Khổ nhục kế để giữ chàng phi công trẻ
“Đẹp được yêu ấy mới là đàn bà, xấu được yêu đó mới là nữ hoàng”- tôi thích câu nói này, đơn giản vì nó hợp với tôi.
Ảnh minh họa
Theo đánh giá chung của nhiều người thì ngoại hình của tôi miễn phải bình phẩm vì nó xấu tai xấu hại, hàm răng vêu ra như thể mấy hạt ngô mỹ đỏ lòm trên cái miệng nhỏ xíu chẳng lúc nào không cười. Tôi đi đâu cũng được người ta chỉ chỉ trỏ trỏ vì “quá đẹp”. Tuổi thơ của tôi đã trôi đi âm thầm lặng lẽ theo những giọt nước mắt chảy dài hàng đêm.
Nhưng vớ vẩn thế nào cậu em kết nghĩa lại dành trọn vẹn tình cảm cho tôi. Thằng bé cao to đẹp trai, lại học hành tử tế, gia đình khá giả, những cô nàng ngưỡng mộ nó có đếm cả ngày cũng chẳng hết. Thế mà…
Thằng bé kém tôi những chục tuổi, hai chị em nói chuyện khá hợp gu, ngồi với nhau chẳng bao giờ hết chuyện. Từ những chuyện tầm phào nhưng qua giọng điệu của nó đều trở nên hài hước. Trong thâm tâm tôi luôn coi nó là một thằng bé ngoan ngoãn, lễ phép vì thế mỗi khi có đồ ăn ngon, lạ miệng tôi luôn để phần hoặc gọi thằng bé xuống ăn cùng. Vậy mà có lần nó úp úp mở mở rủ tôi đi uống nước nói là có chuyện hệ trọng muốn hỏi ý kiến. Ngồi cả buổi nó cứ lắp bắp nói chẳng thành tiếng khiến tôi vừa buồn cười vừa sốt ruột nên đành phải hỏi:
- Nhóc nhờ chị quân sư chuyện gì hả?
Nó vẫn im lặng, người run lẩy bẩy:
- Chắc lại mấy chuyện tình cảm chứ gì?
Người nó run hơn, không nói nổi câu nào:
- Chà chà hay là trúng phải mũi tên của thần tình ái?
Video đang HOT
Cái mặt non choẹt của nó nhìn tôi không chớp, nó đáp bằng giọng run run:
- Em .. em yêu chị!
Tôi thật sự bàng hoàng, bối rối trước lời nói của thằng bé. Có lẽ nào!.. Không thể nào!… Tôi hơn thằng bé nhiều tuổi, lại còn xấu ma chê quỷ hờn nữa chứ. Không lẽ thằng bé đang cố tình đùa cợt nhạo báng tôi chăng?
Mặt tôi nóng bừng, tôi ngồi im re suy nghĩ, để mặc thằng bé thề thốt cùng trăng sao với gió ngàn.
Sau buổi tối ấy trái tim của một bà cô già trong tôi bắt đầu loạn nhịp, những giọt nước mắt âm thầm lăn xuống ướt đẫm gối. 32 tuổi chưa một mảnh tình vắt vai, chưa một lần được nghe lời ngọt ngào âu yếm từ đàn ông…Thế mà nay tiếng nói yêu thương ấy lại vang lên từ miệng của thằng bé “vắt mũi chưa sạch”. Tôi tấm tức khóc một mình trong đêm như để vùi lấp nỗi đau, sự cô đơn vào bóng tối dày đặc.
Để tránh mặt thằng bé tôi xung phong đi công tác ở một tỉnh miền núi phía Bắc, nhưng dường như sự chạy trốn của tôi thật vô ích khi thằng bé cũng về nơi ấy thực tập.
Những ruộng lúa bậc thang uốn lượn áp mình vào sườn núi như bức tranh thủy mặc thật đẹp. Hoàng hôn buông thõng trên những hàng cây xanh quyện hòa vào tiếng gió vi vu hát ca. Thằng bé ào tới trao cho tôi một bó hoa rừng to đùng, tôi xúc động tới trào nước mắt, có lẽ tôi đã bị “hạ đo ván” bởi trái tim chân thành của thằng bé rồi!
Chuyến công tác kết thúc, tôi trở lại thành phố với bao sự lưỡng lự, phân vân. Suy nghĩ của một bà cô già nua trong tôi lại bắt đầu trỗi dậy: thằng bé vẫn còn quá trẻ để hiểu thế nào là tình yêu. Tình cảm của nó có khi nào chỉ là sự bồng bột nhất thời? Còn gia đình, bạn bè, đồng nghiệp mọi người liệu có thông cảm không?
Điều băn khoăn trăn trở trong lòng tôi rồi cũng trở thành sự thật, mọi người thậm thụt truyền tai nhau về chuyện tình của chúng tôi với bao huyễn hoặc. Có người ác miệng còn cay nghiệt nói rằng thằng bé đã ăn phải thứ bùa mê thuốc lú của tôi. Tôi chỉ biết ngậm ngùi, xót xa và tự an ủi chính mình: nếu có thứ bùa yêu ấy có lẽ tôi sẽ đăng kí bản quyền sở hữu trí tuệ.
Nhóc như hiểu được suy nghĩ trong lòng tôi, nhẹ nhàng an ủi:
- Khó khăn sẽ còn rất nhiều, nhưng chúng mình sẽ cùng vượt qua.
Chặng đường tình yêu của tôi và “thằng bé” sau đó còn phải đối diện với rất nhiều chông gai, sự phản đối của gia đình hai bên, thậm chí có lúc bố mẹ “thằng bé” đã tuyên bố từ con để chia rẽ tình cảm lứa đôi… nhưng tất cả những ngăn cản đó chỉ càng làm cho tình cảm của chúng tôi thêm bền chặt mà thôi.
Hơn hai chục năm có lẻ rồi, tôi và “thằng bé” năm xưa giờ đã chuẩn bị lên chức ông chức bà, ngẫm lại những ngày tháng đã qua thật là hạnh phúc. Một mái ấm gia đình tràn ngập tiếng cười đối với đôi vợ chồng chênh lệch tuổi tác như chúng tôi quả là điều không dễ dàng, nhưng nếu thật sự yêu nhau thì đều làm được. Chẳng có khổ nhục kế gì để chia sẻ với những phụ nữ khi phải giữ phi công trẻ cả, chỉ đơn giản vì chúng tôi cảm thấy ở bên nhau thật sự vui vẻ, thoải mái được là chính mình, được chia sẻ và an ủi mỗi khi cần.
Theo Vietnamnet
Sự thật mà tôi nói ra sẽ làm đắng lòng nhiều người...
Nói xấu một người phụ nữ là điều không nên, càng không nên hơn khi người đó là vợ mình. Nhưng một khi người ấy đang làm hại nhiều người thì sự im lặng chính là đồng lõa với cái xấu.
Anh bạn thân của tôi ở TP HCM nhắn tin: "Con cáo nhà cậu lại giở trò nữa rồi kìa. Vô đây mà coi". Anh ta quăng cho tôi link của một bài báo. Tôi đọc xong, kết luận: Đây hình như là Cáo!
Tôi thật sự dốt công nghệ thông tin vì tôi không được đào tạo chuyên môn về ngành học đó nhưng tôi không mù tịt về mạng xã hội như ai đó nói. Những người sống ở nước ngoài hẳn sẽ biết rằng, một người có công ăn việc làm tử tế, không thể suốt ngày lê la trên Facebook để làm những chuyện vô bổ như bỡn cợn người này, chỉ trích người kia, khích bác người nọ. Hơn nữa, một người có tâm địa xấu xa thì không bao giờ có được những việc làm lương thiện dù suốt ngày họ rao giảng đạo đức.
Vợ tôi là một kẻ như vậy. Sai lầm của tôi bắt đầu từ khi tôi nhận lời một người quen để đưa Cáo (tạm gọi như vậy) ra nước ngoài bằng con đường kết hôn giả. Để hồ sơ chắc chắn không bị đánh rớt, một đám cưới đã được tổ chức linh đình trong lần thứ hai tôi về nước. Sau đó là tuần trăng mật.
Điều tôi không thể nào ngờ được là ngay đêm đầu tiên, khi tôi mang chăn màn xuống đất ngủ thì chính Cáo đã lôi tôi lên giường. Cô ta đã ngấu nghiến tôi như thể chúng tôi là một cặp vợ chồng thật sự. Kết quả là tôi đã thay đổi suy nghĩ, mặc nhiên xem đấy là vợ của mình. Điều đó đồng nghĩa với việc khi đưa được Cáo ra nước ngoài, tôi không hề nhận thêm một đồng nào của cô ta từ khoản thù lao mà đáng ra tôi phải nhận được theo hợp đồng kết hôn.
Tôi nghĩ âu cũng là duyên phận. Ở bên đó tôi suốt ngày đầu tắt mặt tối với công việc để lo cho gia đình còn ở Việt Nam, lại rất sợ bị vợ bỏ như nhiều người bạn khác nên không bao giờ dám để ý một cô gái nào. Thế mà giờ đây tự nhiên tôi có được một người vợ xinh đẹp, hẳn là ông trời cũng thương tình nên mới ban ơn cho tôi như vậy.
2 năm đầu, Cáo rất ngoan hiền. Suốt ngày đi học tiếng, học lái xe; về nhà thì nấu nướng, dọn dẹp nhà cửa. Tôi thật sự hạnh phúc với món quà quý mà số phận mang đến cho mình. Có lần tôi bảo: "Khi nào em có công việc ổn định, anh sẽ lo thủ tục để lãnh mẹ em sang ở với chúng mình". Đó là tôi nói hoàn toàn thật lòng.
Nhưng kể từ khi Cáo đi làm thì mọi việc bắt đầu đảo lộn. Hết giờ làm, Cáo không về nhà mà tụ tập bạn bè đi tiệc tùng, đi bar, có khi nửa đêm mới về nhà, người nồng nặc mùi rượu. Tôi nhịn riết hết chịu nổi nên bảo cô ta: "Nếu em cứ như vậy thì hãy tự lo liệu cuộc sống của mình". Như chỉ chờ vậy, Cáo dọn ra thuê nhà ở riêng.
Tôi biết mình nóng giận lỡ lời nên tìm đến nhà trọ xin lỗi, năn nỉ cô ta quay về. Thế nhưng tôi nhận được lời thách thức: "Tại anh đuổi tôi chớ đâu phải tôi muốn đi? Mà tôi đã đi rồi thì không bao giờ quay lại".
Rất nhiều chuyện đã xảy ra với tôi trong giai đoạn đó khiến tôi không tập trung vào công việc, cuối cùng bị sa thải. Cuộc sống càng khó khăn hơn. Túng cùng, tôi bảo Cáo trả cho tôi số tiền mà ngày trước cô ta thuê tôi rước qua bên đó. Cáo vênh mặt: "Tôi đã trả cho anh còn nhiều hơn số tiền đó. Anh không biết là ngủ với tôi mỗi đêm phải mất bao nhiêu à? Bây giờ nếu tính kỹ, có khi anh còn nợ lại tôi".
Đến lúc đó, tôi không còn nghi ngờ gì nữa. Cái đuôi con cáo đã lộ ra. Tôi bảo cô ta làm thủ tục ly hôn. Thế nhưng cô ta không chịu: "Anh thích thì cứ làm chứ tôi không làm". Thật ra thì cô ta sợ tốn tiền nộp hồ sơ dù số tiền đó chẳng đáng là bao.
Qua bạn bè, tôi biết Cáo đang cặp với một gã người Hoa có cửa hiệu lớn ở Chinatown. Hắn cung phụng cho Cáo như một bà hoàng. Đến lúc đó, tôi không quan tâm đến cô ta nữa. Bất ngờ sau đó tôi nhận được tin Cáo bị tai nạn ô tô dập não, có người đồn đãi thật ra là Cáo bị bà vợ của gã người Hoa đánh ghen. Tôi có đến thăm mấy lần nhưng lúc đó Cáo đã mất trí nhớ, không nhận ra tôi.
Bẳng đi một thời gian chừng 2 năm, tôi tình cờ thấy Cáo "tái xuất giang hồ" ở một bang miền Bắc lạnh lẽo. Trên mạng xã hội, Cáo vẫn xinh đẹp như xưa nhưng nhìn kỹ, tôi thấy vẻ mặt cô ta có điều gì đó bất bình thường. Chút tò mò khiến tôi trở thành một trong số friends của Cáo. Và tôi thấy cô ta bắt đầu tung chiêu cưa cẩm những gã đàn ông, cả những anh độc thân lẫn những anh đã có vợ. Trong số này, người sập bẫy mới nhất là một tay kỹ sư ở Sài Gòn.
Tôi không nghĩ người trong bài báo mà bạn tôi nói đúng trăm phần trăm là Cáo bởi có những điều chưa đúng, có những điều còn hơn thế mà chỉ tôi mới biết. Nhưng đối với Cáo tất cả những việc làm đó đều đúng. Có lần cô ta đã nói với tôi: "Phàm đã sinh ra làm con người trên thế gian này thì người ta có quyền làm tất cả những gì mà người ta thích". Có thể so với những chuẩn mực đạo đức thì đó là sai, nhưng với Cáo thì suy nghĩ đó, hành động đó hoàn toàn đúng.
Thế nhưng tôi vẫn muốn nói với Cáo là "đời có vay, có trả". Hãy dừng lại để làm một người lương thiện cho phần đời còn lại. Tôi cũng muốn nói với những người đàn ông đang còn mụ mị xung quanh Cáo biết rằng nếu họ không có đủ năng lực tài chính thì đừng có dây dưa với người phụ nữ ấy bởi chuyện bị đá chỉ là điều sớm hay muộn.
Sự thật mà tôi nói ra sẽ làm đắng lòng nhiều người. Ai trách thì tôi đành chịu nhưng thấy sai mà không nói thì lại càng sai hơn...
Theo VNE
Chẳng lẽ khi yêu người ta lại ngu si, đần độn như vậy sao? Tôi không phủ nhận là mình có máu đào hoa bởi suy cho cùng, đàn ông mà không có chuyện đó thì người ta sẽ bảo mình ái nam, ái nữ. Nhưng lần này, cái máu ấy nó đang làm cho tôi lên bờ xuống ruộng. Đúng hơn là tôi bị sét đánh. Lưỡi tầm sét này không giống bất cứ cái nào...