Kẻ giựt chồng là em gái
Chị Hạnh Dung kính mến! Tôi vừa ly hôn, được tòa giao quyền nuôi. Hai đứa con nhỏ 11 tuổi và bảy tuổi. Người ta ly hôn xong thì như được giải phóng, còn tôi ly hôn xong mới dấn thân vào địa ngục.
Tôi vừa ly hôn, được tòa giao quyền nuôi. Hai đứa con nhỏ 11 tuổi và bảy tuổi. Người ta ly hôn xong thì như được giải phóng, còn tôi ly hôn xong mới dấn thân vào địa ngục. Người đã xen vào giữa vợ chồng tôi, phá nát hạnh phúc, giật lấy người đàn ông của gia đình tôi chính là em gái tôi, đứa em ruột rà máu mủ. Từ nhỏ, đứa em này đã khác tất cả bốn chị em.
Sinh ra, lớn lên trong một gia đình ở nông thôn, nhưng so với bạn bè cùng trang lứa, nó xinh đẹp hơn hẳn, dậy thì sớm hơn, bỏ học ngang đi theo bồ bịch. Ham ăn chơi, đua đòi, năm 19 tuổi nó bỏ nhà đi, má tôi từng khóc hết nước mắt, coi như mất một đứa con. Mãi đến nay hơn 10 năm, nó mới trở về cùng một người đàn ông, giới thiệu là chồng.
Vợ chồng tôi đang sống chung với má, vợ chồng nó về ở chung nhà. Mừng vui đoàn tụ chưa được bao lâu, chỉ sau khoảng hơn tháng ở nhà, vợ chồng nó đã sinh cãi vã. Mỗi lần chồng nó nhậu nhẹt là về lôi nó ra đánh, không ai can được. Chồng tôi đã mấy lần đứng ra ngăn cản. Anh rể bênh em vợ, tôi thấy cũng bình thường. Không ngờ tới một bữa chồng tôi lỡ tay đánh chú ấy thương tích hơi nặng, chú ấy gọi bạn bè giang hồ về xử, chồng tôi phải trốn đi. Em gái tôi cũng trốn theo. Thì ra họ có tình ý với nhau, em gái tôi đã mê hoặc, dụ dỗ chồng tôi, mà tôi không biết.
Tôi đã đơn phương ly hôn nhưng giờ không biết sẽ sống ra sao: gánh nặng kinh tế gia đình, má tôi già yếu, bản thân tôi mất hết niềm tin. Đêm nào tôi cũng thức chong chong vì sợ cứ nhắm mắt lại là thấy cảnh họ mặn nồng ân ái. Tôi có làm gì đâu mà phải chịu cảnh đắng cay này? Nhiều bữa chạy xe đi làm, nước mắt chảy tràn ướt má, tôi sợ mình gục ngã mất, rồi bỏ con thơ, mẹ già cho ai…
Trần Thị Bích Hồng (Long An)
Video đang HOT
Chị Bích Hồng thân mến,
Càng do những người thân cận, máu mủ ruột thịt với mình gây ra, nỗi đau càng nặng nề, cay đắng. Nếu kẻ thứ ba xen vào gia đình chị là người ngoài, ắt chị sẽ đỡ đớn đau hơn, phòng bị hay đối phó cũng dễ dàng hơn. Nay, chính chị em ruột máu mủ lại đang tay cướp đi hạnh phúc của chị, cha của các con chị, hẳn nỗi đau này không thể ngày một ngày hai nguôi ngoai được.
Chị đã quyết liệt ly hôn, đó là một quyết định mạnh mẽ, chấp nhận cắt bỏ đi phần cơ thể của mình đã bị ung thư, hoại tử. Trải qua một cuộc đại phẫu như vậy, cơ thể nào cũng suy yếu, rời rã, cần có thời gian, cần một kế hoạch bồi bổ sức khỏe và cần một tinh thần, một ý chí mạnh mẽ vươn lên, trở lại với cuộc sống, thì mình mới từ từ hồi phục được chị ạ.
Những hồi ức về em gái, về chồng, chị cần phải đóng gói lại và cất đi thôi. Chị cần thời gian để làm việc này. Đừng tự hỏi mình đã làm gì, đừng tự hỏi tại sao lại xảy ra như thế, đừng tự dằn vặt về lỗi của mình và tua đi tua lại những cảnh tượng cũ trong tâm trí. Chính đó là phần ung nhọt mà mình đã cắt đi, nên giờ cần phải cắt triệt để.
Chấp nhận đã tan cửa nát nhà, giờ mình phải xây dựng lại. Chị còn ngôi nhà, mẹ già, còn một công việc để bận rộn mưu sinh, còn hai đứa trẻ đang tuổi ăn học, đừng nghĩ đó là những gánh nặng, hãy coi đó là động lực sống hiện tại của mình. Tạo hóa không lấy hết của ai, luôn luôn sẽ có thứ bù đắp lại. Chị cần công việc để khuây khỏa, quên đi bớt. Có thể phải sắp xếp những dự định dài hơi hơn, có thể phải nhờ đến sự hỗ trợ của những người thân còn lại trong gia đình, để chị vượt qua được giai đoạn này.
Đôi khi, mình không làm gì có lỗi, không làm gì sai trái cả, nhưng cuộc đời vẫn thử thách mình bằng những đòn đau. Chấp nhận và bước tới thôi chị ạ. Hạnh Dung tin số phận sẽ có bù đắp xứng đáng cho những người đã chịu nhiều thiệt thòi, đau khổ.
Theo Baophunu
Tôi bị vướng lưới tình chị dâu lẳng lơ
Một ngày tôi đi làm về muộn, vừa mở cửa tôi đã thấy chị ở trong nhà, nồng nặc mùi rượu. Tôi định trở lên phòng thì chị gọi tôi ở lại uống cùng.
Ảnh minh họa
Vợ chồng anh trai tôi cưới nhau đã được hơn hai năm mà vẫn chưa có con. Nhà cửa rộng rãi, lại vắng vẻ nên khi tôi đỗ đại học, anh trai không ngần ngại mời tôi lên sống cùng.
Trước khi lên ở cùng vợ chồng anh trai, tôi cũng không có ấn tượng gì nhiều lắm với chị dâu. Tôi chỉ gặp chị vài lần kể từ khi anh trai tôi đưa chị về ra mắt. Nhưng mẹ tôi không mấy thiện cảm với một cô gái có đôi mắt một mí mà theo bà là lẳng lơ. Tôi phì cười với cách suy nghĩ của mẹ, và cũng không để ý mấy tới chuyện này. Trước đó, mẹ cũng phản đối dữ lắm đám cưới của anh tôi, nhưng anh vẫn một mực lập gia đình với chị. Cả hai đấu tranh quyết liệt rồi cuối cùng anh trai tôi cũng được làm theo ý mình. Thêm nữa là hai anh chị cũng có nhà trên thành phố, thành ra bố mẹ tôi cũng chịu thua.
Ở cùng vợ chồng anh trai, tôi mới hiểu được phần nào những lo lắng của mẹ dành cho cô con dâu. Anh trai tôi thường xuyên vắng nhà do công việc cần phải đi công tác xa, 3-4 ngày mới có nhà một lần. Nhà chỉ có hai chị em, nhưng chị dâu tôi dường như chưa quen với sự có mặt của tôi nên vẫn ung dung giữ lối sinh hoạt cũ, cách ăn mặc thoải mái khiến tôi không khỏi ngượng chín mặt. Tôi vô cùng bối rối nhưng cũng không dám góp ý, sợ chị xấu hổ và nghĩ tôi soi mói. Hơn nữa, tôi cũng không muốn vì mình mà chị dâu phải khó ở. Thế nên tôi hạn chế ra khỏi phòng.
Thấy anh trai tôi vắng nhà lâu lâu, tôi cũng hơi áy náy vì cứ ở trong phòng suốt, nên có lần tôi đã chủ động xuống nhà tiếp chuyện với chị. Nhưng bất chợt vừa đi qua phòng chị, tôi đã nghe thấy tiếng cười rúc rích của chị khi đang nói chuyện với một ai đó. Chị còn hẹn hò: "Mai gặp nhau rồi đi ăn anh nhé!", hay "Tan làm anh đón em ha"... Lúc đó trong đầu tôi hiện ra rất nhiều câu hỏi bởi anh trai tôi đang đi công tác, sao có thể đưa đón chị được?
Dần dà, tôi bắt gặp nhiều cuộc điện thoại bất thường của chị, thậm chí có hôm chị về rất khuya, có những lần còn đi qua đêm. Tôi đã rất nghi ngờ chị và định bụng nói cho anh trai biết chuyện, nhưng cuối cùng lại thôi. Vì mỗi lần thấy anh trai về thấy họ hạnh phúc, tôi không nỡ. Hoặc có khi những suy nghĩ của tôi chưa chắc đã là đúng.
Nhưng định mệnh đã đến khi một ngày tôi đi làm về muộn, vừa mở cửa tôi đã thấy chị ở trong nhà, nồng nặc mùi rượu. Tôi định trở lên phòng thì chị gọi tôi ở lại uống cùng. Chị nói hôm nay chị có chuyện không vui ở cơ quan nên muốn có người để trút bầu tâm sự. Anh trai tôi thì không có nhà. Thấy tội nghiệp chị, tôi đồng ý.
Chị vừa rót rượu, vừa kể lể những chuyện buồn chán ở cơ quan, rồi chuyện vợ chồng lấy nhau đã lâu mà chưa có con. Chị nói do anh trai tôi tình trùng yếu... Ban đầu, tôi còn nghe rõ những điều chị nói. Nhưng dần dần, tôi không biết mình đã thiếp đi tự lúc nào. Sáng ra tỉnh dậy, tôi hốt hoảng nhận ra chị dâu đang nằm ngủ bên cạnh, trên người chúng tôi không một mảnh vải che thân. Tôi rối rít xin lỗi chị dâu, rồi cuống cuồng chạy về phòng. Tôi thực sự không nhớ nổi chuyện gì đã xảy ra.
Sau sự việc ngày hôm ấy, tôi luôn cảm thấy ngượng ngùng khi đối diện với chị. Tôi cũng chẳng dám nhìn mặt anh trai mình. Thấy vậy, chị dâu chủ động nói chuyện với tôi nói rằng chúng tôi sẽ giữ kín chuyện này.
Một thời gian sau, chị dâu tôi thông báo có bầu. Khỏi phải nói anh trai tôi sung sướng như thế nào khi sắp được làm bố. Anh gọi điện báo tin khắp nơi trong tâm trạng phấn khởi. Tôi chúc mừng anh và thở phào nhẹ nhõm vì cuối cùng gia đình anh cũng có được hạnh phúc trọn vẹn. Tôi cũng tự nhủ, sự việc đêm hôm ấy dù sao cũng chỉ là tai nạn. Thật may mắn vì bà chị dâu không phải là người nhiều chuyện.
Nhưng chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, chị dâu tôi đã thì thầm vào tai tôi: "Là con của em đấy. Anh trai em không có khả năng đó, nhưng em yên tâm là chuyện này chỉ có chúng mình biết với nhau thôi". Tôi như chết lặng khi nghe những lời đó. Bởi tôi biết giải thích thế nào cho cái đêm say rượu kia. Liệu cái thai ấy có thực sự là của tôi không? Hay chị đã cố tình làm vậy để lấp liếm mối quan hệ bất chính trước đó? Đầu óc tôi rối bời, tôi không biết làm gì ở hoàn cảnh này. Tôi thực sự bất lực.
Theo VNE
Rối bời vì mang thai ngoài ý muốn Yêu nhau chân thành nên chúng cháu đã đi quá giới hạn. Rồi cũng có vài lần xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cháu quyết tâm bỏ thai. Nhưng lần này thì khác, cháu quyết tâm giữ lại. ảnh minh họa Cháu năm nay 24 tuổi, được sinh ra và lớn lên trong một gia đình gia giáo, có truyền thống học hành....