Không thể quên được bạn gái đã mất để bắt đầu tình cảm mới
Mấy năm rồi tôi về quê chỉ ở nhà không dám ra đường, đi đâu hình bóng của em cũng hiện ra.
Ảnh minh hoạ
Tôi 25 tuổi, em bằng tuổi, đôi khi tôi nghĩ sao ông trời lại như vậy, có lúc cho con người mọi thứ rồi chỉ trong giây lát lại cướp mất tất cả. Chúng tôi chơi với nhau năm 14 tuổi, tình bạn thân thiết và gắn bó với nhau, suốt ngày không rời, đi đâu cũng đi với nhau. Nhiều lúc, tôi thấy mình thật có phúc vì có được tình bạn đẹp như vậy.
Rồi thời gian trôi qua, khi vào cấp 3 chúng tôi cũng học chung lớp, năm học lớp 12 tôi nhận ra tình cảm dành cho em không còn là tình bạn như trước nữa mà nó đã trở thành tình yêu. Có điều tôi không nói ra vì còn phải học năm cuối để thi đại học. Cuối cùng, tôi thi đậu vào trường đại học ở xa nhà, còn em cũng thi đậu nhưng vì là con gái nên cha mẹ không muốn em đi xa. Lúc này, tôi đã thổ lộ lòng mình với em và em cũng chấp nhận, nói đã đợi câu nói của tôi lâu lắm rồi. Tôi vui mừng không thể tả nổi, niềm vui dâng trào.
Chúng tôi chính thức kết thúc tình bạn và trở thành tình yêu. Tôi đi học xa nhà, ngày nào cũng nói chuyện điện thoại hay chat, cuối tuần nào tôi cũng về thăm và chơi với em 2 ngày, nếu tôi không về được thì em sẽ lên thăm. Mọi thứ diễn ra tốt đẹp và hạnh phúc biết mấy. Rồi đến một ngày, khi hai đứa đã yêu nhau được 3 năm thì em ra đi vì căn bệnh quái ác, chỉ trong một tháng ngắn ngủi mà em đã rời xa gia đình và xa tôi. Tôi như người điên khi mất em. Từ khi em mất, tôi phải uống thuốc an thần mới ngủ được, phải đi gặp bác sĩ tâm lý suốt một năm trời.
Sau 4 năm từ khi em mất, mặc dù tôi không còn bị stress nữa nhưng vẫn nhớ đến em mỗi ngày, trong mỗi giấc ngủ tôi đều nhớ về em. Cha mẹ muốn tôi về để lo chuyện kinh doanh của gia đình vì cha đã già rồi, thật lòng tôi không dám vì nếu về đó tôi sẽ không chịu nổi với bao kỷ niệm của hai đứa. Tết năm nào cũng vậy, khi về quê tôi chỉ ở nhà không dám ra đường, đi đâu hình bóng của em cũng hiện ra. Thật lòng tôi quá yêu em.
Video đang HOT
Tôi có một người bạn cùng quê, cô ấy nói yêu tôi đã lâu nhưng tôi từ chối nhiều lần. Cô ấy nói sẽ đợi tôi. Cô ấy hay lại nhà tôi chơi với cha mẹ, gia đình tôi cũng quý mến, nhưng tôi thật sự không muốn đến với cô ấy. Tôi không muốn cô ấy phải lấy một người đàn ông mà người đó chỉ nhớ về người khác như tôi. Cô ấy kiên quyết nói sẽ chờ tôi, mong được các bạn tư vấn, tôi phải làm sao đây?
Theo VNE
Chàng rể bị bố mẹ của tôi phản đối đã khiến cả nhà tôi phải ngỡ ngàng
Kể từ khi chị tôi mất đến giờ đã là 7 năm rồi, nhưng chưa khi nào anh rể thờ ơ, quay lưng lại với gia đình tôi.
Chị tôi mất ngót nghét đã 7 năm vì một căn bệnh hiểm nghèo. Khi ấy chị mới 24 tuổi và kết hôn chưa được 2 năm. Ngày chị mất anh rể tôi không khóc mà chạy đôn chạy đáo lo tang sự cho chị. Mọi việc xong xuôi, lẽ ra anh rể phải là người đau buồn nhiều nhất nhưng những ngày sau đó, anh vẫn kiên cường, còn qua lại chăm sóc an ủi bố mẹ tôi.
So với chị tôi thì anh S kém sắc hơn. Thế không có nghĩa là anh xấu mà chỉ là chị tôi xinh quá. Bao nhiêu người theo đuổi mà chị không ưng, lại đi lấy một anh giàu chẳng giàu, đẹp chẳng đẹp. Bố mẹ tôi mới đầu không ưng anh S lắm. Mẹ tôi muốn chị tôi lấy anh H vì gia cảnh anh đó rất tốt. Nhưng chị tôi không chịu nên cuối cùng bố mẹ tôi đành phải chiều theo.
Cưới được một thời gian thì bố mẹ tôi tỏ ra rất quý anh S bởi tính anh chịu khó lại không sĩ diện vặt. Nhà vợ có việc gì anh cũng đều đến sớm để giúp. Ở nhà anh rể cũng chiều vợ, việc nặng tranh làm hết, chỉ để vợ làm việc nhà cửa nhẹ nhàng.
Có điều bố tôi vẫn hơi băn khoăn vì anh không kiếm được nhiều tiền. Có lần bố tôi bất chợt sang chơi, thấy hai vợ chồng đang ăn cơm, mâm cơm vô cùng đạm bạc, ông có ý trách anh để con ông khổ.
(Ảnh minh họa)
Anh lặng lẽ không nói gì. Về nhà bố tôi kể chuyện, mẹ tôi mắng bố, sợ bố nói thế anh tự ái, lại trút giận lên vợ. Nhưng về sau chị tôi kể lại, tối hôm ấy anh cứ gặng hỏi chị xem lấy anh chị có khổ quá không, chị chỉ bảo: Em chưa bao giờ hối hận vì lấy anh.
Sau lần ấy, anh S tập tành buôn bán. Tuy nhiên con người anh chất phác, anh buôn có ba tháng mà lỗ cụt cả gốc, hai vợ chồng lương đã thấp lại phải gánh thêm một khoản nợ. Lúc này mẹ tôi lén bố đưa tiền cho chị tôi trả nợ. Món tiền ấy bà coi như không cần anh chị trả lại.
Ngoài việc hơi nghèo thì anh S chẳng có điểm gì để chê. Năm tôi thi đại học, anh cũng nghỉ làm đưa đón em vợ đi thi, lo lắng cho tôi như bố vậy. Tôi ra khỏi cổng đã thấy anh đứng sẵn, đưa nước mát cho uống rồi hỏi han: "Dì làm bài được không?" (anh chị chưa có con nhưng anh vẫn gọi tôi thế).
Ít lâu sau, anh được giới thiệu cho một công việc lương cao hơn. Từ đấy anh chị cũng đỡ vất vả.
Nhưng cũng chẳng vui được bao lâu thì chị tôi mang bầu đến tháng thứ 6 mà sảy, cũng từ lúc đó mới phát hiện ra bệnh hiểm nghèo. Từ đó chị yếu hẳn, ốm đau liên miên, phải nghỉ làm. Thời gian đầu anh chăm sóc chị tận tình lắm, bố mẹ tôi thấy thế cũng yên tâm. Nhưng một hôm anh sang nói chuyện với bố mẹ tôi, xin cho chị về nhà mẹ đẻ, nhờ bố mẹ chăm hộ vì anh bận làm không chăm chị tốt được. Bố tôi giận lắm, nghĩ anh có người khác, hai người lại chưa con cái ràng buộc nên anh định trở mặt nên đón luôn chị về, còn dằn mặt: "Anh không phải tới nữa".
Anh vẫn tới, nhưng chỉ cuối tuần. Mẹ tôi tức lắm. Chị tôi cũng biết được, bảo mẹ: Anh ấy bận làm thật, bố mẹ đừng trách anh ấy.
Mãi sau này, nhà tôi mới biết lúc đó anh ngày nào cũng làm thêm đến tận khuya, rồi đi khắp nơi tìm thầy tìm thuốc cho chị.
Ốm gần 1 năm thì chị tôi mất. Bố tôi xác định mình mất con thì mình thiệt. Còn hai anh chị chưa có gì ràng buộc nên coi như thôi.
Nhưng chị mất rồi anh vẫn qua lại chăm sóc cho bố mẹ tôi, vẫn gọi họ là bố mẹ. Mẹ tôi bảo ở lại ăn cơm anh ở lại chứ không nề hà.
Hai năm trước, bố tôi nằm viện. Anh xin mẹ tôi cho trông bố vì nhà tôi không có con trai. Tiền viện phí anh trả hết. Lúc bố ra viện, mẹ tôi gọi anh đến gửi lại tiền, nói thế nào anh cũng không nhận, anh còn bảo: "Khi xưa con buôn bán thua lỗ, không phải mẹ đưa tiền cho nhà con trả nợ thì con đã nợ ngập đầu".
Suốt 7 năm, dù chị tôi đã không còn, nhưng anh cứ qua lại nhà tôi như thế. Bố mẹ tôi đã hiểu được tấm chân tình của anh nên coi anh như con trai trong nhà. Lúc tôi cưới, bố tôi còn gọi anh về hỏi ý kiến để lo cho em.
Mãi năm ngoái, anh mới có bạn gái. Cả làng ai cũng biết. Bố mẹ tôi ngậm ngùi. Thế rồi anh đến, thắp hương cho chị tôi, thưa chuyện với bố mẹ. Mẹ tôi cầm tay anh bảo mong anh hạnh phúc, chị tôi mất cũng lâu rồi, anh không thể ở vậy mãi được. Ngày anh cưới bố mẹ tôi cũng đến chung vui. Khi trở về, mẹ ôm di ảnh của chị tôi mà nói trong làn nước mắt: "Con ơi, cuối cùng thì thằng S nó cũng đã tìm được người tử tế rồi, con có thể ngậm cười nơi chín suối, còn bố mẹ cũng an lòng."
Bây giờ, thỉnh thoảng anh lại đưa cả vợ con đến nhà thăm bố mẹ tôi. Bố mẹ tôi coi cả hai như con còn tôi cảm thấy may mắn vì mình có được một người anh rể tuyệt vời như vậy.
Theo Afamily
Sốc khi nhận được tin nhắn 'Tôi mới là người chồng cô yêu' Người đàn bà đê tiện kia còn nhắn tin cho tôi nói rằng: &'Tao chịu thua mày chỉ vì mày hơn tao nhiều thứ nên chồng mày mới chọn mày. Nhưng tao mới là người được chồng mày yêu'. Tôi kết hôn đã được 4 tháng và hiện tại tôi đang có bé trai được 3 tháng. Niềm hạnh phúc đón con yêu...