Gửi anh nỗi nhớ mang tên Ngày tháng cũ!!!
Hôm nay em ngồi viết cho anh những tâm sự tận sâu thẳm trái tim em. Có lẽ là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng em trải lòng về tình yêu với anh.
Một tình yêu chưa nói, vì đâu? Một tình yêu không có bắt đầu mà kết thúc để khi ta không cùng nhau nhìn về một hướng lại sửng sốt kiếm tìm điều đã mất đi!
Anh yêu! Cho em được gọi anh như thế một lần thôi. Một lần duy nhất trong đời. Bởi khi kết thúc những hoài niệm về anh, em lại trở về là em của cuộc sống hiện tại. Là một người vợ, người mẹ trong một gia đình hạnh phúc.
“Chúng mình không còn yêu nhau thì thôi…
Chẳng thà đường tình đôi ngã, em về trọn tình duyên mới, còn anh đi cưới vợ là xong…”
Em vẫn biết rằng ngày em buông tay anh ra tình cảm chúng mình dành cho nhau vẫn nhiều lắm. Thế thì tại sao mình lại lạc mất nhau giữa dòng đời xuôi ngược để đến bây giờ cả anh và em rẽ sang hai con đường rồi mới giật mình tìm về kỷ niệm xưa cũ ấy. Em nhớ anh trong lần gặp đầu tiên ấy, anh đón em trước công ty với giọng nói nhỏ nhẹ hơn con gái ấy. Anh thật là hiền, vui vẻ nhưng trong lòng luôn có điều giấu kín. Làm việc cùng nhau khiến cho chúng mình xích lại gần nhau nhưng vẫn còn đó là khoảng cách. Để đến khi anh không còn đến công ty mỗi ngày chúng mình lại tìm thấy nhau trên những lối đi về.
Video đang HOT
Em nhớ lắm lần hò hẹn đầu tiên anh kể em nghe chuyện của riêng anh, chuyện gia đình mà hình như đó là bí mật không phải ai cũng biết chăng. Để rồi đêm về trằn trọc em ngủ không yên. Có lẽ tình yêu em dành cho anh lớn lên từ đó. Rồi những buổi cuối ngày anh đón em ở phố Hỏa Lò, con phố với 2 hàng cây rợp bóng, nhưng buồn đến nao lòng. Vậy mà em yêu con phố nhỏ đó. Nó gắn với em mỗi ngày, gắn với những buổi anh đón đưa em. Được ngồi sau anh hít hà hương hoa sữa thoang thoảng của mùa thu Hà Nội, đó là ân huệ em được nhận của những tháng ngày vật lộn nơi đất khách chăng? Được vòng tay ôm chặt người anh, cười nói thoải mái để nhận về 1 cái véo tai. Hạnh phúc lắm anh à.
Rồi buổi hẹn hò lãng mạn của cặp tình nhân thêm thú vị khi cơn mưa bất chợt trút xuống. Hình như thượng đế ban cho anh và em thi vị của tình yêu khi mỗi phút trôi qua trắng xóa lối về.
“Mưa vô tình, hay gió, gió vô tâm”. Để mái hiên nhỏ là nơi che chở cho cặp tình nhân trong đêm tối. Người ta bảo là “Thiên thời, địa lợi, nhân hòa”, đúng là thiên thời, địa lợi, nhưng nhân không hòa. Anh và em đã để cho những cơ hội gần gũi nhau qua đi khi em lên taxi và chúng mình về trong mưa gió. Cả anh và em đâu biết rằng khi một mình đơn lẻ trên đường về mới giật mình. Bởi chẳng bình yên khi tim chúng mình cứ hướng về nhau.
Em sẽ nghĩ về anh như một tri kỷ để sống trọn vẹn với cuộc sống của mình… (Ảnh minh họa)
Kỷ niệm với anh đẹp lắm, đẹp đến mức em không xóa nổi một dòng tên, em không quên được mùi cơ thể của anh cho đến tận bây giờ. Vậy mà chúng mình đã lạc mất nhau giữa dòng đời hối hả, đế lúc này khi yên vị trong 2 tổ ấm có lúc cả anh và em cùng gặp nhau trong một nỗi nhớ. Em nhớ anh nhiều lắm! Anh có biết em chờ nơi anh một câu nói: “Anh yêu em”, chỉ 3 từ thôi mà anh không nói, để khi không còn là của nhau, anh lại nói tiếng yêu em. Sao tiếng yêu em chờ ngày xưa anh không nói, mà để đến khi lên bến xuống thuyền rồi anh mới bắt trái tim thốt lên.
Đã có những ngày ta bên nhau say sưa với trái tim cháy bỏng, với đôi mắt biết nghe và đôi môi biết tìm nhau và với trái tim thổn thức. Vậy mà vẫn có những khoảng cách không gì có thể hàn gắn được. Đã có những ngày em đợi chờ anh đón đưa mỗi tối, đã có những đêm em trằn trọc vì nhớ anh, đã có những lúc em muốn có bờ vai ấy để em được khóc, đã có những lúc em muốn nghe giọng nói ấy thì thầm bên tai. Nhưng hình như lúc đó anh đang bận với công việc, với những dự án, những bận tâm với những người có thể em biết và em không biết… Anh đến bên em những lúc anh thấy lòng cần được an ủi và sẻ chia mà anh quên mất rằng khi anh cùng ai rong ruổi thì em lại ngụp lặn trong trái tim thổn thức nhớ anh. Em muốn cùng anh về thăm quê em để anh biết được nơi em sinh ra, nơi có những mùa đông lạnh và những mùa hè nắng cháy da người. Để anh biết dẫu cuộc sống ở đó khô cằn sỏi đá nhưng con người vẫn thân thiết lắm, nhẹ nhàng lắm…
Nhưng giấc mơ chỉ là mơ ước khi chúng ta không chung một con đường. Bởi vì anh đã không có một miền quê gió lào, cát trắng, anh không có một bữa cơm với tro tàn, khói bếp, anh không có một tuổi thơ lấm lem bùn đất… rất nhiều, rất nhiều nữa… Em chọn cách buông tay anh ra như thế đấy, em không đủ niềm tin để yêu anh, thế mà anh cũng buông em ra dễ như đánh rơi một chiếc lá chiều cuối thu.
Anh chọn cho mình một đám cưới mà em không dám nghĩ là nhanh hay chậm, em chỉ biết là tin anh cưới vợ làm em như ngã khụy nơi chính anh gặp em lần đầu tiên. Em hụt hẫng, thất thần đi về mà mãi không đi hết con phố biết bao lần anh hẹn hò em. Em không dám tin người ấy là vợ anh. Dẫu em chọn cách buông tay nhưng em thấy đau nhói nơi ngực trái của mình.
Em chọn cho mình một tình yêu, một tình yêu mà với em người ấy có chung quê nghèo lam lũ, có những buổi chiều khói tỏa cuối làng, người mà có chung tuổi thơ với những cỏ gà, hoa dại… Người mà bây giờ là chồng em, người đã bên em với những buồn vui, khó khăn của cuộc sống, người đã cho em một gia đình hạnh phúc. Em luôn tin rằng “Yêu là duyên, vợ chồng là nợ” chúng mình chắc chỉ có duyên với nhau thôi, nên em không trách ông trời đã sặp đặt như thế. Kỷ niệm mãi là kỷ niệm, chúng ta sẽ gói lại cất vào trong một góc của trái tim để đôi lúc vật lộn với cuộc sống những lo toan nhọc nhằn cả anh và em có thể tìm về một chút an ủi, một chút chở che. Biết nơi ấy anh thành công và hạnh phúc với một cuộc sống đủ đầy em cũng mạn nguyện. Dẫu tình yêu ấy không được chắp cánh thiên thần nhưng em đã được bên anh những ngày anh chới với trên con đường đi đến thành công là em có thể mỉm cười với chính mình được rồi. Anh hãy sống thật hạnh phúc anh nhé, em cũng sẽ vì tình yêu vụt mất ấy mà sống hạnh phúc, để rồi khi lòng chùng xuống em sẽ nghĩ về anh như một tri kỷ để sống trọn vẹn với cuộc sống của mình.
“Giờ đây ta xa nhau rồi, nhưng tin trong đời ta sẽ còn gặp nhau..” Hay là: Sẽ có lúc trên đường đời tấp nập. Ta vô tình đi lướt qua nhau…”.
Theo Bưu Điện Việt Nam
Gửi anh một tình yêu!
Lúc này của 2 năm về trước, chắc hẳn anh đang chuẩn bị lên đường sang gặp em, gặp người con gái... mà có lẽ lúc ấy anh đâu biết rằng đó là tình yêu của anh.
2 năm về trước, em đang online, và cũng không biết rằng: ngày hôm nay em gặp được một nửa của mình...
Anh yêu! Thế là đã tròn 2 năm sau cuộc gặp gỡ định mệnh ấy. Trước đây, em không tin vào định mệnh, không tin vào số phận, nhưng từ khi gặp anh, em biết: định mệnh đã cho chúng ta gặp nhau, đã cho em một tình yêu lớn, một người yêu em nhiều như anh... Cuộc sống là một chuỗi bất ngờ anh nhỉ?
Hai năm. Anh dành trọn tình yêu đầu tiên cho em đã được 2 năm... Anh quan tâm tới em, mỗi sáng anh gửi tin nhắn cho em với những lời thật ấm áp: "Mèo Trang đã dậy chưa thế?". Mỗi lần sáng thăm em, hay cả những lần không sang được, anh vẫn gửi hoa cho em - những bó hoa hồng nhung thật đẹp, thật thơm - loài hoa em thích nhất... Anh dặn em mặc áo ấm khi trời có những cơn gió lạnh, anh nhắc em không được thức khuya, không được ăn ít...
2 năm không phải là khoảng thời gian dài nhưng em tin vào tình yêu của chúng ta...
Một năm chín tháng, em vẫn ngu ngơ, vô tâm không nhận ra tình yêu của anh... Em chưa từng bao giờ nghĩ anh lại dành tình yêu cho em, thậm chí là không dám nghĩ. Em không từ chối gặp anh, nhưng những lần gặp thật ngắn ngủi, chỉ 5'-10'... Em nhận những bó hoa, những món quà mà không hề nghĩ đến tình cảm, tâm sự của anh sau những bó hoa, những món quà ấy. Em không trả lời tin nhắn hoặc luôn là người nói lời tạm biệt trước, đôi khi em còn nghĩ đó là những tin nhắn phiền phức...
25/8, em sững sờ khi biết... anh yêu em, rằng anh yêu em hơn tất cả, rằng anh đã phải chôn chặt, đã phải cố quên em như thế nào... và rằng dù có cố gắng như thế, trong tim anh cũng luôn có tên em, luôn gọi tên em... Thế mà, em đã vô tình không biết tới, đã vô tâm lãng quên!
Em nhớ em đã rất vui khi nhận được những món quà của anh, đã từng cảm thấy khó chịu khi đứa bạn viết thư làm quen với anh, đã ích kỷ chỉ muốn giữ anh cho riêng mình... Em cũng yêu anh!
Anh yêu! 2 năm không phải là khoảng thời gian dài nhưng em tin vào tình yêu của chúng ta... Em tin anh luôn ở bên cạnh em, dù con đường chúng ta chung bước có khó khăn đến đâu, thử thách thế nào. Mãi bên em, anh nhé!
Theo Bưu Điện Việt Nam
Gửi anh - ẩn số tình yêu của em! Anh à, cho đến giờ anh vẫn là 1 ẩn số em đang tìm kiếm, em không biết khi nào sẽ gặp được anh, em chỉ muốn gửi đến anh những điều bình dị từ trái tim em, đó là những điều em đang muốn nói và chắc chắn sẽ nói cùng anh... Anh biết không, em sinh ra đã không được 1...