Gửi Các Em Muốn ‘Yêu’ Đàn Ông Đã Có Vợ
Đàn bà cũng vẫn là đàn bà. Nếu tìm được người tốt hơn thì chúc mừng anh! Tôi sẽ ra đi và sẽ tự điều chỉnh mình để cuộc tình sau mọi thứ tốt hơn. À, anh hớ?
Mỗi người sinh ra đều có hạnh phúc của riêng mình, hãy cứ đi tìm, thứ tình yêu mà tim mong đợi, hạnh phúc xa vời vợi nhưng với là sẽ tới.
Các em à, chị và các em đều là đàn bà, đều có mẹ có cha, có gia đình của riêng mình. Các em rất thông minh khi không giam mình vào hôn nhân sớm. Nhưng các em cũng rất gớm, khi chỉ nơm nớp lo bồ bịch linh tinh với đàn ông đã có gia đình.
Đầu tiên, chị rất thương bố mẹ các em. Hãy nhìn họ xem, cả đời lấm lem để nuôi các em nên người. Vậy mà các em lại thành mấy người ăn không rồi lười, cả đời nghĩ đến chuyện sống bám vào người khác. Khi còn bé thì bám mẹ bám cha, lúc trưởng thành lại bám mấy anh già. Bố mẹ các em hẳn rất khốn khổ, rất xấu hổ và muốn độn thổ vì đứa con xô bồ như các em.
Thứ hai nhìn các em chị thật thương hại. Các em có sức khoẻ, các em có tuổi trẻ, các em có nhan sắc ngon nghẻ hơn bọn chị. Các em hãy cứ đi, đàn ông trên thế gian đâu thiếu để các em yêu. Sao các em phải liêu xiêu, lao như thiêu thân vào mấy ông chồng đần vợ con đã an phận?
Vì tình yêu ư? Chị đảm bảo một điều, chồng các chị đã từng yêu các chị nhiều hơn mấy điều thủ thỉ với các em. Các em chỉ như món kem thi thoảng để đàn ông đổi vị. Rất ít khi đàn ông tự ý, bỏ vợ, bỏ con, bỏ gia đình sắt son mà đi theo mấy người đàn bà hay la cà, chỉ trực gạ hàng tá đàn ông. Các chị được mang danh là vợ, được cưới xin, được gia đình tin tưởng, được pháp luật công nhận, còn phận các em sẽ mãi chỉ là bồ bịch, lúc cần thì thích, khi chán thì nhích.
Vì tiền bạc ư? Dường như tiền luôn là nỗi muộn phiền của các em. Các em cặp kè để đàn ông bố thí cho mấy đồng lẻ mà sống vui vẻ qua ngày. Lười nhưng muốn ăn chơi, không có tiền lại muốn đi xe hơi nên các em phải tìm đủ mọi cách để moi sạch tiền của đàn ông. Các chị sẽ có những cách hay, để giữ lại tận đáy cái ví của chồng. Sẽ không có chuyện, hàng tháng các em được chu cấp tiền triền miên, được hưởng cuộc sống thần tiên mà không cần phải kiếm. Các chị sẵn sàng biếu không mấy ông chồng làm cong mông rồi mang tiền cho gái để vợ con thơ dại phải nhịn đói ăn mỳ gói qua ngày.
Vậy thì vì sao các em phải lao vào gia đình của người khác, làm tan nát hạnh phúc tươi mát mà họ có? Các em thật ác, đáng bị trừng phạt. Các em luôn là kẻ thứ ba, lân la xen vào nhà người ta mà đuổi chẳng ra. Rồi ngày nào đó các em cũng có một mái nhà, có chồng, có con, có cuộc sống mà các em mỏi mòn. Lúc đó, có một con đàn bà cũng thì thầm, ngân nga, cũng ve vãn vào ra chồng các em thì các em nghĩ gì? Thế nên chị khuyên các em một điều đừng bao giờ yêu đàn ông có vợ, nó như một món nợ, mà cả đời các em sẽ chẳng được thảnh thơi. Hãy giữ tâm hồn sạch, sống có nhân cách, đừng làm những điều xã hội chê trách, để cộng đồng phải xa lánh, để bản thân phải cô quạnh.
Mỗi người sinh ra đều có hạnh phúc của riêng mình, hãy cứ đi tìm, thứ tình yêu mà tim mong đợi, hạnh phúc xa vời vợi nhưng với là sẽ tới.
Video đang HOT
Tự sự của chị Thái Lê Ngọc Diệp:
Chán lắm ròy, lên tiếng tí. Chúng ta cứ tự vuốt ve nhau, tự viết cho nhau đọc chứ chả biết có em nào trong vai thứ ba hoặc sắp vô vai thứ ba thấm thía được tí phần trăm nào của bài này hay không?!
Thực tế chút đi. Bất kỳ mối quan hệ nào khi tan rã cũng xuất phát từ hai người, lỗi cả hai chứ đừng khư khư tôi hoàn toàn đúng, đằng kia sai, sai bét, sai hết. Và đừng chủ quan tới mức cứ kẻ thứ ba thì sẽ là kẻ dụ dỗ chồng – bồ mình, còn người đàn ông cứ là vô tội như trẻ con, cứ được cho kẹo là ngậm
Tôi nghĩ, cuộc sống thực tế lắm. Cứ chấp nhận thực tế đó dù có vật vã đấy chứ chả chơi, nhưng cần chấp nhận, nhận ra vấn đề rằng mình thua kém chỗ nào, hoặc mình tự thấy mình tốt, mình ngon thì càng phây ra mà chọn cách mình muốn thay vì cứ dìm hàng kẻ thứ ba đôi khi quá là vô căn cứ.
Tôi ghét kẻ thứ ba đấy, đúng hơn là éo quan tâm, họ vẫn chỉ là kẻ lấp ló sau lưng mình. Ghét hơn là những thằng đàn ông có vợ nhưng không tìm cách giữ gìn. Ghét kẻ tham lam yêu đương hoặc giả chỉ là ham muốn khám phá cái mới. Và ghét luôn những nàng thua cuộc cứ thích tưởng tượng mà nâng cao quan điểm cứ tao là tốt nhứt, tụi bây giựt chồng bà là lũ thua tao :)) Ố ồ, các bà đừng nói với tôi là bỗng nhiên có anh chàng nào đó thành đạt, đẹp trai, lịch thiệp cứ đeo đuổi, ga lăng, lãng mạn mà các bà không có tí gì rung động và so sánh với anh nhà đang dần nhão nhoét, bầy hầy, ngày càng ít tinh tế với vợ nhé. Cái khác nhau, ăn thua là điểm dừng cả thôi, và sự nhận biết người của mình có những ưu điểm gì mà qua thời gian mình nhận ra, không đơn thuần là diễn cho nhau coi như trong giai đoạn đầu còn yêu đương mặn nồng…
Nếu viết, tôi chỉ viết thế này, viết cho đàn ông thôi, rằng:
“Đàn bà cũng vẫn là đàn bà. Nếu tìm được người tốt hơn thì chúc mừng anh! Tôi chấp nhận ra đi và sẽ tự điều chỉnh mình để cuộc hôn nhân sau – cuộc tình sau mọi thứ tốt hơn. À, anh hớ? Thế thì kệ mẹ anh, chơi thì ráng chịu nhá!
Còn lại, mới thì thế đấy, thì luôn xanh luôn tươi và giòn rụm. Ngon phải không? Chúng ta như nhau cả. Như đàn bà chúng tôi khi đang yêu, đang vờn thì con công phải gọi chúng tôi bằng cụ Mà rồi bão hoà vẫn phải tới, lúc đó đá – vàng mới tỏ. Suy nghĩ kỹ trước khi nhúng chàm.
Theo VNE
Trai bao "hoảng hốt" vì quý bà ép uống thuốc kích dục, bạo lực sex
Bà ta bắt anh uống thuốc kích dục để kéo dài thời gian, bắt anh sử dụng đủ loại đồ chơi bệnh hoạn và trong một lần sex bạo lực, khi anh bị còng tay vào giường, "bà chủ" đã làm anh gặp tai nạn như thế.
Ngày tôi quyết định lấy anh, bố tôi có hỏi một câu: "Con đã suy nghĩ kỹ chưa, cả về hoàn cảnh gia đình lẫn học thức của anh ấy?". Tôi gật đầu khẳng định chắc nịch, bởi dù biết anh chỉ học hết trung cấp và gia đình anh thì bố đi đằng bố, mẹ đi đằng mẹ nhưng tôi tin anh bởi anh là một người tốt, cực kỳ tốt. Tôi tin anh sẽ lo được cho tôi và gia đình nhỏ của mình.
Anh đẹp trai, hóm hỉnh, tốt bụng nhưng anh gặp vấn đề về học hành. Anh tiếp thu chậm, để học hay làm được điều gì cũng cần rất nhiều thời gian. Anh đã phải chật vật học qua phổ thông nên sau khi tốt nghiệp cấp 3 đã đi làm luôn chứ không học lên nữa. Tính anh thật thà tốt bụng nên hay bị lợi dụng. Có đợt bạn rủ làm ăn chung, anh hùn vốn rồi bị lừa cho hết sạch. Vì thế nên anh chỉ chọn làm những công việc có vẻ "tay chân" như bồi bàn, rửa xe. Nhưng anh rất chăm chỉ và cần mẫn. Tôi yêu anh cũng vì cái tính khi đã làm gì thì rất trách nhiệm và luôn cố gắng đến cùng đó.
Trai bao &'hoảng' vì quý bà ép uống thuốc kích dục, bạo lực sex (Ảnh minh họa).
Còn tôi, tôi học nước ngoài về, lương bổng khá, đang có ý định học thạc sỹ, gia đình "sáng choang". Tôi biết rằng lấy anh, tôi sẽ phải chia sẻ vẫn đề kinh tế cùng chồng nhưng có hề gì, quan trọng là tôi có anh.
Thời gian đầu, chúng tôi sống cùng bố mẹ tôi. Bố tôi là đàn ông nên ông có gì đều giấu trong lòng. Nhưng mẹ tôi thì khác. Bà thở ngắn than dài với từ hàng xóm đến họ hàng về chuyện "Con gái tôi phải vất vả kiếm tiền nuôi gia đình". Tôi biết rằng anh nghe được những câu chuyện đó khi nửa đêm thức giấc thấy chồng gục đầu hút thuốc bên cửa sổ.
Tiền nhà, tiền điện, tiền nước, hiếu hỉ, tất cả đều dồn phần lớn vào đồng lương của tôi bởi chồng tôi đang làm chân chạy bàn 2 ca, lương cũng chỉ hơn 3 triệu đồng một tháng. Tôi vốn quen sống sung sướng nên giờ chi tiêu dè xẻn cũng là một áp lực. Chị em trong cơ quan xúng xính váy áo mới, tôi tủi thân lắm nhưng biết làm sao? Tôi cố gắng giấu cảm xúc nhưng lúc này lúc khác, tôi vẫn trút bực dọc lên anh.
Anh thì luôn âm thầm chịu đựng. Anh không có thói quen an ủi hay nói những lời có cánh mà dồn hết vào việc chăm sóc cho tôi. Nhà cửa cơm nước gần như tôi không phải làm gì. Anh âu yếm hôn tôi mỗi ngày khi đi làm, chiều chuộng tôi hằng đêm, nhẹ nhàng và dịu ngọt. Sáng dậy anh đã chuẩn bị sẵn cho tôi bữa sáng trước khi đi làm. Và nín lặng mỗi khi thấy tôi cáu kỉnh.
Rồi kỷ niệm một năm ngày cưới, anh tặng tôi một lọ nước hoa mà giá tiền của nó chắc chắn hơn nửa tháng lương của anh. Tôi vừa ngạc nhiên, vừa hơi khó chịu. Vì trong lúc tôi đang cần anh giúp đỡ tôi nhiều hơn thì anh lại đi tốn tiền mua một thứ mà tôi nghĩ là phù phiếm vào lúc này. Tính tôi nóng, tôi ngạc nhiên hỏi anh: "anh lấy đâu ra tiền mà mua quà đắt thế?". Chỉ khi nói xong tôi mới thấy mình quá đáng. Còn anh chỉ mỉm cười, nói rằng bí mật. Nhưng tôi biết, đêm đó anh lặng lẽ hút thuốc trong đêm.
Một tuần sau đó, tôi thấy anh về và nói với tôi anh nghỉ việc ở quán cà phê vì được một khách quen của quán mời về làm tài xế riêng cho gia đình. Lương tài xế cũng khá hơn hẳn, nếu làm tốt còn được thưởng nhưng thời gian thì vô định. Nhiều khi gia đình có việc cần xe đi đến đêm khuya, anh cũng phải làm. Chưa bao giờ tôi thấy anh hăm hở với công việc mới như thế, biết rõ ràng, nếu anh làm tốt, anh sẽ kiếm được thêm kha khá tiền cho gia đình mà mục tiêu số một của anh lúc này là chúng tôi sẽ có một đứa con.
Tôi cũng mừng vì giờ đây gánh nặng tài chính đã có anh chia sẻ. Nhưng vui chưa được bao lâu, tôi bắt đầu thấy ghét công việc của anh. Anh đi nhiều, có khi đi đến 2,3 ngày tùy theo gia đình chủ nhà. Nhiều khi hai vợ chồng đang ăn cơm, anh nhận được cuộc gọi phải đi ngay. Anh cũng không còn yêu tôi đều đặn và mặn mà như trước vì anh kêu mệt. Có lần tôi đợi anh về, làm đủ trò để kích thích anh nhưng anh chỉ phẩn khích được một lúc thì lại mất hứng. Anh xin lỗi tôi và năn nỉ tôi thông cảm cho anh, anh nói rằng anh sẽ cố cày hết sức để kiếm được một khoản tích lũy kha khá rồi sẽ tìm công việc khác không đến nỗi mệt mỏi như thế này. Tôi không mảy may nghi ngờ điều gì hết. Nhưng rồi...
Làm sao tôi vượt qua được chuyện này để tha thứ cho anh? (Ảnh minh họa)
Trong một buổi cà phê cùng hội bạn, một cô bạn nhấm nháy trêu tôi: "Tôi hơi bị nể bà đấy. Trông bà mỏng manh thế kia mà làm chồng mình vào viện thì giỏi thật". Thấy tôi ngơ ngác, cô nàng lại cười to "không phải giấu, hôm qua gặp chồng bà ở phòng nam khoa đi bó bột "gậy phép", tôi sợ lão ngại nên không trêu, nhưng bà thì phải chọc cho bằng được". Tôi cứng đơ người.
Thời gian này 1 tuần chúng tôi gặp nhau 1 lần là giỏi, làm gì có chuyện quấn nhau đến mức "tai nạn" như thế, mà anh lại đang đi công tác cơ mà? Tôi gần như ngay lập tức hiểu mọi chuyện. Tôi về nhà vẫn trả lời điện thoại hỏi thăm của anh như không có chuyện gì xảy ra nhưng tôi đã chuẩn bị sẵn tờ đơn và lặng lẽ đợi anh về.
Tối hôm ấy, khi anh vừa về đến cửa, tôi đón anh với điệu bộ sexy nhất có thể. Anh hơi tái mặt. Mặc cho anh phản kháng, tôi lôi tuột anh vào buồng ngủ và cởi tuột quần áo của anh. Lần đầu tiên trong đời, anh đẩy tôi ra một cách thô bạo. Tôi gào lên "Tôi chịu khổ vì anh chưa đủ sao mà anh còn nỡ lừa dối tôi?". Anh lao đến ôm ghì lấy tôi, lần đầu tiên tôi thấy anh khóc.
Anh nói với tôi "chủ" của anh là một doanh nhân 52 tuổi, rất thành đạt, li dị chồng còn con cái đang du học bên trời tây. Bà ta hay đến quán anh uống nước và thích cách phục vụ hóm hỉnh của anh. Chính bà ta đã nhiều lần đề nghị anh về phục vụ riêng bà, chuyện tiền bạc không phải nghĩ. "Anh chỉ suy nghĩ đến lời đề nghị này sau hôm chúng ta cãi nhau về món quà anh tặng em. Anh đã bán cái mặt dây chuyền, kỷ niệm duy nhất của mẹ để lại để mua lọ nước hoa cho em. Anh nhớ hôm đó mình đi chơi, em đã thích lọ nước hoa đấy thế nào nhưng không dám mua. Anh hiểu, em lấy anh đã chịu thiệt thòi rất nhiều và anh tự thấy mình là thằng hèn khi quà cho vợ mà cũng không tự mua được".
Rồi anh cũng nói với tôi anh đã bị "hành hạ" khổ sở đến mức nào, bởi "quý bà" kia có nhu cầu quá cao về sex, thậm chí nghiện cả những thứ quái dị. Bà ta bắt anh uống thuốc kích dục để kéo dài thời gian, bắt anh sử dụng đủ loại đồ chơi bệnh hoạn và trong một lần sex bạo lực, khi anh bị còng tay vào giường, "bà chủ" đã làm anh gặp tai nạn như thế. Anh không còn sức lực dành cho tôi, và bản thân anh thấy mình dơ bẩn, thấy tội lỗi. Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Năng lực của anh thấp, học thức cũng không, làm sao kiếm được đủ tiền cho tổ ấm của chúng tôi, đủ tiền để lo cho một đứa trẻ, để có thể đàng hoàng mua quà tặng tôi trong những ngày kỷ niệm...
Tôi không biết phải nói với anh ra sao. Căm giận anh cũng có, thương anh cũng có. Chỉ có điều tôi không biết phải làm gì với anh bây giờ. Tôi một mình xách va ly đi du lịch ở một nơi xa xôi, từ chối mọi cuộc gọi của anh. Bố mẹ tôi lo lắng tìm kiếm, bảo tôi rằng anh cứ ở lỳ ở nhà, rồi lại rẽ qua nhà bố mẹ tôi, ngồi đợi tôi về, tối lại lủi thủi về nhà. Tôi nghe mà ứa nước mắt, nhưng làm sao tôi vượt qua được chuyện này để tha thứ cho anh?
Theo VNE
Chồng lén đi xét nghiệm ADN của con Khi lục lọi đống đồ đạc của chồng, tôi mới phát hiện tờ kết quả xét nghiệm ADN của con. Dù bây giờ, chuyện ấy đã phổ biến nhưng vì trước khi lấy anh, tôi vừa mới chia tay người yêu nên tôi bị để ý cũng là chuyện dễ hiểu. Nhưng điều khiến tôi phiền lòng nhất vẫn là, chồng của tôi...