Hãy để vết thương trong tim mềm ngủ say
Tình yêu trầm ngâm tựa như một bản tình ca không lời, du dương nhưng lặng lẽ và không bao giờ được công nhận. Những bản nhạc về tình yêu ấy như cấu xé trong lòng người những vết cứa rất rát, rất dày và rất sâu. Mùa đông lạnh hay chính em đã quên mất rằng lòng mình đã băng giá từ lâu.
Ai đó nói quá khứ là để quên đi, nhưng em nghĩ mình cần phải chọn lọc để tự mình giữ lại ký ức. Có những thứ quên được, nhưng có thứ bắt buộc phải nhớ, thậm chí là khắc thật sâu. Đường đời sao cứ làm em ngược vào ngõ cụt, ngược vào cái lối mòn khắc khoải của tình yêu.
Em tránh né thực tại, phủ nhận cảm xúc, kết bạn với cô đơn, chuyện yêu đương em để nó nằm bên lề cuộc sống. Trái tim cứ để nó ngủ đông. (Ảnh minh họa)
Em cất giữ tình yêu đầu đời vào chiếc hộp đẹp nhất. Giá như em gộp được những nhớ nhung và thương yêu khi xưa mà anh dành tặng, để bù đắp cho những lúc trống vắng lúc này, thì anh có chọn buông tay em mà lạnh lùng đi tiếp hay không. Con đường bước tiếp của đôi mình chắc sẽ là nến và hoa, là ước nguyện trọn đời hạnh phúc.
Hà Nội, đêm mùa đông gió thốc và mưa loang, xòe bàn tay nắm lấy bàn tay ngần ngại ấy rồi vụt tắt, hụt hẫng vì thứ đọng lại chỉ là những hạt mưa bụi ảo mờ. Phải chăng khi đến đoạn cuối của vòng xoay đất trời, nỗi đau một ngày trước đám cưới anh rời bỏ em theo người con gái khác sống lại với mùa đông này.
Không phải rằng trái tim của mình em đã bỏ vào tuyết lạnh? Sau chia tay, chuyện tình buồn kết thúc, em thu mình vào những vỏ ốc vô hình, gắng sức bao bọc lấy trái tim có nhiều vết xước. Em tránh né thực tại, phủ nhận cảm xúc, kết bạn với cô đơn, chuyện yêu đương em để nó nằm bên lề cuộc sống. Trái tim cứ để nó ngủ đông.
Video đang HOT
Bất chợt dáng hình cũ len lỏi trong ánh mắt đăm chiêu, vì sao trái tim em lại rung lên một nhịp. Có lẽ đây là những gì em nhớ, không biết đó còn là tình yêu, hay chỉ là sự nuối tiếc… Phần kí ức mà em không muốn quên hay em cố tình nhớ.
Lầm lũi giữa đêm đông, lớp áo mỏng manh chẳng che nổi thân hình yếu ớt. Gió thốc vào mặt, lạnh căm và buốt giá. Em đã từng gục mình làm nô lệ của bóng đêm, từng co ro trong cái dĩ vãng ngày ngày gặm nhấm những thứ tưởng chừng đã chôn chặt trong tim.
Lúc ấy vấn vương, mệt mỏi cứ kéo về cùng nhau dai dẳng. Em ngỡ chúng chỉ lướt qua quãng đời bao người xa lạ mà không hay biết mình chính là nạn nhân.Tình yêu ấy là cả nỗi đau của em, là nỗi nhớ về miền kí ức dài mãi.
Mưa giăng trùm kín một trời nuối tiếc, nặng trĩu từng giọt buồn ảm đạm, như ép hết những sợi nhớ sợi thương, rỏ xuống thành ngọc lung linh vỡ vụn. Vũ khúc mây gió ngày nào cho cuộc tình nồng đã chấm dứt. Nốt nhạc cho bản nhạc cuối cùng đã lãng du vào một khoảng không vô định.
Trái tim em sẽ khóa lại, ở nơi ấy em sẽ để tồn tại một dấu chấm nho nhỏ. Hãy để vết thương trong tim mềm say ngủ, dấu chấm cho trái tim thanh thản, yên bình quên đi niềm đau.
Theo VNE
Anh sẽ bước ra đi...
Tình yêu tựa như chiếc chuông, nếu ta không rung vang tiếng của nó thì nó chẳng còn là một chiêc chuông nữa...
Em chỉ mang đến cho anh toàn là đau khổ, và có lẽ vì vậy mà anh đã yêu em nhiều hơn! Bởi vì niềm vui thì dễ quên, còn đau khổ thì sẽ không bao giờ...
Em yêu! Vậy là sinh nhật em đã qua rồi, cái ngày mà anh rất muốn được chia sẻ cùng em những niềm vui nho nhỏ... nhưng anh đã biết trước điều gì sẽ xảy ra... Anh đã không thể được gặp em dù chỉ là giây lát, em đã quá bận rộn với công việc, bạn bè và em không còn thời gian cho anh, điều đó anh hiểu nhưng anh vẫn rất buồn.
Đã bao nhiêu đêm anh không thể ngủ ngon giấc, mỗi khi nằm xuống và nhắm mắt lại là bóng dáng và những lời nói vô tình của em lại xuất hiện, nỗi nhớ và những nỗi đau đan xen nhau giày vò tâm trí anh. Có lẽ đã đến lúc anh phải ra đi...
Dù biết rằng một ngày nào đó em sẽ xa rời anh và để anh lại một mình nhưng những ngày qua anh vẫn cố gắng, cố gắng để được bên em, cố gắng nhận lấy những nỗi vô tình, cố gắng cảm nhận niềm hạnh phúc từ một phía nhưng có lẽ là anh đã sai rồi.
Anh vẫn thường nói với mọi người rằng "Trong tình yêu thì không thể gượng ép", vậy mà chính anh đã lại níu kéo để ép em phải ở bên anh. Anh biết rằng anh đã làm phiền em rất nhiều, anh biết ở bên anh, em không có nhiều niềm vui mà chỉ toàn những điều vô nghĩa... anh biết em thấy nhàm chán khi nói chuyện với anh... Nhưng em à! Anh yêu em, anh chỉ muốn được ở bên cạnh quan tâm em... dù anh biết, em không muốn nhận sự quan tâm, chăm sóc ấy.
Tình yêu tựa như chiếc chuông, nếu ta không rung vang tiếng của nó thì nó chẳng còn là một chiêc chuông nữa...
Anh sẽ mang theo tất cả những gì anh có về em...
Giờ đây đã đến lúc anh không được phép can thiệp vào cuộc sống của em nữa, dù anh có nói thế nào, dù anh có nói anh ra đi, anh có nói chúng ta sẽ không còn là gì của nhau hay chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại thì em, em vẫn sẽ không níu kéo phải không em? Anh biết anh đã không thể tạo được sự tin tưởng cho em về một tương lai, một chỗ dựa vững chắc... anh biết bản thân anh chẳng có gì ngoài hai bàn tay trắng và tình yêu anh dành cho em mà tình yêu thi không đủ để em tin tưởng, dựa dẫm phải không em? Anh ra đi... anh không biết rằng tình yêu của em dành cho anh như thế nào, không biết rằng anh có nằm ở vị trí nào trong tim em không nhưng anh biết rằng em sẽ không hề níu kéo. Anh ra đi có lẽ sẽ tốt hơn cho cuộc sống của em!
Tình yêu tựa như bếp lửa hồng, nếu ta không cho thêm củi thì bếp sẽ tắt và nguội lạnh...
Anh sẽ mang theo tất cả những gì anh có về em... Không biết rằng anh có thể vượt qua được hay không nhưng ít nhất cũng không làm em phải bận tâm về anh, ít nhất em có thể làm những gì em muốn mà khi có anh em không làm được...em sẽ không phải nghe những điều vô nghĩa từ anh, sẽ không còn sự nhàm chán từ anh, sẽ không phải buông những lời nói vô tình mà em không muốn...
Những gì anh đã nói, anh đã làm tất cả chỉ vì anh yêu em nhưng nó vẫn là chưa đủ... vì người làm cho em hạnh phúc không phải là anh.
Cảm ơn em! Cảm ơn tất cả những gì em đã trao cho anh... được quen em, được yêu em... đó cũng chính là niềm hạnh phúc lớn nhất đời anh!
Sẽ rất đau khổ cho bạn khi yêu người nào đó mà không được đáp lại. Nhưng còn đau khổ hơn khi bạn yêu một ai đó mà lại không giám nói bạn yêu họ như thế nào.
Theo VNE
Hãy vì hạnh phúc gia đình của mình Chồng ơi! Đêm nay nỗi nhớ cứ trào dâng khắc khoải, vợ không sao ngủ được, chờ mong một dòng tin nhắn hay lời chúc thăm hỏi từ chồng thôi nhưng tất cả như vô vọng... Vợ cũng như bao phụ nữ khác, muốn được chồng yêu chiều, muốn được nũng nịu chồng, hờn dỗi chồng... nhưng sao những điều đó khó thế...