Kinh hoàng giới trẻ “nhậu khói” bồ đà
Một nhóm thanh thiếu niên hút bồ đà ở khu phố 5, phường 22, quận Bình Thạnh
“Cỏ”, “tài mà”, “ con điếm” – tiếng lóng chỉ những cấp hạng hoặc loại của loài cây gây nghiện tên cần sa – đang được một bộ phận giới trẻ ngấm ngầm sử dụng. Loại ma túy gây nghiện này từng ngày từng giờ hủy hoại nhiều người, phần lớn là giới trẻ.
Theo N.N.H.L. (20 tuổi, ngụ đường Ung Văn Khiêm, quận Bình Thạnh, TP.HCM) – một con nghiện bồ đà hơn ba năm nay, chúng tôi thâm nhập thế giới khói trắng này. L. cho biết: “Bọn này chơi và còn chia hàng cho học sinh, sinh viên. Nhiều người thay thuốc lá hút rất nhiều”.
Khói độc len lỏi
Doanh nhân cũng… phê Tại một quán nhậu trên đường Phan Xích Long, P.2, Q.Phú Nhuận, chúng tôi gặp anh bạn trẻ là nhà kinh doanh. Bàn nhậu ồn ào giữa khói thuốc khét lẹt mùi bồ đà dù trên tay anh là điếu thuốc hiệu Marlboro. Anh bảo chuộng loại bồ đà xiêm và cho biết giới trẻ thích dùng loại này, thường ngụy trang trong những bao thuốc. Đến giờ mỗi khi ra đường, anh này luôn có một đệ tử mang theo bồ đà và chế thành những điếu thuốc đặt trong chiếc hộp mạ vàng óng.
Dẫn chúng tôi quan sát nhiều nơi chơi bồ đà từ cổng trường, làng đại học đến những khu nhà trọ, hẻm nhỏ… L. và nhóm bạn nghiện bồ đà còn chỉ điểm những mối buôn bán ở các quận 2, 4, 5, Bình Thạnh và Gò Vấp. Điểm đầu tiên L. đưa chúng tôi đi thực địa là bến xe miền Đông. Ở góc khuất nơi bãi xe chất lượng cao, nhiều người đờ đẫn phì phà điếu thuốc. L. bảo “hút bồ đà đó”.
Đi đâu mất hút khoảng 10 phút, L. mang ra 10 bịch màu xanh nhạt có kèm giấy quyến, mỗi bịch có thể cuộn 6-7 điếu. L. dẫn cả nhóm ghé vào một quán cà phê gần đó, xe mấy sợi lá trên tay thành điếu, châm lửa và rít! Lim dim, L. giải thích bồ đà được chia thành ba loại chính: lá, gù và xiêm. Hàng lá 40.000-60.000 đồng/bịch, hàng gù (nhiều hoa) 80.000-100.000 đồng/bịch và hàng xiêm được pha trộn với các chất khác, nặng đô hơn và giá cũng cao hơn.
Đêm đó L. đi chia “hàng” trên đường Trần Não, quận 2. Cuối cùng, L. ghé vào một khu nhà trọ để “phê” cùng nhóm bạn. Đó là một nhóm sinh viên cùng các công nhân xa quê tuổi đời rất trẻ. Họ bu lại, xé nhỏ lá thuốc rồi dùng bình nhựa cắm bút để sẵn trong nhà hút như người thường hút điếu cày. T. – sinh viên Trường đại học Công nghiệp – giải thích: “ Hút dạng vấn thành điếu rất phí và ít phê, bắn bằng chai nhựa phê tê tới óc”. Ngày thường T. mua bao thuốc lá, trút hết ruột bên trong rồi nghiền nhỏ bồ đà cho vào ngụy trang, mang lên giảng đường cho bạn bè cùng hút. Một số công nhân mang cả điếu cày và bồ đà lên công trình.
Ở xóm của L., phần đông thanh thiếu niên ai cũng biết hút bồ đà. Đêm đến, cả nhóm kéo ra những bãi đất trống chơi đê mê. L. bảo: “Đứa nào không biết hút là đồ nhà quê, bọn con gái lớp 8, lớp 9 cũng chơi nữa mà”.
Video đang HOT
Chúng tôi cùng một thạc sĩ xã hội học tìm đến chốn “ nhậu khói” – một kiểu uống bia rượu và chơi bồ đà tập thể – tại một phòng trọ thuộc khu phố 5, phường 22, quận Bình Thạnh để “thực tế” cảm giác của con người khi phê bồ đà.
Hàng được sử dụng là loại bồ đà gù. Trước những tay nghiện vừa mời mọc vừa thách đố, ông bạn này “bắn” xoay vòng nhiều phát cùng những ly rượu mạnh. Hơn một giờ sau anh chàng mắt nhắm mắt mở, ngây ngây dại dại, người thi thoảng lại nhún giật rồi quay sang chỉ vào mặt tôi, hét lớn: “Tùng, sao cái đầu mày trọc lóc vậy?”. Tôi thắc mắc mình không phải tên Tùng, càng không phải đầu trọc thì anh ta trợn mắt hung tợn, tát và đấm vào đầu tôi liên hồi, miệng cứ lẩm bẩm mỗi lúc yếu dần: “Sao mày cạo đầu? Tại sao mày lại ở đây?…” rồi thiếp đi, gục tại chỗ.
Sau khi “bắn” vài hơi người hút sẽ cảm thấy mờ ảo. Khi thấm thuốc, cảm giác các cơ bắp săn lại, cả người khô khốc, đầu óc ong ong, mắt nhìn đâu cũng thấy toàn người thân xa lắc ở quê đang trò chuyện quanh mình. Không nén được cảm giác, có người nhoẻn miệng cười và rồi không nín lại được. Cả nhóm chơi cứ nhìn nhau mà cười như điên như dại… Khi dần tỉnh lại, cơ thể đứ đừ, nghe quanh mình tràn ngập mùi tanh tưởi, ngột ngạt. Bước vào phòng vệ sinh, cảnh tượng thật ghê rợn: một thằng trong nhóm ngồi khóc mếu, tay cầm con dao cắt từng đường trên cánh tay, máu cháy ròng ròng trước con mắt lãnh đạm của nhóm bạn.
L. cho biết những người chơi lần đầu đều có cảm giác như thế và chơi chung với rượu thì ép phê hơn. Có người nôn ói, có người khóc người cười, có người thích rạch tay, có người thích đánh nhau, có người bị ảo giác, có người mê nghe nhạc… Cũng theo kinh nghiệm của L., sau khi thử có người không dám chơi tiếp, nhưng nếu chỉ thêm vài lần nữa thì khó bỏ được cảm giác thèm muốn chơi tiếp, nhất là những khi quá vui hoặc quá buồn chán. Khi nghiện sẽ đâm ra lười biếng, chán học chán làm, chỉ thích ăn ngủ, không biết sợ ai. Cậu nhỏ rạch tay trong nhà vệ sinh, theo L., là đứa chuyên sai khiến nhóm bạn đi đánh nhau.
Một con nghiện cắt tay giải sầu sau khi “nhậu khói”
Hủy hoại cuộc đời
Loại ma túy này, theo L., được lấy từ Vũng Tàu, Tây Ninh, Bình Phước và các tỉnh Tây nguyên với giá 500.000 đồng/lạng rồi trung chuyển khắp nơi, chiết thành từng bịch nhỏ lẻ, len lỏi bán trong mọi ngõ ngách đô thị.
Tìm gặp hơn 20 trường hợp nghiện hút “ma túy xanh” này, chúng tôi thấy họ đều có điểm chung: lừ đừ, lười biếng, bỏ học dở chừng và dính đến nhiều tệ nạn xã hội. Như N.C.K., ngụ quận Gò Vấp, sau khi thi đậu vào một trường đại học đã tập tành theo nhóm bạn chơi bồ đà và đến giờ đã 25 tuổi vẫn chưa tốt nghiệp. K. cuốn theo nhóm bạn ăn chơi và nghiện thêm xì ke, suýt chết ba lần vì sốc thuốc và đã bị nhiễm HIV.
K. ân hận: “Lúc đầu chỉ chơi cho biết vì nghĩ sẽ không nghiện nhưng rồi không quên được. Đã nghiện bồ đà thì dễ dính thêm những thứ khác do bản thân sống buông thả. Một người bạn tôi cũng đi tù vì lên cơn nghiện phải đi ăn cướp”.
Bản thân L. cũng là học sinh ngoan của một trường THPT ở Q.Bình Thạnh và từng là thanh niên điển hình của khu phố, nhưng sau một năm chơi bồ đà đã không thể học hết lớp 9. Theo mẹ L., từ ngày nghỉ học đến giờ, suốt ngày thấy L. cứ lừ đừ, ăn với ngủ, tối thì tụ tập đi chơi, nghe người ta nói L. nghiện hút bồ đà nên cũng chửi mắng nhưng rồi cũng đi hút. “Nó bảo chơi cái này như hút thuốc lá, nếu cấm nó cắt cổ liền, nên bây giờ hút luôn trong nhà”, bà đau khổ. L. cũng thừa nhận: “Ngày nào không có vài ngụm khói là người cứ run lên, bứt rứt khó chịu lắm”. Để có tiền “nhậu khói”, nhóm bạn của L. hay dùng mã tấu chặn xe tống tiền người đi đường và rủ rê thêm nhiều người chơi.
Những ngày đi tìm hiểu về thế giới bồ đà, chúng tôi còn nghe trường hợp của L.T.T. – 23 tuổi, ngụ Nông Cống, Thanh Hóa – vì hút bồ đà trong lúc xây nhà ở quận 8 đã bị té gãy chân và chấn thương cột sống. Trường hợp chơi lâu năm như ông N.V.G., 50 tuổi, còn nặng nề hơn. Sau thời gian vùi đầu vào khói độc ông bị tâm thần, lang thang phá phách khắp nơi buộc người thân phải xích lại.
Theo Tiền Phong
Những 'người hùng' cứu người trong lũ dữ
Băng mình giữa dòng nước đang cuồn cuộn chảy xiết, ầm ầm cuốn phăng đi tất cả những gì trên đường chúng đi qua, ông lái đò cụt tay chột mắt bỏ nhà đi cứu bà con đang vật lộn trong lũ dữ...
Vật lộn cứu người trong lũ
Chẳng nề hà, chẳng chút suy nghĩ vụ lợi, bỏ qua mọi hiểm nguy rình rập, họ băng mình trong lũ dữ với cây sào, mái chèo con thuyền mộc để giải cứu cũng bởi cái lẽ giản dị "những người hàng xóm như ri, tối lửa tắt đèn có nhau chứ hè".
Đến chiều 22/10, con đường về xã Lộc Yên, huyện Hương Khê (tỉnh Hà Tĩnh) vẫn bị cô lập bởi nước lũ. Những chị em phụ nữ đang hì hụi nắm cơm để chuyển vào vùng ngập, thấy nhóm phóng viên lỉnh kỉnh đồ đạc, máy ảnh đang đứng lớ ngớ, chị Yến (xóm 5 Trung Thượng) chạy ra hỏi: "Các chú mầm mô?". Sau khi nghe câu trả lời muốn vào thăm người lái đò cứu người có tên Nguyễn Văn Anh. Chị Yến chạy ào đi, ít phút sau quay lại cùng một người đàn ông dáng người chắc, khỏe.
Lão lái đò một mắt, một tay
Chị Yến chỉ: "Đây, người hùng của chúng tôi" và nói với người đàn ông đi cùng: "Các chú nhà báo muốn vô trong, anh chở các cậu ni vô trong hây". Rồi chị quay sang chúng tôi: "Các chú yên tâm, bác ấy là "mạch máu" của xã đấy". Nhìn dòng nước đang cuồn cuộn chảy, thoáng thấy nét e ngại của nhóm phóng viên, người lái đò có biệt danh "mạch máu" của cả xã đó, khoát tay "lên đi, tôi đảm bảo".
Chạy suốt đoạn sông Ngàn Sâu gần 2km, rồi cánh đồng mênh mông nước lũ "ông lái đò" tay cầm cây sào chắc nịch, hai bàn chân đạp từng nhịp chèo tránh hoắm nước xoáy. Ông Trần Đình Lâm, chủ tịch xã Lộc Yên cho biết, trong cái ngày mà nước lũ ùn ùn kéo về cao quá ngọn cây ấy, "ông lái đò" đã chuyển được hàng chục người già, bà lão ở những nhà xung quanh trong xóm đi lánh nạn. Rồi xã cử đi chở hàng cứu trợ cấp phát cho bà con.
Ông Lâm cho biết thêm, may mà ở địa phương có những người như anh ấy, chứ không thì chúng tôi không biết nhờ cậy vào đâu được.
Cụt tay, chột mắt vượt mưa lũ cứu người
Chiều ngày 21/10, chúng tôi tìm về xã Phương Điền, nơi còn ngập sâu tới hơn 1 mét nước. Phương Điền, Phương Mỹ... là những xã có địa hình "lòng chảo" nên nước lũ rút rất chậm. Con thuyền nhỏ cũ kỹ của lão lái đò tên Lê Văn Hiền gần 60 tuổi (xóm 4 xã Phương Điền) kẽo kẹt đưa chúng tôi vào nơi tận cùng ngập của xã này. Hai ngày nắng như đổ lửa dường như chẳng đuổi được con nước khỏi vùng đất này.
Điều ấn tượng đầu tiên về "ông lái đò" với chúng tôi là ông chỉ có... một tay và chỉ còn một con mắt. Ông ngồi phía đầu thuyền, đội chiếc nón rách bươm với bộ quần áo bảo hộ lao động, quần sắn ngang đầu gối. Đôi chân chắc lịch của ông cứ thoăn thoắt, chắc chắn từng nhịp chèo đưa con thuyền mộc luồn qua những sợi dây điện giăng ngang đường đi.
Tác giả cùng ông Hiền vượt nước lũ vào làng
Sau trận lũ đầu tháng 10, nhà nào cũng chỉ vừa mới dọn dẹp xong chưa được bao lâu thì nước lũ về. Lần này lũ to hơn, dữ dằn hơn mà cả cuộc đời ông Hiền chưa bao giờ từng gặp. Ngày hôm ấy, vợ con ông đi làm vườn, trời thì mưa gió, nước lũ lên nhanh, ông nghe những tiếng ầm ầm của lũ. Ông lao thuyền đi chở những người hàng xóm ở dưới thấp lên đồi cao. Do thuyền nhỏ, cũ kỹ lại thêm mưa lớn, nên ông chỉ dám chở hai ba người một chuyến, ưu tiên người già, trẻ nhỏ, phụ nữ. Khi nước đã lên cao, ông mới chợt nhớ ở nhà chưa dọn thóc.
Quay về tới nhà thì đã là 3 giờ đêm, vơ vội những chiếc bao bố xúc thóc cất lên cao nhưng cũng không tránh khỏi bị ướt. "Ông lái đò" cũng chẳng thể nhớ nổi mình đã chuyển được bao nhiêu chuyến đò, chở bao nhiêu người đi lãnh lũ. Ông chỉ nghĩ trong đầu một điều, việc trên hết là cứu giúp bà con
Ông nhớ như in chuyến đò mà ông phải vượt gần 6km trong dòng nước lũ cuồn cuộn đi vào xã Hà Linh để đưa ông lão 82 tuổi đi lánh lũ. Hôm đấy, ông nhận được điện thoại của cậu con rể báo có ông cụ đã 82 tuổi đang cần phải đưa đi sơ tán vì nhà thờ gần nhà đã chật cứng người. Ông Hiền không dám đi một mình mà phải gọi thêm người đi cùng.
Kể tới đây, ông lão lắc đầu cười hiền : "kinh hoàng thật, gần 6 cây số, nước lũ cứ cuồn cuộn. Lúc ấy cũng thấy ghê người nhưng tôi chỉ nghĩ mần thật nhanh để đưa cụ đi lãnh lũ. Cứu người là trên hết mà. Bà con mình cả, tối lửa tắt đèn có nhau chú nhà báo hè...".
Theo VTC
Thực hư về I-dosing - thứ nhạc gây nghiện cho giới trẻ Lời đồn đại về một loại ma túy "kỹ thuật số" gây nghiện mang tên I-dosing ngay lập tức đã khiến hàng nghìn cư dân mạng "phát sốt". Cư dân mạng "phát sốt" với I-dosing Hàng loạt các trang web đã đăng tải những đoạn nhạc I-dosing cùng nhiều hình ảnh teen nước ngoài "quằn quại trong cơn phê" thu hút sự chú...