Hãy để anh dắt em đi qua mùa đông
Đến giờ phút này được ngồi cạnh em, được em tựa đầu vào bờ vai sao tôi vẫn không đủ can đảm nói lên tình yêu của mình.
Tôi yêu người con gái ấy đã bao năm trời, nhưng tôi chưa bao giờ dám thổ lộ tình cảm của mình với nàng. Tôi luôn tự ti về bản thân, tôi chẳng có gì ngoài chiếc xe máy cà tang. Một công việc nhàm chán, thu nhập thấp. Tôi yêu thầm em từ khi hai đứa vẫn còn học phổ thông, rồi lên đại học, cho đến khi ra trường. Tôi vẫn không dám ngỏ lời mình với em.
Em vô tư trong sáng, em luôn coi tôi như một cậu bạn thân không hơn không kém. Một người bạn có thể cùng chia sẻ với em mọi thứ trên đời mà không hề ngại ngần. Em xinh đẹp và giỏi giang, quanh em có bao nhiêu người theo đuổi, tán tỉnh khiến tôi phải lảng tránh. Dần dà, tôi và em không còn đi chung với nhau nữa. Bởi em đã có cuộc sống khác với cuộc sống của tôi.
Tôi và em như hai con đường song song, chẳng có điểm giao nhau. Thỉnh thoảng tôi vẫn gặp em lướt qua tôi cùng với anh chàng nào đó. Em thật yêu kiều và quyến rũ, em chào hỏi tôi như một người bạn lâu ngày không gặp. Trước khi đi em còn nói với theo: “Hôm nào rảnh cà phê với em nhé”. Tôi biết em chỉ nói vậy thôi chứ em làm gì có thời gian để đi cùng tôi.
Một ngày tôi nhận được điện thoại của em, em đang ngồi ở một góc phố nào đó. Cô đơn và mệt nhoài. Tôi vội chạy đến bên em, trông em thật mệt mỏi, lớp trang điểm không che đi được đôi mắt quầng thâm của em. Em nhìn tôi cười gượng rồi bảo tôi gọi đồ uống.
Em lên tiếng, còn tôi im lặng nhìn em: “Dạo này khó gặp anh quá nhỉ, đã có em nào bám đuôi chưa? Chắc là quên em rồi hả”. Tôi vẫn lắc đầu, làm sao để nói cho em biết rằng tôi vẫn đợi em nhỉ? Tôi vẫn nhát như ngày nào, còn em trông bạo dạn hơn hẳn. Bất chợt, một cơn gió lùa qua khiến em rùng mình, em vòng tay ôm lấy người. Như thói quen tôi cởi chiếc áo khoác của mình choàng qua cho em.
Bỗng dưng khóe mắt em long lanh, em xích ghế lại gần bên và ngả đầu xuống vai tôi. Tôi cứ để yên như vậy, em cất giọng chua xót: “Anh à! Em thấy mệt mỏi quá, em chán nản với những cuộc tình chớp nhoáng như này. Em cứ chạy một mình nhưng chẳng tìm thấy một điểm tựa. Ở bên anh lúc nào em cũng thấy bình yên và ấm áp. Cho em tựa vai anh một chút nhé”. Tôi lẳng lặng nắm tay em, đôi bàn tay lạnh ngắt. Tôi nhớ lại trước đây vô tình chạm vào tay em cũng đủ tôi run rẩy, bồi hồi.
Đến giờ phút này được ngồi cạnh em, được em tựa đầu vào bờ vai sao tôi vẫn không đủ can đảm nói lên tình yêu của mình. Em luôn chê tôi nhút nhát, không biết nắm lấy cơ hội cho bản thân. Tôi đúng là một thằng hèn khi không đủ can đảm giữ em bên cạnh. Người em tìm đến bao giờ cũng là tôi cơ mà, tại sao tôi vẫn cứ ngu ngốc chẳng thể nói ra.
Tôi đưa em đi khắp những con phố, những quán ăn vặt chúng tôi từng ghé đến. Những kỉ niệm năm xưa ùa về trong tâm trí, tôi đã khao khát được ở bên em biết bao. Tôi nắm tay em đi giữa mùa đông lạnh giá, những cơn gió buốt không làm em thấy phiền lòng. Đứng trước cửa nhà em, tôi vẫn còn chần chừ chưa muốn về. Tôi muốn nói điều gì đó với em. Cả hai đều ngượng ngùng và lưu luyến không rời. Cuối cùng em lên tiếng trước: “Hôm nay em rất vui, cám ơn anh nhé”. Em quay lưng bước đi thật chậm.
Video đang HOT
Tôi kéo tay, ôm em trong lòng và thì thầm: “Hãy ở bên cạnh anh nhé, mãi mãi. Hãy để anh dắt em đi qua mùa đông này. Anh hứa, sẽ mãi luôn bên em”. Em nức nở trên vai tôi: “Em đợi những điều này từ lâu lắm rồi anh biết không? Nhưng anh thật ngốc khi chẳng biết ghen’. Cả hai đứa cùng phá lên cười, tôi sung sướng trong niềm hạnh phúc của mình.
Cuối cùng tôi cũng nói ra được tình yêu của mình và được em chấp nhận. Quả là ngu ngốc khi tôi cứ giấu kín tình cảm của mình hơn chục năm trời. Tôi vẫn luôn tin vào duyên số giữa em và tôi. Chúng tôi cũng đã thuộc về nhau một cách trọn vẹn. Liệu có ai dám đợi chờ một tình yêu thực sự, một người thực sự hợp với mình. Nếu đã là duyên số dù có đi xa đến đâu hai người sẽ vẫn thuộc về nhau.
Theo Blogtamsu
Lần đầu tiên trong đời chồng phản kháng lại mẹ còn tôi thì run rẩy rồi òa khóc
Bà nhìn tôi với ánh mắt căm thù, tôi thì sợ hãi đến co rúm lại. Đúng lúc đó chồng nắm lấy tay tôi kéo lên phòng, tôi cứ thế òa khóc, 7 năm rồi tôi mới được khóc cho thỏa như thế.
Ngày anh đưa tôi về nhà ra mắt, mẹ anh soi xét từng chút một, vì nhà tôi không mấy khá giả nên mẹ anh có vẻ không hài lòng. Vì yêu tôi nên anh quyết tâm lấy bằng được.
Là một đứa không có bằng cấp đàng hoàng chỉ làm việc chân tay trong nhà máy nên nhiều khi mẹ chồng cũng khinh thường ra mặt. Bà hay đay nghiến tôi rằng đầy người có bằng đại học, công việc đàng hoàng muốn lấy được chồng tôi còn tôi là cái thá gì mà lại bước vào làm dâu nhà bà. Những lần đó tôi chỉ biết im lặng giấu nước mắt ngoảnh đi.
Nhiều đêm nằm bên nhau, chồng hay bóp tay chân cho vợ và an ủi rằng: "Mẹ anh hơi ác khẩu nhưng lòng dạ không có gì đâu, em đừng để ý". Nói vậy thôi, nhưng những lời nói của mẹ chồng cứ như dao cắt cứa vào tim gan, tôi có không muốn để ý thì cũng khó. Ngày chồng tôi được lên làm quản đốc mẹ càng tự hào về con trai nhiều hơn và lời chì chiết mỗi ngày lại càng cay nghiệt.
Tôi cứ lầm lũi trong ngôi nhà đó, mẹ chồng chỉ đay nghiến tôi khi không có mặt chồng còn mỗi lần cả nhà đông đủ bà lại ngọt nhạt. Tôi thấy sợ hãi, run rẩy trước sự giả tạo đó của bà.
Nhiều lúc chẳng biết kêu than cùng ai, chồng thương nhưng lại không hay rõ vợ mình đang chịu những tủi nhục như thế nào. Một hôm anh bảo gom góp tiền để ra ở riêng, tôi vui mừng đến phát khóc. Tôi chỉ muốn cho con cái một mái ấm có đủ sự vui vẻ và tình thương. Mái ấm đó không có tiếng chì chiết, đay nghiến lẫn chửi bới.
Chồng tôi là 1 người con hiếu thảo, vậy nên nhiều lúc tôi có kêu ca rằng mẹ như thế này thế nọ thì chồng cũng xí xóa hết. Nhìn thái độ của anh tôi biết anh không thực sự tin mẹ mình lại như vậy vì mỗi lần anh về nhà mẹ chồng đều niềm nở vui vẻ. Từ ngày chồng lên chức anh bận rộn và vất vả hơn còn tôi thì hết giờ là được về nên thời gian gặp gỡ mẹ chồng lại nhiều hơn.
Thú thực tôi thấy mệt mỏi và sợ hãi vô cùng mỗi lần bước chân vào ngôi nhà đó. Tôi sợ đến mức thở cũng không dám thở mạnh, làm gì cũng phải xem xét thái độ mẹ chồng. Nhiều lần tôi tự cười nhạt với bản thân rằng: "Minh à mày giỏi quá, 7 năm trôi qua rồi đấy, vậy mà mày vẫn bám trụ được".
Ngày hôm đó chồng về nhà sớm hơn dự định nhưng không báo trước, đúng lúc mẹ chồng mắng chửi tôi rằng tôi đưa ít tiền đi chợ cho bà, nên bà không mua nổi thứ gì. Tôi chỉ biết khóc vì thú thực tôi chỉ còn từng đó, hơn nữa nó cũng chẳng phải ít ỏi gì, với số tiền đó tôi có thể đi chợ được 2 hôm.
- Cái loại như mày, được con tao nó rước cho là may rồi. Chừng nào mày chưa cuốn xéo khỏi nhà tao thì chừng đó tao không để mày yên đâu.
Tôi chỉ biết im lặng và đưa tay gạt nước mắt.
- Mẹ, sao mẹ lại nói với vợ con như vậy. Bao năm qua khi con đi vắng mẹ vẫn làm như thế này với cô ấy sao?
Chúng tôi giật mình vì câu nói của chồng:
- Tại nó làm hỏng việc nên mẹ mới bực tức rồi nói vậy thôi, con đừng hiểu nhầm.
- Hiểu nhầm ư? Sao mẹ lại có thể thốt ra những lời đó với vợ của con chứ?
Mẹ chồng liếc xéo qua tôi rồi nói:
- Mày nói với chồng mày đi, không nó lại bảo ngày nào mẹ cũng bắt nạt vợ nó.
Tôi co rúm người lại, sợ hãi:
- Dạ, không có gì đâu anh, tại em cả. Anh lên nhà thay đồ đi rồi ăn cơm, là em không tốt, em xin lỗi.
- Em thôi đi, ấm ức thì phải nói ra chứ? Sao cứ im lặng vậy? Mẹ à, vợ con không có tiền vì có bao nhiêu cô ấy đưa cho con để con góp cổ phần công ty rồi. Mẹ nên cảm ơn vì đã có được cô con dâu hiền thảo như vậy chứ, sao mẹ lại đối xử với vợ con như vậy?
- Mày đang bênh vợ mày đấy à, ôi trời ơi, sao số tôi lại khổ thế này...
- Con sẽ ra ở riêng, lần này mẹ đừng cản con.
Mẹ chồng làm bù lu bù loa, khóc lên gào xuống. Bà nhìn tôi với ánh mắt căm thù, tôi thì sợ hãi đến co rúm lại. Đúng lúc đó chồng nắm lấy tay tôi kéo lên phòng. Mắt tôi rưng rưng òa khóc, khóc vì cay đắng, khóc vì hạnh phúc. Đây là lần đầu trong đời chồng dám phản kháng lại mẹ vì tôi, là lần đầu anh chứng kiến cảnh mẹ chồng chì chiết khinh miệt tôi như thế. Chồng ôm mẹ con tôi vào lòng rồi xin lỗi. Tôi cứ thế òa khóc vì nỗi lòng như được trút bỏ.
Hôm sau chồng đi tìm nhà thuê tạm, còn tiền gom góp được anh bảo rằng vài tháng nữa sẽ mua nhà rồi chuyển qua đó ở lâu dài. Mẹ chồng kịch liệt phản đối chửi tôi phá vỡ quan hệ mẹ con của bà. Tôi buồn lắm, nhưng cũng chỉ biết lặng thing. Chồng tôi bảo từ nay sẽ bảo vệ tôi, không để tôi phải chịu tổn thương nữa.
7 năm làm dâu, nhưng đến ngày hôm nay tôi mới thấy vui vẻ hạnh phúc lấy 1 lần. Vì được chồng bệnh vực và bảo vệ, tôi thầm cảm ơn vì anh vẫn yêu thương tôi. Từ ngày làm dâu bầu trời cứ như tối sầm lại, hôm nay tôi mới có dịp ngửi mùi nắng nhìn ngắm mọi thứ xung quanh 1 cách nhẹ nhàng. Kiếp làm dâu nhà người thực sự đáng sợ, quãng thời gian đó có lẽ sẽ ám ảnh tôi đến hết cuộc đời.
Theo Motthegioi
Vợ run rẩy thú tội ngoại tình và cái kết rơi nước mắt Chị không dám nhìn mặt chồng, chị biết chắc cuộc hôn nhân của mình đã đến hồi kết thúc. Suốt 1 giờ run rẩy thú tội với chồng giờ chị đã thấy lòng nhẹ nhàng hơn (Ảnh minh họa) Chị lấy anh khi hai người chỉ có đôi bàn tay trắng. Họ từng phải nhường nhau từng thìa cơm nguội ban sáng nhưng...