩ về căn bệnh của tôi. Chạy đi, chạy lại ở bệnh viện cuối cùng tôi cũng gặp được một vị bác sĩ rất tận tâm. Ông ta chỉ cho tôi những điểm bất lợi, những điểm cần giải quyết. Ông nói bệnh của tôi vẫn chưa hết hẳn hi vọng, tôi có thể phẫu thuật, chiếu tia laze. Tôi mừng thầm tôi vẫn còn cơ hội làm mẹ, dù rất nhỏ, nhỏ cũng được miễn là tôi vẫn còn có thể nhìn thấy được chút ánh sáng le lói nơi cuối đường hầm, dù tôi biết còn rất lâu tôi mới chạm được vào thứ ánh sáng ấy. Tôi cảm thấy mình như được sống lại sau bao nhiêu ngày tháng ủ dột, niềm tin vào cuộc sống nơi tôi lại một lần nữa được nhen nhóm.
Tạm biệt TPHCM, tôi lê bước vào phòng chờ, chuyến bay cất cánh lúc 3h chiều, nhìn đồng hồ mới hơn 2h. Cảm giác chờ đợi quả là không dễ chịu chút nào, tôi dựa lưng vào ghế chợp mắt một lát cho thời gian chờ đợi chóng qua. Tôi cảm giác như có ai đó đang ngồi cạnh và nhìn mình. Trực giác như mách bảo với tôi điều đó, mở mắt ra thì một người đàn ông trung niên đang nhìn tôi chằm chằm, cái nhìn không được tử tế cho lắm. Tôi cố tình nhìn xoáy sâu vào mắt ông ta cho đến khi ông ta nhìn đi chỗ khác- tôi không ngủ nữa. Tay tôi cầm chiếc vali, mắt ngó xung quanh, nơi đây đông người nên tôi chắc ông ta không dám làm càn đâu mà cũng có thể do tôi đa nghi quá. Bây giờ trong mắt tôi khó mà tìm ra được người tốt nhất là người lạ.
Video đang HOT
-Xin lỗi , vì cô giống người quen của tôi quá nên tôi mới nhìn một cách thiếu lịch sự như vậy
Tôi ngạc nhiên, tôi giống người quen của ông ta sao? Hồi còn trẻ, chúng tôi cũng tán tỉnh nhau kiểu ” cậu rất giống người quen của tớ, tớ ấn tượng với cậu ngay từ cái nhìn đầu tiên ” hoặc đại loại thế, bây giờ già rồi mà vẫn có người nói kiểu ấy tôi thấy nó không được thật.
Ảnh minh họa
Nói rồi, người đàn ông lạ này chìa một bức ảnh. Một cô gái trầm ngâm bên gốc cây to, mặt hướng ra phía hồ nước. Nhìn nghiêng có vẻ giống nhưng dựa vào bức ảnh này thì không thể khẳng định được khuôn mặt có giống hay không? Tôi trả lại bức ảnh, không nói gì những thứ này không liên quan tới tôi tốt nhất tôi không nên biết. Tôi lên máy bay, không ngừng suy nghĩ về những chuyện kỳ lạ xảy ra ở thành phố này. Chuyện tôi lạc vào chùa gặp bà thầy bói, gặp người đàn ông kỳ lạ ở sân bay. Liệu đây có phải là điềm báo trước cho số phận của tôi?
Về đến Hà Nội, tôi tìm lại được cảm giác quen thuộc cho dù nó chứa những kỉ niệm không vui nhưng ít nhất tôi còn thấy nó gần gũi. Chuyến bay vừa qua cũng không phải là vô ích, tinh thần của tôi đã khá hơn rất nhiều. Tôi bắt đầu suy nghĩ đến việc nếu có thể có con, tôi sẽ làm một bà mẹ đơn thân. Ở xã hội này, chuyện làm single mom nhiều không đếm xuể có khi nó còn được khuyến khích nữa ấy chứ. Nhất là khi ta không còn niềm tin vào đàn ông nữa!
Minh hầu như ngày nào cũng gọi cho tôi một vài cuộc, tuy đã xoá tên ra khỏi danh bạ nhưng cái dãy số điện thoại này nó đã được mặc định trong đầu thế nên tôi mới ước mình là cái sim điện thoại. Tôi nghĩ cuộc sống của chúng tôi đã bước sang những trang mới, tôi không muốn dùng cảm xúc tô vẽ những đường nét nguệch ngoạc lên những tờ giấy ấy. Chạy trốn như vậy là đủ rồi, tôi gọi lại cho Minh với tư cách là một người bạn. Minh hỏi tôi lý do vì sao lại nghỉ việc? Tại sao không gọi cho cậu ấy rồi lại mất hút? Tại sao tôi lại khắc nghiệt với cậu ấy như vậy? Tôi chẳng nhớ cậu ấy đã hỏi mình những gì . Tôi chỉ trả lời vẻn vẹn mấy câu như để chấm dứt mọi thứ một cách minh bạch nhất để tôi thôi day dứt mỗi khi đêm về và để tôi có thể an tâm đi tìm hạnh phúc mới.
- Trước hết, tôi gọi điện cho cậu là để xin lỗi. Xin lỗi vì thời gian qua đã làm phiền cậu đã nghỉ việc không có lý do. Thứ hai, tôi muốn cảm ơn cậu đã cho tôi những giây phút ngọt ngào nhất đã vực tôi dậy sau cú ngã tưởng như không đứng dậy được. Thứ ba, chúng ta hãy coi những gì đã qua là kỉ niệm đẹp là một miền kí ức ngọt ngào để mỗi khi mệt mỏi ta thấy dễ chịu khi nghĩ về. Cuối cùng, chúc cậu hạnh phúc với gia đình nhỏ của mình. Mau mau sinh em bé để hạnh phúc trọn vẹn hơn. Chào cậu!
Không để Minh kịp nói thêm câu gì, tôi vội vàng dập máy. Tôi đã làm rất tốt, không hề thay đổi giọng nói một chút nào, bao đau khổ cứ vào đây đi, tôi sẽ ôm hết. Một giọt nước lăn nhẹ trên môi …
Tôi về nhà, mẹ tôi ra tận cổng làng để đón. Bây giờ, tôi sẽ bắt đầu trả ơn cho cha cho mẹ không có việc làm thì ở nhà phụ giúp bố mẹ những việc lặt vặt. Thỉnh thoảng ra đồng, chăm sóc đàn gà trong sân như thế là đủ rồi. Dù sao tôi cũng xuất thân từ thân phận nghèo khó, quê mùa . Bây giờ tôi nghĩ mọi thứ đã được trao trả đúng vị trí của mình.
Đêm…nằm cạnh mẹ, tôi thấy mẹ thao thức bà vắt tay lên trán như đang mải miết theo đuổi suy nghĩ trong đầu. Mẹ quay sang tôi thấy tôi nhắm mắt nhìn tôi một lúc bà khẽ thở dài .
Tim tôi đau nhói. Mẹ tôi – người đàn bà hết lòng vì con vì cái, ở cái tuổi này đáng ra không phải bận tâm thứ gì trên đời, đáng ra phải được hạnh phúc khi nhìn những đứa con mình sinh ra được vui vẻ, ấy vậy mà chẳng lúc nào bà thôi nghĩ ngợi . Tôi nén từng tiếng nấc trong lòng. Cả đêm , nước mắt rơi đẫm gối, có phải, tôi chính là kẻ đã gieo đau khổ cho tất cả mọi người ? Tôi là kẻ bỏ đi đúng không? – những câu hỏi cứ đan xen và dằn vặt trong lòng tôi.
Những đêm sau đó, mẹ tôi vẫn trằn trọc khiến tôi không thể không quan tâm. Tôi hỏi dò mẹ về những thay đổi tâm tư gần đây, ban đầu bà cứ đay đảy không nói bảo rằng người già rồi đâm ra khó ngủ. Không chịu dừng lại,càng thế tôi càng ép khiến bà cũng phải buột miệng.
- Lúc mày vào TPHCM được chừng một tuần thì thằng Minh có về đây tìm. Mẹ bảo mày đi xa chắc không về nữa. Nó hỏi mày đi đâu thì mẹ không nói.
- Cậu ấy có nói gì với mẹ nữa không?
- Có, nó kể rằng nó yêu mày nhưng mày thì lại một mực bắt nó phải đi lấy người khác tốt hơn. Chẳng biết có phải là nó nói thật không. Nhưng … Nó nói rằng nó lấy cô vợ hiện tại chỉ là để trốn tránh mày, nó cũng khó xử lắm khi sống với người nó không yêu.
Tôi như chết lặng sau khi nghe câu chuyện từ mẹ, liệu rằng chúng tôi có đang làm đúng? Nỗi đau lại cào xé trong lòng. Mẹ tôi đưa cho tôi cuốn nhật kí, tôi hết sức ngỡ ngàng. Vào TPHCM tôi có tìm khắp trong vali không thấy thì ra tôi vẫn để nó ở ngăn kéo trong văn phòng. Định bụng lúc về Hà Nội sẽ trở lại đó lấy lại nhưng sao mẹ tôi lại cầm nó nhỉ?
- Thằng Minh nó mang đến đấy! Chắc nó cũng đọc hết rồi, nó dặn mẹ lúc nào mày về thì đưa cho mày.
Minh khóc, người đàn ông thứ hai khóc trước mặt tôi thì ra đàn ông cũng có những lúc yếu lòng đến vậy, tôi thẫn thờ nhìn cậu ta.
Câu hỏi của cậu ta khiến tôi nhức nhối đến nao lòng! Tôi cũng không biết phải làm sao? Cả 3 người chúng tôi phải làm gì để không ai phải đau khổ, tủi hờn và oán trách?
Mình nhẹ nhàng cầm tay tôi, hơi ấm lan truyền qua cử chỉ đó khiến tôi trở nên bối rối, người đàn ông này đã từng là của riêng tôi…đã từng nhưng bây giờ anh ta đã là của một người đàn bà khác. Nghĩ đến điều đó trái tim tôi lại như rỉ máu, tôi hất tay cậu ta ra, đứng lên chào cậu ta rồi vào nhà. Trước khi Mình rời đi, cậu ta đã nói với tôi rằng cậu ta sẽ thành thật với Hương, cậu ta nói vì 2 người họ chưa đi đăng kí kết hôn nên việc từ bỏ nhau không phải là điều khó khăn.
- Đừng biến tôi thành kẻ tội đồ như thế? Chuyện của cậu thì tự cậu quyết định đừng lấy tôi ra làm lý do để 2 người chia tay nhau. Cậu về đi!
Tôi đẩy Minh ra cổng rồi vội vã bước vào nhà, cậu ta đứng ngó 1 lúc rồi phóng xe máy đi, tôi ra sân nhìn cho tới lúc bóng cậu ta đi khuất hẳn. Có thể chuyện của tôi và Minh chưa thể cắt đứt hẳn giống như lời bà thầy bói nói nhưng tại sao số phận lại dày vò chúng tôi bằng cách này?
Ngôi nhà ở ven đô của tôi vẫn chưa có ai mua, tỉnh thoảng tôi ghé qua lau dọn . Tôi sợ cái thứ mùi nồng nồng của ẩm mốc. Mở cửa ra là cả một khoảng ký ức ùa về trong tâm trí, nơi này đã chứng kiến hạnh phúc của tôi và Quyết, chứng kiến sự ngọt ngào, lãng mạn giữa tôi và Minh . Sao hạnh phúc lại mong manh dễ vỡ đến vậy? Sao đàn bà lại phải chịu những cay đắng, đau khổ từ đàn ông.
Đôi lần , Quyết có liên lạc với tôi, anh nói hiện tại anh đang sống rất tốt, có công việc phù hợp và có tình yêu mới. Anh không quên cảm ơn vì những gì tôi đã làm cho anh. Thấy Quyết sống tốt tôi thấy lòng mình thanh thản hơn, giận hờn, oán trách nhua làm gì cho cuộc sống này thêm đau khổ. Quyết khuyên tôi nên mở rộng lòng mình để cho Minh một cơ hội, nhưng ai mới là người cho tôi cơ hội sống tốt đây?
Thu về, se sắt với những cơn gió đầu mùa, trong lòng tôi lại dâng lên một nỗi buồn u uất. Bố tôi lên cơn đột quỵ, cả nhà tức tốc chuyển ông lên bệnh viện. Bác sĩ nói bệnh cao huyết áp sẽ dễ dẫn tới đột quỵ, may mà chúng tôi đưa bố vào bệnh viện kịp chứ để chậm một chút nữa thôi là nguy
Thu về , lại một mùa thu se sắt với những cơn gió đầu mùa , trong tôi lại dâng lên một nỗi buồn u uất
.
- Nhưng mà …
Tất cả như ngưng lại trước sự ngập ngừng của vị bác sĩ , tôi cố lấy bình tĩnh gặng hỏi có chuyện gì mà bác sĩ lại ngập ngừng như vậy.
- Phải làm phẫu thuật ngay
Tôi vồ vập lấy bác sĩ , đầu óc lúc này hoang mang đến độ ,có thể bằng lòng với tất cả những điều kiện bác sĩ nêu .
- Vâng, vâng…phẫu thuật cứu bố tôi đi, gia đình tôi đồng ý .
Sau khi kí vào biên bản cam kết của bệnh viện, mẹ tôi thẫn thờ trước phòng chờ, nước mắt đã cạn, đôi bàn tay gầy gò nắm chặt tay tôi. Tôi không cho phép bản thân mình yếu đuối vào lúc này. Tôi đang có một mối lo khác đó là chi phí phẫu thuật.
Tôi chạy như bay ra quầy thanh toán hỏi về chi phí cho ca phẫu thuật của bố tôi, riêng tiền làm phẫu thuật chưa kể thuốc men đã tốn 50 triệu đồng. Trong nhà gom góp khắp nơi
Tôi chạy như bay ra quầy thanh toán , hỏi về chi phí cho ca phẫu thuật của bố tôi . Riêng tiền làm phẫu thuật chưa kể thuốc men đã là hơn 50 triệu . Trong nhà gom góp khắp nơi cũng chỉ được chừng ấy . Rồi cả tiền thuốc thang ,đủ các loại phí ở viện nữa . Lúc này , tôi chẳng thể nghĩ ra ai có thể giúp mình . Tâm trạng rối bời , lo lắng hoang mang đến cực độ . Nhưng tuyệt nhiên tôi không để ai nhìn thấy tôi rơi một giọt nước mắt nào . Dù sao cũng phải phẫu thuật trước đã , mọi chuyện tính sau .
Ca mổ diễn ra từ lúc 1 giờ 30 phút chiều . Bây giờ đã là hơn 3 giờ . Thời gian trôi qua chậm quá . Hai mẹ con dựa vào vai nhau ngồi ở ghế chờ . Mỗi lần có một xe nào đó trở ra là mỗi lần tim tôi đập loạn . Cái cảm giác sắp mất đi người thân kì thực rất khủng khiếp . Nó bóp nghẹt hơi thở của tôi . Đầu óc không nghĩ được gì . Tôi và mẹ chỉ biết chắp tay cầu nguyện bố tôi không sao .
Ơn trời , ca mổ không gặp vấn đề gì , tuy nhiên , sức khoẻ của bố tôi rất yếu , theo lời bác sĩ thì có thể sẽ mất nửa tháng nằm viện và theo dõi . Nhìn bố tôi ngủ thiếp trên giường , khuôn mặt lộ rõ sự mệt mỏi , trong lòng tôi dấy lên cảm giác đau xót .
Bố tôi hôn mê nửa ngày mới tỉnh .
Lúc tỉnh dậy , người đầu tiên bố tìm là tôi . Đôi bàn tay gầy trơ xương , nhăn nhúm theo thời gian nhẹ vuốt tóc tôi . Bố yếu ớt nói với tôi
- Bố sợ , bố không tỉnh lại để được nhìn thấy mày , nhà có hai chị em , mày chịu thiệt thòi nhất . Bố muốn , lúc bố không gượng được nữa thì có thể nhìn thấy mày có một gia đình yên ấm ..
Bố tôi ho dữ dội sau câu nói ấy . Tim tôi quặn thắt , cả đời này, bố chỉ lo cho tôi . Còn tôi lúc nào cũng mang đau khổ , lo lắng về cho gia đình . Nước mắt mặn chát chảy tràn trên má , tôi trấn an bố . Bảo rằng bố đừng lo cho tôi , tôi nhất định sẽ hạnh phúc . Sau câu nói ấy , tôi thấy lòng buồn man mác . Tôi sẽ hạnh phúc như thế nào đây ?
(Còn nữa)
Theo Iblog
KÝ ỨC! Phần 9
Phần 9: Ai là tay trong? Bố tôi nằm viện chừng 3 ngày thì Minh đến thăm, tôi không thể hiểu nổi, mấy lần Minh bất chợt đến khi mà tôi không hề hé răng chuyện gì với cậu ta! Chẳng biết ai là tay trong? Tôi như phát điên với hàng loạt thắc mắc . Mấy hôm nay lo lắng chuyện tiền...
Hành động của nam hành khách khi phát hiện bé gái 5 tuổi trên taxi ở Hà Nội lên thẳng báo Hàn01:17
Shipper đến giao hàng lúc chủ nhà đã ngủ, tự ý làm điều khiến chủ cắt camera ra đăng khắp nơi01:04
Cụ bà U90 ở Ninh Bình sống kỷ luật khiến nhiều người nể, 40 năm uống 1 loại nước00:30
Clip cô dâu quá hồi hộp vái nhầm quay phim đám cưới khiến dân mạng cười bò00:17Tiêu điểm
Tin đang nóng
Tin mới nhất

Đang ốm thập tử nhất sinh, mẹ chồng dúi vào tay tôi 3 tỷ cùng lời đề nghị 'đổi đời' khiến tôi sững sờ, câm nín

Có nên tổ chức đám cưới khi 2/3 khách mời là người quen của phụ huynh?

Chê người yêu nghèo lại còn đi xe máy cà tàng, tôi đòi chia tay để rồi ngỡ ngàng sau nhiều năm gặp mặt

Về già tôi mới thấy, không có tiền chưa chắc đã khổ, kiểu người này nghỉ hưu mới vất vả nhất

Trước ngày ra tòa ly hôn, chồng bật đèn cả đêm để làm việc lạ, tôi tò mò xem thì òa khóc

Vợ tôi lương chỉ 8 triệu đồng nhưng mỗi tháng vẫn cho em trai 2 triệu tiêu vặt

Nàng dâu 3 năm không về quê nghỉ lễ, hổ thẹn trước hành động của bố mẹ chồng U80

Vợ con đi du lịch với nhà ngoại, tôi ở lại thành phố 1 ngày mà không ngờ lại xảy ra chuyện "oan ức tày đình"

Hết lễ thật rồi, sao chồng tôi vẫn chưa chịu "rã đông"?

Đưa bạn trai về ra mắt, trong bữa cơm xảy ra một tình huống khiến tôi "đơ" người, không kịp phản ứng

Ngày cuối nghỉ lễ thấy chồng hì hụi từ sáng sớm, tôi chưa kịp hỏi thì tá hỏa với chuyện mẹ tôi bí mật nhờ con rể

Cốp xe đầy quà quê và một sự thật tàn khốc tôi tìm thấy lúc 5 giờ chiều mùng 3/5
Có thể bạn quan tâm

Cả sự kiện "nín thở" khi Tiểu Vy cầm mic phỏng vấn nhưng lần này thì khen!
Sao việt
06:35:57 07/05/2026
Lương Thế Thành dừng lại đi!
Hậu trường phim
06:32:33 07/05/2026
Showbiz có mỹ nhân là "thiên thần biết hát": 2 lần bị tố "tiểu tam", có CEO lập công ty chục tỷ đô mời về hát
Nhạc quốc tế
06:28:28 07/05/2026
Việt Nam có mỹ nhân nổi tiếng 32 năm: Làm tour miễn phí, được yêu mến đến mức vướng tranh cãi không ai nặng lời
Nhạc việt
06:22:11 07/05/2026
Em gái Đặng Văn Lâm ngày càng gợi cảm
Sao thể thao
06:20:27 07/05/2026
Lisa mà không quản nhân viên thì chị em BLACKPINK tương tàn mất thôi!
Sao châu á
06:18:33 07/05/2026
Bé trai ở Hà Tĩnh mang nhóm máu 'hiếm của hiếm'
Lạ vui
06:10:30 07/05/2026
Harley-Davidson sẽ sản xuất môtô giá rẻ?
Xe máy
06:09:57 07/05/2026
Xe sedan công suất 690 mã lực, trang bị tiên tiến, giá gần 840 triệu
Ôtô
05:45:48 07/05/2026
Bổ mắt ngắm cặp chính thất - tiểu tam đẹp vô địch server Việt Nam, cả cuộc đời chưa từng biết xấu là gì
Phim việt
05:38:56 07/05/2026
Chồng sống với bồ còn đòi mang con theo vì cô ta khó sinh nở
Tôi, em và xương rồng
KÝ ỨC! Phần 10
KÝ ỨC! Phần 11.
Sợ chồng đi ngoại tình, đêm nào tôi cũng tỏ vẻ là mãn nguyện mỗi lần 'ân ái' nhưng thật ra...
Choáng khi gặp lại người cũ trong hoàn cảnh không thể tin được
Ký ức về bà nội khiến tôi bật khóc nức nở
Âm mưu ghê gớm của mẹ chồng sau việc không cho tôi ly hôn
Những ngày lễ không quà, tôi thấy thương chồng nhiều hơn
Tằn tiện để gửi tiền về quê, nào ngờ mẹ chồng sang chảnh hơn con dâu gấp bội lần
Bạn có biết, đời người đàn bà chỉ cần một người để yêu thương...
Choáng khi gặp lại người yêu cũ trong hoàn cảnh không thể tin được
Người bạn ấy
Giờ chỉ còn lại trong ký ức
Đừng cố quên ai đó, bởi khi nhắm mắt lại người ấy vẫn ở trong ký ức
Vừa bước ra khỏi tòa ly hôn, đêm đó tôi nhận được tin nhắn 5 chữ của chồng cũ khiến tôi gào thét trong tuyệt vọng
Chồng chăm cây táo hơn chăm con, tôi bí mật đào lên thì 'chết đứng' khi thấy thứ chôn sâu dưới lớp đất
Đêm tân hôn chồng chỉ nắm tay tôi ngủ đến sáng, tỉnh dậy tôi ngỡ ngàng khi xem lịch sử tìm kiếm trong điện thoại anh
Đêm tân hôn đau đớn ôm bụng bầu vào viện cấp cứu, tôi sững sờ khi nhìn thấy người đàn ông mặc áo blouse trắng bước ra
Nghe tiếng động nhạy cảm trong phòng tắm, tôi chết lặng khi thấy chồng và người giúp việc đang làm việc này
Chết lặng khi phát hiện vợ ngoại tình với bạn thân từ những chuyến du lịch chung
Vô tình nhìn thấy vợ thì thầm với chị giúp việc, tôi tò mò lắng tai nghe thì phát hiện bí mật giấu kín bấy lâu
Bé gái 4 tuổi tử vong sau khi bị cha dượng và mẹ đẻ bạo hành tại Hà Nội
Vụ bé trai 2 tuổi bị mẹ ruột và cha dượng bạo hành: Người thân từ chối chăm sóc
David Beckham công khai "tố" con trai sao chép phong cách của mình ngay lần đầu dự Met Gala 2026
Trịnh Tuấn Hoằng tuyên bố rời TVB sau 24 năm gắn bó
Bị mỉa mai phá sản mới bán xe 5 tỷ đồng, Chu Thanh Huyền đáp 1 câu lộ luôn gia thế khủng
7 phim cổ trang Trung Quốc mô-típ 'nhặt chồng quyền thế'
8 phim ngôn tình Hoa ngữ đại bạo trong nhiều năm qua
Victoria Beckham lên tiếng đáp trả những tuyên bố gây tranh cãi của con trai
Phu nhân chủ chuỗi khách sạn TP. HCM xây biệt thự sống chung với bạn thân hơn 20 năm: Sáng đi đánh golf, chiều cắm hoa, thưởng trà
Tuổi 30 của con gái tỷ phú Johnathan Hạnh Nguyễn
Một bức ảnh, 3 nụ cười và 20 năm cùng mẹ đi qua bệnh tật: Câu chuyện của Nguyễn Minh Nhật khiến cộng đồng mạng muốn về nhà lập tức!
Nữ sinh năm cuối đại học bỏ phố lên thảo nguyên 'sống' cùng hơn 20 con sói
Người mẫu từng tham gia Người Ấy Là Ai đột ngột qua đời ở tuổi 33
Sập rạp cưới khi đang đãi tiệc ở Đắk Lắk, 3 người bị thương
Nơi bán cà phê của nam ca sĩ 50 tuổi nổi đình đám một thời ở phường Tân Định, TP.HCM
Nghệ sĩ Bình Tinh gây tranh cãi vì mặc sexy hát cổ nhạc
Ai đó hãy "cứu" Hiền Hồ đi!