Không dám vạch tội vợ ngoại tình
Vợ tôi bảo bị bệnh huyết trắng nhưng khi tôi đưa cô ấy đi khám thì bác sỹ kết luận không có vấn đề gì.
Tôi và vợ yêu nhau từ ngày còn là sinh viên. Bên nhau gần một năm, em đã trao cho tôi cái quý giá nhất của người con gái. Và cũng không lâu sau đó, chúng tôi chính thức thành chồng thành vợ trong sự chúc phúc của hai bên gia đình.
Tôi yêu thương vợ hết lòng, chăm sóc, lo lắng cho cô ấy mọi thứ. Cũng vì quá yêu vợ mà tôi đã phụ lòng ba mẹ để theo vợ về sống cùng gia đình cô ấy.
Nhưng khi bắt đầu cuộc sống nơi nhà vợ, tôi mới cảm nhận được nỗi đau và sự nhục nhã. Cứ mỗi lần không vui, mẹ vợ lại gây chuyện với tôi và lúc nào bà cũng nghĩ tôi là nguyên nhân gây ra mọi mâu thuẫn trong gia đình. Còn ba vợ mỗi lúc có rượu vào thì lại lôi tôi ra chửi rủa và đuổi tôi ra khỏi nhà.
Tôi cảm thấy bị gia đình vợ sỉ nhục ghê gớm nhưng khi bảo vợ ra ngoài sống thì vợ tôi không đồng ý. Cô ấy khuyên tôi nên nhẫn nhịn, vì đứa con sắp sinh, công việc của hai vợ chồng đều chưa ổn định, trong người hai đứa cũng không có nhiều tiền nên không biết vật lộn với cuộc sống ra sao. Cũng vì yêu vợ nên tôi đã can tâm nhẫn nhục, chịu đựng sự hắt hủi của gia đình cô ấy và cắm đầu cắm cổ làm việc để kiếm tiền.
Sau hơn một năm chịu đựng nỗi kinh hoàng ở nhà vợ, cô ấy cũng chấp nhận cùng tôi ra ngoài sinh sống. Đồng lương ba cọc ba đồng của công chức không thấm vào đâu, vợ chồng tôi đã nhiều lần phải nhịn ăn uống để nuôi con. Sáng ăn bánh mỳ, chiều ăn cơm với mắm, không biết đến bữa cơm trưa là gì.
Giờ đây, cũng đã tròn 10 năm chúng tôi thành chồng thành vợ và có với nhau hai đứa con. Vợ chồng tôi đều là công chức, hai người làm ở hai huyện khác nhau, sáng thì đi sớm, chiều tối mịt mới về nhà. Cuộc sống giờ đã khá giả hơn, con ngoan học giỏi, có nhà cửa đàng hoàng, cũng giành dụm được ít tiền bạc để mua đất đai cho con cái sau này.
Vì sợ vợ buồn, thiếu thốn hơn đồng nghiệp nên tôi luôn cố gắng dành mọi điều tốt đẹp nhất cho vợ. Mọi việc trong nhà đều do một tay tôi làm, con cái cũng một tay tôi nuôi nấng. Từ lúc sinh ra ở bệnh viện cho đến khi vợ chăm con ở nhà, trưa nào tôi cũng chạy xe hàng chục km trở về chăm vợ, rước con lớn đi học. Vợ tôi chỉ biết đi làm về, xem phim, ăn cơm, những lúc rảnh rỗi thì ngồi thêu tranh và đi ngủ.
Cách đây hai năm, vợ tôi bắt đầu thay đổi tính nết (Ảnh minh họa)
Cuộc sống chăm gối vợ chồng chúng tôi cũng đều rất tốt đẹp. Để hiểu hơn về người phụ nữ của mình, tôi cũng thường xuyên lên mạng tìm hiểu mọi thứ về những gì phụ nữ thích để làm theo. Vợ chồng tôi cũng thẳng thắn trao đổi với nhau về chuyện tình dục để có sự hòa hợp nhất, hạnh phúc nhất. Nói chung, cuộc sống của vợ chồng tôi trong suốt 10 năm qua trôi đi rất tốt đẹp.
Trong khoảng thời gian hai năm trở lại đây, tôi cảm nhận có rất nhiều điều bất ổn từ vợ nhưng vẫn không có biện pháp nào để giải quyết. Trong chuyện chăn gối, vợ tôi dường như không còn hứng thú hay nhiệt tình như trước nữa, cái cảm giác thăng hoa, lên đỉnh, vợ tôi cũng không có được. Mỗi tháng, cô ấy chỉ để tôi “yêu” một hai lần. Cứ mỗi lần tôi muốn ôm ấp, âu yếm thì cô ấy quay lưng về phía tôi và tỏ vẻ không hào hứng.
Video đang HOT
Tôi đã làm mọi cách để tìm lại cảm hứng cho vợ nhưng dường như cô ấy không còn cảm giác ham muốn ái ân nữa. Nhiều hôm tôi khát khao được “yêu” và bắt đầu mơn trớn thì cô ấy lại tỏ vẻ mệt mỏi hay giả vờ ngủ.
Thường ngày ở nhà hay mỗi lúc đi chơi, đi du lịch, tôi cũng hay ôm, nựng nịu vợ nhưng đổi lại là những câu nói lạnh nhạt từ vợ như: “ có con cái rồi thì đừng linh tinh” hay “ không nên làm vậy trước đám đông”… Nhưng nỗi hoài nghi của tôi bắt đầu dấy lên khi hai vợ chồng đang ngủ, đã 12h đêm nhưng vẫn có một tin nhắn mùi mẫn gửi tới cho vợ tôi.
Khi tôi hỏi “ Đấy là ai vậy? Tại sao lại nhắn tin muộn như vậy?” thì cô ấy lại chống chế: “Em không biết. Chắc ai nhắn nhầm thôi mà!”. Đến tối hôm sau thì số máy ấy gọi lại xin lỗi “ vì đã nhắn nhầm số”.
Lâu lâu tôi cũng có lấy điện thoại vợ kiểm tra, dù không phát hiện ra tin nhắn tình cảm nào nhưng bộ đếm tin nhắn cho thấy có rất nhiều tin đã bị xóa. Khi tôi giặt đồ thì phát hiện trong quần lót của vợ có nhiều dấu hiệu rất khả nghi. Tôi hỏi vợ: “Tại sao quần lót của em lại có nhiều chất dịch nhầy như vậy?” thì cô ấy lạnh tanh bảo: “Em thường xuyên bị huyết trắng”. Nhưng khi tôi đưa cô ấy đi khám phụ khoa, xét nghiệm thì thấy bình thường, không bị huyết trắng như cô ấy nói.
Bây giờ cô ấy lại bày đặt ghen ngược tôi và tra hỏi chồng đủ thứ. Nhiều lần tôi bệnh không đi làm nổi nhưng vẫn chẳng được vợ hỏi han một điều. Nhưng có một chuyện khiến tôi cảm thấy bất ổn, đó là vợ tôi lại làm chung cơ quan với người yêu cũ, anh ta cũng đã lập gia đình và có con rồi. Tôi cũng lo trước nên thường xuyên nhắc nhở vợ, khuyên cô ấy đừng mềm lòng để rồi nhiều người phải gánh hậu quả. Nhưng cô ấy quả quyết: “ Không còn tình yêu, vẫn còn tình bạn, có sao đâu?”.
Từ trước tới giờ, tôi rất tin tưởng vợ. Tôi rất yêu cô ấy nên bây giờ, khi cô ấy thay đổi tính nết, có dấu hiệu ngoại tình, tôi vẫn không biết phải giải quyết sao cho hợp tình hợp lý. Nhiều lần tôi cũng có ý định theo dõi vợ nhưng sợ khi phanh phui sự thật thì ảnh hưởng đến hạnh phúc vợ chồng nên tôi đành coi như không có chuyện gì xảy ra.
Nhưng Bạn trẻ cuộc sống ạ! Càng ngày tôi càng thấy mệt mỏi khi phải nghi ngờ sự chung thủy của vợ mình. Tôi sợ cô ấy ngoại tình thật thì gia đình tôi sẽ tan vỡ, tâm lý con cái sẽ bị ảnh hưởng nặng nề!
Rất mong Bạn trẻ cuộc sống hãy cho tôi những lời khuyên đúng đắn nhất. Liệu tôi có nên phanh phui mọi nghi ngờ bấy lâu nay không?
Theo 24h
Tự thú của một gã có bồ
Thỉnh thoảng tôi cũng muốn mạnh dạn thốt lên "Này bồ, để anh yên!". Nàng và tôi giận nhau lần thứ 12 trong năm. Chính xác là nàng giận tôi, còn tôi thì đâu có cớ gì giận nàng đâu. Cả sáng cả chiều tôi nhắn đến cái tin thứ 20, nàng cũng không thèm trả lời. Buổi tối nàng vẫn không nhắn, tôi lại càng không.
Suy cho cùng, nàng dù sao cũng là người thứ ba. Dù thỉnh thoảng thôi vẫn có thể nhắn tin cho nàng vào buổi tối mà không sợ gián điệp (lát nữa tôi sẽ nói vớ bạn cách tôi qua mặt đường hàng rao an ninh dày đặc để bạn về kiểm tra thử đối tượng của mình), nhưng tốt nhất là nên nén nhịn nỗi nhớ nhung bên lề này đến sáng.
Nàng và tôi đến với nhau đã 2 năm nay. Chúng tôi không giấu giếm thông tin của nhau và nàng chấp nhận điều đó. Đôi khi tôi thấy thật dở khi nàng độc thân vì điều này khiến tôi cảm thấy cuộc đời không được công bằng lắm, đối với tôi. Đôi khi tôi cần nàng biết rằng người thua thiệt chưa chắc đã là nàng mà là tôi. Nàng có thể tự do nhớ tôi mà nhắn tin gọi điện vô tội vạ, còn tôi không những không thể trả lời mà còn phải xóa vội xóa vàng. Thế rồi ngày mai nàng sẽ hỏi: " Sao anh không trả lời tin nhắn của em" và giận dỗi. Còn tôi thì không muốn khiến nàng bị tổn thương tập 2 bằng một câu trả lời thật thà, vì thế tôi chọn cách im lặng. Và nàng sẽ dỗi tiếp tập 2.
Với xã hội, đàn ông như tôi không thể gọi là đàn ông tốt. Với nàng, tôi cũng không phải đàn ông tốt. Nhưng bằng một lí lẽ gì đó chỉ có nàng hiểu, nàng vẫn nói "Em yêu anh". Tôi biết mình cũng yêu nàng, cũng bằng lí lẽ gì đó chỉ tôi mới hiểu, và tôi cũng đáp trả nàng bằng câu "Anh yêu em" dại dột.
Cách đây nhiều năm, khi tôi lần đầu tiên vồ vào một cơn say nắng (tức là có quan hệ tình cảm với người không phải người yêu mình), một ông anh mà tôi tôn làm sư phụ trong tình trường đã cho tôi bài học đầu đời. Sư phụ nói: " Chú yêu "nó" thật hay không không quan trọng, chú "được" abcxyz với "nó" hay không cũng không quan trọng nốt. Quan trọng là đừng có nói "yêu" nó. Nhớ đấy. Đừng dại dột".
Khổ nỗi, tôi lại không đủ kiên cường như thế. Tôi cứ thấy mình yêu là tôi nói anh yêu em, quên hết bài học sư phụ dạy. Cho nên sau mỗi lần chia tay một tình yêu bên lề, tôi lại mang tiếng "đồ đểu", "kẻ gian dối", "đồ vô lương tâm"... chỉ vì nói anh yêu em hơi nhiều hơn người khác một chút. Hẳn các nàng ấy đều nghĩ, nếu lời nói của tôi là sự thật, sao chẳng thấy tôi có động thái nào giữ chân họ bằng được khi yêu thương bắt đầu nhàn nhạt. Họ bảo anh buông tay em đi là tôi bảo ừ anh buông. Tôi nghĩ rằng cũng đến lúc phải buông tay nhau ra để các nàng còn đi tìm hạnh phúc thật và tròn vẹn. Tôi thì thương các nàng bằng chết, còn các nàng lại nghĩ tôi no xôi chán chè xong là qua lưng biến lẹ.
Vì bỗng nhiên nhớ lại bài học đó, dạo này tôi hạn chế nói 3 từ 8 chữ 1 ý với nàng hẳn. Tôi không muốn nàng nghĩ tôi là một "thằng đểu" nếu như, nói dại, ngày đẹp trời nào đấy nàng bảo anh buông tay đi. Bẵng đi một thời gian không thấy nàng thắc mắc, nào ngờ nàng vẫn im ỉm ghi vào sổ thù vặt vụ đó. Nhân một buổi nghỉ trưa, xem ti vi, thấy một chàng Hàn Quốc liên tục "saranghae" với một nàng Hàn Quốc, nàng bắt đầu phiên chất vấn của mình: " Sao hồi trước anh nói anh yêu em, anh nhớ em suốt ngày thế mà lâu lắm rồi không thấy anh nói nữa?".
Tôi im lặng xem ti vi.
"Em biết thừa bài của anh, lúc nào anh cũng bảo với phụ nữ, thà không nói gì còn hơn trả lời sai, nhưng lần này thì anh nói đi, không là em dỗi đấy".
Dù sao tôi cũng không thể thốt ra cái sự tích mà tôi vừa kể với các bạn được, nên tôi vẫn câu giờ tìm phương án tốt.
"OK. Đồ tồi!".
Thỉnh thoảng tôi cũng muốn mạnh dạn thốt lên "Này bồ, để anh yên!" (Ảnh minh họa)
OK. Thế là xong. Cuối cùng thì nàng đã tìm được phương án tốt hơn cả tôi cho lần giận dỗi này, trước khi tôi kịp bịa ra một lí do nào đó. Bầu không khí sau đó căng thẳng tột độ. Sau đấy, trên Facebook của nàng liên tục mọc ra như nấm sau mưa status triết lí về tình yêu không như là mơ, về đàn ông tim lạnh, về sự bạc bẽo của tình người..., câu được cả mấy nghìn like. Số like ấy càng khiến nàng tin rằng những gì mình nghĩ về cuộc đời là đúng phóc, sự lặng im của anh chẳng qua là vì sợ bị làm bằng chứng chống lại anh trước tòa.
Nhưng đấy chỉ là lần thứ 11 nàng giận tôi.
Lần thứ 12, tức là lần này, nàng lại có lí do để bực mình. Là vì hôm qua nàng gọi điện cho tôi, nhưng chuông chờ chỉ reng lên có nửa hồi là tôi ngắt máy. Chính xác là máy tự ngắt. Và vì bận cả ngày hôm đó nên tôi không mở "cái đó" ra để biết nàng đã gọi cho mình. Nàng cho là tôi không quan tâm nàng, nàng dỗi. Thế thôi. Bạn có muốn biết "cái đó" là gì không? "Cái đó" có liên quan đến cách mà tôi nói ở trên rằng tôi có thể qua mặt hàng rào an ninh dày đặc. "Cái đó" có trong điện thoại cũ của tất cả các ông anh nào ở trong tình trạng nơm nớp thường xuyên giống tôi, tức là bị bệnh tim to hơn người, tức là thích yêu và được yêu, cho dù tình yêu ấy không có rong định nghĩa của từ điển, cũng không được xã hội ưa chuộng. Nôm na là có bồ.
Đấy là một trong những ứng dụng công nghệ có ích nhất với chúng tôi, tên dễ hiểu của nó là Blacklist!
Nói đến đây quả thực tôi có hơi xấu hổ. Câu chuyện đã không tốt đẹp gì cho cam. Tôi lại phạm vào một quy ước ngầm nữa là đưa anh em lên thớt. Sau đây anh em sẽ lại phải chờ đợi dân công nghệ phát mình ra loại ứng dụng khác để bảo vệ hạnh phúc gai đình. Trong thời gian chờ đợi, chỉ hi vọng các anh tai qua nạn khỏi.
Ai đã xài Blacklist thì rõ, cái này để phòng vệ từ xa cực kì tốt. Tin nhắn đến, tin nhắn bay đi thẳng vào đấy. Mật khẩu có đến 2 tầng, một là mật khẩu thật để vào căn phòng bí mật. Còn nếu trong trường hợp bị phát hiện dụng này tồn tại trong điện thoại đối tượng tình nghi, xét thấy không thể không khai, bạn cứ cung cấp một dãy số nào đấy, nó sẽ cho phép kẻ đang dùng các biện pháp tra tấn dã man kia vào thẳng inbox xịn - nơi đây toàn tin nhắn công việc, đọc chỉ tổ đau đầu. Nhưng phát mình này vẫn có điểm yếu. Đấy là nó không làm cho người gọi nhận được tín hiệu "tò te tí" ngay lập tức, mà lại là tín hiệu chuông chờ nửa hồi rồi bị ngắt, như thể bạn bị người kia phũ phàng ấn nút từ chối khi chuông reo chưa đến 2 giây. Và nếu không mở ứng dụng ra để xem nhật kí, cuộc gọi ấy coi như chưa từng xuất hiện đối với người được gọi.
Vì thế nên nàng mới có lí do để dỗi tưng bừng tôi lần này.
Cực chẳng đã tôi đành phải nói với nàng về Blacklist. Ngạc nhiên chưa, nàng hỏi: "Tại sao anh lại cho em vào Blacklist?".
Tôi có thể làm nàng tổn thương tập mấy trong lần giận dỗi thứ 12 này bây giờ?
Người ta nói để làm nên hạnh phúc, với đàn ông, nên yêu anh ta ít hơn một chút và hiểu nhiều hơn một chút. Còn với phụ nữ thì ngược lại, nên hiểu ít hơn một chút và yêu cô ta nhiều hơn một chút, quả thực không sai. Có điều cái cơ hội để yêu và hiểu ấy không phải lúc nào cũng đến. Nhất là trong trường hợp tình yêu oái oăm và tréo ngoe thế này. Thỉnh thoảng tôi cũng muốn mạnh dạn thốt lên "Này bồ, để anh yên!", nhưng rồi tôi lại không nỡ làm nàng tổn thương thêm nhiều nữa.
Bởi vì tôi không muốn chỉ để bớt đi 1/2 ngột ngạt cỏn con này mà nhà mình mất luôn 3/4 hương vị ngọt ngào mà nàng mang lại.
Và vì tôi đâu phải dạng đàn ông tồi như bị mang tiếng vào người. Có thể, tôi là dạng đàn ông hơi bí ẩn (vì tôn thờ sự im lặng). Và hình như, phụ nữ thì thích điều này!
Theo 24h
Bị chồng và bồ xỏ mũi Hằng bị chồng và nhân tình xỏ mũi ngay trước mặt từ khi 2 người sắp làm đám cưới. 22 tuổi, Trang (Cầu Giấy, HN) trở thành một bà mẹ trẻ bất đắc dĩ vì "bác sĩ bảo cưới". Thời điểm ấy, Trang vừa là sinh viên năm cuối vừa phải làm mẹ. Phải khó khăn lắm, người phụ nữ trẻ này mới...