Green Sky
Green Sky bình yên. Và Green Sky có một miền yêu thương của tôi, một miền yêu thương màu xanh. Chỉ là yêu thương, mãi mãi là yêu thương, không-thay-đổi.
Miền yêu thương màu xanh.
Tháng 4. Mùa Hạ.
Hà Nội. Có mưa.
Tôi cảm thấy hoang mang mỗi khi nghĩ về tương lai, trên con đường phía trước.
Tháng 4, Hạ nắng rải rác vài cơn mưa nhỏ. Tôi chán nản với việc học trong lớp, cảm thấy việc học như một gánh nặng đặt lên vai mình. Muốn tiến cũng không thể, muốn lui cũng không xong. Cứ thế mà lơ lửng, mà chênh chao. Vài người bạn cũng thế mà cứ trôi dần, trôi dần rồi như bốc khói khỏi cuộc đời tôi đi mất. Chỉ có một việc khiến tôi có hứng thú và say mê, đó chính là làm pha chế ở Green Sky.
Green Sky do dì tôi mở, nhưng dì ấy không thường xuyên đến quán. Tôi không hiểu vì sao, nhưng tôi cũng chẳng cố tìm hiểu. Bởi lẽ tôi hiểu, trong cuộc đời mỗi con người, có những góc khuất, chỉ để cất giữ cho riêng mình. Tôi thì lại khác với dì, ngoài giờ học, tôi thường xuyên đến quán. Chẳng phải vì điều gì lớn lao và quan trọng, chỉ là khi ở quán, tôi như tìm được một nơi để ngã lòng.
Không muộn phiền lo toan.
Không bộn bề nghĩ suy.
Green Sky bình yên. Và Green Sky có một miền yêu thương của tôi, một miền yêu thương màu xanh. Chỉ là yêu thương, mãi mãi là yêu thương, không-thay-đổi.
***
Như thường lệ, tôi đến Green Sky. Quán màu xanh, xanh lắm, màu xanh của bình yên và hi vọng. Tôi gọi đó là màu của yêu thương, yêu thương thì lắm hi vọng, và cứ xanh một màu như thế thôi. Người con trai đó đã đến quán. Gương mặt nhỏ nhắn, gầy, nụ cười răng khểnh, và đôi mắt rất buồn. Tôi chỉ được trông thấy nụ cười của chàng trai đó một lần nhưng mãi cũng không quên được. Đó là một nụ cười rất đẹp, đẹp lắm.
Góc nhỏ, bàn nhỏ, cạnh ô cửa sổ nhỏ. Vẫn là thức uống cũ, một thức uống đặc biệt của quán, không quên kèm theo một tấm lót ly hình mặt cười. Người con trai ngồi tựa ghế, vẻ mệt mỏi, mắt nhìn xa xôi khung cảnh Hà Nội về đêm.
Khi tôi đặt chiếc cốc xuống, anh quay lên nhìn tôi mỉm cười. Là một nụ cười rất đẹp, rất hiền, nhưng cũng rất buồn. Anh gật đầu, ra chiều cảm ơn. Rồi lại đăm chiêu ngắm nhìn màn hình điện thoại của mình. Vẫn là màu đen tĩnh lặng.
Tôi lui về phía quầy pha chế. Từ xa nhìn anh. Anh lật tấm lót ly lên, đọc nhanh rồi mỉm cười. Đó là nụ cười chẳng giống ánh mặt trời rực rỡ, hay lạnh lẽo như mưa mùa đông. Chỉ đơn giản, giống gió mùa Hạ. Gió trên bầu trời xanh. Hiền hòa quá…
Tôi không biết anh có chuyện gì. Có lẽ là chuyện tình cảm, gia đình, hoặc công việc, hay có thể là bạn bè. Nhưng tôi biết. Trong lòng anh có những khoảng lặng sâu thẳm, mà ở đó có những niềm đau nỗi buồn anh chỉ giữ cho riêng mình.
Có lẽ. Anh giống tôi. Và có lẽ. Vì thế mà anh thu hút tôi…
***
Một ngày mưa. Tôi đi học về muộn. Bị cảm lạnh. Cứ nằm ở nhà miên man. Khi dì đến thăm, dì bảo Green Sky nhớ tôi, những khách quen ở đó cũng nhớ những thức uống tôi pha chế. Đặc biệt, là chàng trai bàn số 10 – chiếc bàn ở cạnh ô cửa sổ. Vì thế, tôi phải mau chóng khỏe lại. Câu nói của dì bỏ lửng ở đó. Tôi không biết gì.
Video đang HOT
Một tuần sau đó, tôi đi làm lại. Hôm ấy, chàng trai đó không tới. Đến khi đóng cửa quán, dọn dẹp. Tôi mới vô tình thấy. Một tấm Stick màu xanh trên tường, ở góc dành riêng cho khách. Đó là những dòng chữ viết nghiêng. Rất ngắn
“Cảm ơn em, cô bé đã im lặng ở đằng sau an ủi và động viên tôi. Còn bây giờ, tôi sẽ sang Singapore thực hiện ước mơ của mình. Tôi không biết em là ai. Nhưng một ngày nào đó, em sang Singapore nhé? Chúng ta nhất định sẽ gặp lại!”
***
(Cô xin nghỉ vài hôm ở Green Sky, nghĩ suy, rồi bỏ hẳn. Một tháng sau đó, dì cô cũng bán quán cho một người khác vì sang nước ngoài định cư. Từ ngày Green Sky thay chủ mới, cô chẳng thèm tới làm khách nữa. Vẫn là chiếc cửa gỗ quét sơn màu trắng và những nhành hoa giấy đỏ rực. Nhưng có cái gì đó đã khác, khác lắm, mà cô lại chẳng thể gọi tên. Thế mà thi thoảng, vô tình cô lại đi ngang qua, rồi dừng lại đứng trước quán rất lâu, rất lâu. Và rồi người ta thấy trong đôi mắt cô, những tơ máu nổi lên, đỏ rất đỏ. Mà tuyệt nhiên, chẳng bao giờ thấy giọt nước mằn mặn nào rơi ra từ đó.
Từ ngày rời Green Sky, không biết vì sao cô trở thành người bận rộn. Cô loay hoay trong những tài liệu các môn học, loay hoay học Anh Văn ở trung tâm, rồi lại loay hoay nhớ nhớ thương thương. Cô cứ nghĩ, anh chẳng là gì trong cuộc đời mình.
Cứ bận rộn như thế, nhưng thói quen cũ vẫn không thể bỏ. Cứ đến cuối tuần, cô lại đi mua vải nỉ về. Tỉ mỉ cắt hình tròn, rồi vẽ mặt cười, rồi lại viết. “Cần bao nhiêu nhớ mới đủ để yêu? Cần bao nhiêu quên mới thành xa lạ?”, “Rồi tình cứ âm thầm tình xa… Rồi lòng cứ nhẹ nhàng lòng đau…”, “Nước sông không trôi hết những nỗi bi ai… Tháng năm không ngăn nổi biết bao chờ đợi”… Trong chiếc lọ thủy tinh, những tấm lót ly cứ thế lại nhân lên, xếp thành tháp. Giống như nỗi nhớ, cứ dài thêm. Và tình cảm, cứ sâu rộng thêm… theo năm tháng…
Cô ngỗ ngáo. Cô ương bướng. Bao lần bùng tiết bỏ đến Green Sky làm khách. Cô không ngoan. Cô hư hỏng.
Bao lần mẹ cô khóc cô chỉ biết cắn môi nín thinh. Cô chẳng dịu dàng. Cô vụng về. Bao lần muốn yêu thương, lại tự làm trái tim vỡ tan. Bao lần muốn khóc, lại chỉ trơ mắt nhìn những mảng tường bong tróc mà nghĩ về tương lai.
Thế mà từ ngày rời Green Sky, cô dịu dàng, biết lắng nghe, biết cười hiền. Cô ngoan ngoãn nghe lời, không bỏ một tiết học nào, mỗi tối lại đến trung tâm học Anh Văn. Khi cô nói, cô nhất định sẽ lấy được học bổng sang Sing du học, sẽ thi đậu vào ngành thiết kế, bố mẹ cô đã rơi nước mắt. Họ không biết, cô đã cố gắng, vì trong cô vẫn luôn tồn tại một khoảng trời. Một khoảng trời màu xanh. Màu xanh của tin yêu và hi vọng.
***
Có một hôm, trong lúc lượn Facebook, cô tìm được account của anh. Anh tên T. nhưng người ta hay gọi là Leo. Cung Cự Giải. Vẫn là gương mặt gầy, nụ cười răng khểnh, và đặc biệt là, có cả một đồng tiền bé xíu bên má. Vẫn đó trong cô, những nhung nhớ thương yêu tháng ngày.
Cô lại có thói quen mới, hằng ngày lên Facebook anh xem. Khi anh cười, cô cười. Khi anh buồn, cô cũng chẳng vui nổi. Cô âm thầm dõi theo, chưa một lần gửi lời mời kết bạn, cũng chẳng đứng trong hàng nghìn người Following. Bởi lẽ cô biết, trong cuộc đời anh, cô chỉ như một hạt cát rất bé, rất bé, mà thôi…
“Ai rồi cũng phải học cách cố quên đi một người…
Một yêu thương mà mình yêu thương nhất
Dẫu sẽ bầm đau như thân thể của một cái cây bật gốc
Làm kẻ độc hành đi trong chiều gió ngược
Nhưng vì cuộc đời nói đó là điều cần thiết
Nên dằn lòng đem nhớ gửi vào quên
Dẫu biết chật hẹp một cõi thế gian”
1 năm sau, 2014…
Hà Nội. Hạ mưa…
Anh rời Sing, về Việt Nam thăm nhà. Tình cờ, một chiều mưa, anh đứng trú mưa bên hiên. Và đối diện với anh, là cô.
Cô nhìn anh. Lòng bỗng nhiên đau, đau lắm, không ai hiểu được. Và cả chính cô cũng không hiểu được. Cô hỏi mình mãi, liệu cô có yêu anh không mà vì sao 1 năm qua vẫn không thể quên? 1 năm qua cô trở mình trong những nhung nhớ cũ kĩ. Đêm đến nằm đếm mãi những tấm lót ly hình mặt cười trong những chiếc lọ thủy tinh. Đếm mãi cũng không thể nặn ra được nụ cười như mình đã cặm cụi vẽ. Và rồi… cô nằm thinh khóc. Tự nhiên như thế. Tự nhiên như việc cô gặp anh rồi mãi mãi cũng không thể quên anh, thế thôi.
Anh không nhìn thấy cô, cô biết chứ. Nhưng giả như thấy, có lẽ anh cũng chẳng nhớ ra cô là ai đâu. Nghĩ đến đây, bỗng nhiên cô cười, nụ cười chua xót. Và cũng bỗng, cô lôi trong ba lô con ra chiếc máy ảnh cannon. Ngắm, xoay, nhấn. Và một khoảnh khắc tuyệt đẹp được cô cất giữ lại. Để ngắm nhìn, để ngắm nhìn thôi… và cũng để quên nữa…
Mưa tạnh. Người ta chen lấn nhau ùa ra khỏi mái hiên cũ kĩ. Nắng đã nhô lên khỏi sau những tán cây xanh um. Có người con gái vẫn cứ đứng mãi dưới gốc cây. Mùa Hạ, mà sao lá cây héo úa màu thương đau…?
Tháng 5, 2015…
Cô ngồi dọn lại mọi thứ. Rồi lại lôi những chiếc lọ thủy tinh ra, phủi phủi, đếm đếm. Đã 1000 cái. Cô cười, nụ cười méo mó đến lạ. Rồi cô gói những chiếc lọ lại, nhét xuống tận sâu dưới đáy va li. Không quên đem theo cả quyển “Có mấy người đã đi qua thương nhớ mà quên được nhau?” của Nguyễn Phong Việt. Cô quyết định ra đi, đến một miền đất mới, mà ở đó, cô phải tập đi trên chính đôi chân mình, học cách sống tự lập, không có dịu dàng chở che của bố mẹ. Mà ở đó, cô cứ tin, rồi mình sẽ gặp lại…
Kéo va li đi. Cô tìm đến Green Sky lần cuối. Quán lại thay chủ, nghe đâu dự định làm Club. Không quán cà phê nữa. Cuộc sống hiện đại, lắm lúc người ta cứ vô tình đánh rơi ở lại một cái gì đấy. Cô chẳng rõ. Chỉ thấy lòng nhói đau. Lúc người ta giỡ bảng hiệu xuống, cô vội quay đi. Dứt khoát. Green Sky giờ chỉ còn là của cô, vùng trời xanh yêu thương giờ của riêng cô. Trong tim. Thế thôi…
Cô vừa đi. Một người con trai khác cũng kéo va li đến. Anh gầy. Lúc anh tháo kính đen ra, người ta thấy mắt anh buồn. Rất buồn, và sâu. Mỗi lần về Việt Nam, anh đều đến đây. Chỉ để tìm một cô gái. Tiếc là, vẫn chưa tìm được thì hy vọng cuối cùng cũng bị dập tắt. Anh đứng nhìn Green Sky rất lâu. Lâu đến mức đôi mắt sâu hút như có nước…
- Leo! Đi thôi…
2016, Thương nhau để đó.
Singapore. Hạ xanh.
Một năm xa gia đình, ở nơi đất khách quê người, lại bất đồng ngôn ngữ, đôi khi tôi thèm một lần ngông cuồng như ngày xưa. Bỏ lại tất cả, để trở về Hà Nội, về căn nhà nhỏ nơi phố cổ, về với vòng tay yêu thương của bố mẹ.
Những mùa đông rù rì, lặng lẽ, dai dẳng, tôi bó gối ngồi nhìn khoảng trời màu xám lạnh lẽo. Thèm một bát tào phớ hàng rong, hay tiếng mẹ gọi í ới xuống ăn cơm. Singapore chẳng có lấy một gánh hàng rong. Người ta cứ nhộn nhịp, vội vã với cái cuộc sống hiện đại ồn ã. Singapore rất xanh, màu xanh của hi vọng và bình yên, xanh như màu của Green Sky. Và tôi thấy, mùa Hạ ở Singapore cũng xanh rất kỳ lạ…
Tôi quen được một cô bạn Việt Nam ở cùng lớp. Cô ấy tên An, nhưng người ta cứ gọi là Len. Mắt Len màu nâu. Tóc màu hạt dẻ, từng lọn tóc phủ xuống tấm lưng ngà. Len rất xinh, lại duyên dáng, hay cười, thân thiện và vui vẻ, cũng đầy kiêu hãnh như một đóa loa kèn tháng 4. Đặc biệt hơn tất thảy là cô ấy giống tôi ở cái chỗ cứ hâm hâm đơ đơ. Có hôm đang học, Sing đổ mưa. Thế là cả 2 trốn tiết dự định sẽ tắm mưa một trận thật hả hê. Ngờ đâu lúc vừa đến được cổng trường, mưa bỗng tạnh. Khi đó, 2 đứa chỉ còn biết nhìn nhau mà cười méo miệng.
***
Chiều nay Len hẹn tôi cà phê. Nghe đâu cô ấy muốn giới thiệu bạn trai của mình cho tôi quen. Nhưng trước đó cũng đã nghe Len PR rất nhiều về người ấy. Nào là đẹp trai, tốt bụng, vui vẻ, ga lăng, dễ thương… bla bla. Mỗi khi nghe kể về người yêu của mình, tôi thấy trong mắt Len ánh lên những tia sáng lấp lánh hạnh phúc. Tôi biết. Len yêu người con trai ấy rất nhiều.
- Lyn! – Len ngồi chỗ cũ vẫy vẫy tay với tôi
Tôi nhoẻn miệng cười ra chiều đã thấy. Đúng lúc đến chỗ Len, một người con trai quần jeans áo pull năng động cũng vừa đến. Anh ấy nhìn Len cười đùa nói chuyện gì đấy.
- Lyn à, để tớ giới thiệu. Đây là bạn trai của tớ – Len vừa nói xong đã quay sang nhìn người con trai cạnh bên, mỉm cười rạng rỡ – 2 người làm quen đi!
- Xin chào – người con trai lên tiếng – Anh tên T. nhưng em có thể gọi là Leo. Nice to meet you!
Gương mặt gầy, đôi mắt buồn, nụ cười răng khểnh. Từng đường nét trên gương mặt ấy đã khắc sâu vào tâm trí tôi suốt 3 năm qua…
(Đêm đó cô trở về nhà một mình. Lại đem những tấm lót ly ra nhìn. Rồi lại nghe Thương nhau để đó của Hamlet Trương. Và lại đọc “Có mấy người đã đi qua thương nhớ mà quên được nhau?” của Nguyễn Phong Việt. Chợt nhiên nhìn về phía ô cửa sổ. Singapore vẫn xanh như ngày đầu tiên. Vùng trời yêu thương trong cô vẫn xanh như vậy. Suốt 3 năm qua, cô đã gìn giữ và trân trọng, cho bản thân một tia hi vọng. Để rồi ngày hôm nay khi gặp lại, người con trai cô vẫn chờ đợi tay trong tay với người bạn thân của cô. Tình yêu có lẽ cũng giống như một trò chơi trốn tìm. Cứ mải mê kiếm tìm, miết mải tìm kiếm. Và… để rồi khi tìm được, cũng là lúc trò chơi kết thúc. Cái kết của nó, còn phải tùy thuộc vào con tim của cả 2.
“Em lặng lẽ nhìn lên đôi bàn tay,
Xem duyên số đời mình trong những ngày còn lại,
May rủi giao nhau chằng chịt đường vân,
Chẳng có đường nào là đường em gặp anh,
Chỉ thẳng một đường dài cô độc.
Rồi ngày cứ lặng lẽ ngày trôi
Rồi người cứ vô tình người đi
Rồi tình cứ âm thầm tình xa
Rồi lòng cứ nhẹ nhàng lòng đau…”
Green Sky. Vùng trời xanh vẫn còn đó trong cô. Nhưng có lẽ, từ sau ngày hôm nay, nó sẽ mang một âm hưởng khác. Cũng giống như tình cảm của cô. Có lẽ, cho đi đã là quá đủ. Nếu nhận lại, có khi, lại thêm dư thừa!
***
Có lẽ, Leo sẽ cứ mãi hết lòng yêu thương Len như thế. Cho đến một ngày, khi anh đến thăm căn hộ của Len. Trong khi Len đi gọt trái cây cho anh, anh đi xung quanh ngắm nhìn những đồ vật trong phòng người yêu mình. Vô tình, Leo trông thấy một chiếc lọ. Trong đó là vô số những tấm lót ly hình mặt cười. Tò mò, anh mở ra xem.
- Leo! Anh đang làm gì thế? – Len từ phía sau đi tới, trông thấy những tấm lót ly của Lyn thì mỉm cười – đó là của Lyn đấy! Do chính cô ấy vẽ và ghi, cho một người con trai cô ấy yêu. Hình như cũng đã 3 năm rồi. Nghe đâu là gặp nhau bên Việt Nam, lúc cô ấy vẫn còn đang làm pha chế trong một quán cà phê.
Leo nghe đến đó cảm giác có gì đó rất kỳ lạ. Anh mở chiếc lọ ra, cầm lên một tấm lót ly. Và trên đó, là những nét chữ quen thuộc ngày xưa anh đã từng nâng niu. Hóa ra, Lyn là người con gái bấy lâu nay anh vẫn tìm. Bởi lẽ vào cuộc gặp gỡ 3 năm về trước, cô đã giúp anh vượt qua khủng hoảng bằng những câu nói quan tâm, an ủi và khuyên nhủ. Lòng anh bất giác khẽ run lên. Chiếc lọ trên tay anh rơi xuống. Một tấm ảnh ở cuối đáy lọ rơi ra. Cũng là lúc Lyn vừa trở về.
Trong khoảnh khắc đó, cả 3 người đều nhìn về phía những mảnh thủy tinh sắc nhọn. Và ở nơi đó, cũng không thể thiếu tấm ảnh của Leo mà ngày xưa Lyn đã lén chụp lại. Có lẽ, tất cả đều hiểu được. Số phận. Có lẽ vẫn trêu đùa người ta như vậy. Nhưng ít ra thì, vào lúc cô hoang mang về con đường tương lai của mình, Leo như một chất xúc tác, làm trỗi dậy hoài bão thật sự của cô. Và Leo, khi anh rơi vào bế tắc của cuộc sống, chính cô đã âm thầm lặng lẽ động viên và an ủi anh. (Phải chăng, bất cứ sự gặp gỡ nào trong cuộc đời mỗi chúng ta, đều có một ý nghĩa nhất định?)
Theo Guu
Vì câu nói của người khách xa lạ, chồng tát tôi và đòi li hôn
Khi mình bê mâm lên, mấy người khách nhìn nhìn mâm cơm rồi một người lạ mặt nói: "Vợ chú K đảm đang thật, mà chú cũng xuề xòa đấy...". Mình năm nay 30 tuổi hiện đang làm nhân viên cho một công ty tư nhân lương tháng 4,5 triệu. Mình đã lấy chồng cách đây 6 năm, hiện tại mình có một...
Hành động của nam hành khách khi phát hiện bé gái 5 tuổi trên taxi ở Hà Nội lên thẳng báo Hàn01:17
Shipper đến giao hàng lúc chủ nhà đã ngủ, tự ý làm điều khiến chủ cắt camera ra đăng khắp nơi01:04
Trích xuất camera cảnh nhóm nam sinh giải cứu trái bóng trong sân trường: Càng nỗ lực, cái cây càng mọc ra nhiều "quả lạ"00:22
Duyên Nguyễn bị "khui" quá khứ nhạy cảm, bạn cấp 3 nói gì mà gây xôn xao?02:33Tiêu điểm
Tin đang nóng
Tin mới nhất

Chồng cũ đi nước ngoài nhiều năm, khi trở về cho tôi 500 triệu và đề nghị một việc khiến tôi phẫn nộ tới tím mặt

Nghỉ lễ, cả nhà em chồng kéo nhau về quê, sự hồn nhiên đến vô ý thức của vợ chồng em khiến tôi sợ hãi

Hết lòng với nhà nội vẫn bị mẹ chồng ghét: Bát canh hất đổ và câu nói xé lòng sau 5 năm làm dâu

Con dâu 3 năm không về giỗ, gửi 1 triệu, mẹ chồng trả lại, nói đúng 5 từ

Chưa hết nghỉ lễ mẹ chồng đã gọi điện giục lên gấp, nhìn mâm cơm bố chồng gửi tôi mới hiểu mình "có giá" thế nào!

Chồng từ chối về quê dịp lễ, lý do phía sau khiến tôi chết lặng

16 cây vàng chưa kịp chia thì gia đình đã rối tung, tôi chứng kiến tất cả mà đành phải im lặng

Ngày đầu về nghỉ lễ mẹ chồng bày mâm cơm mà tôi không muốn ăn, không hiểu sao bà lại làm vậy!

Mang ơn em dâu nhiều năm liền, đến giờ phát hiện ra bí mật động trời của em, tôi rối trí đến mức mất ăn mất ngủ

Chồng giấu tôi thưởng 10 triệu đồng cho cô giúp việc trẻ đẹp dịp nghỉ lễ, biết lý do tôi điếng người

Thất thần khi chồng báo có con với vợ cũ

Theo chân bố chồng đi tập thể dục, tôi bất ngờ phát hiện bí mật động trời
Có thể bạn quan tâm

'Xe chơi' Suzuki Jimny giảm giá mạnh để xả hàng
Ôtô
09:45:49 03/05/2026
Nam ca sĩ giải nghệ ở tuổi 27
Nhạc quốc tế
09:44:11 03/05/2026
Samsung Galaxy Z Fold 8 Wide sẽ tạo bước ngoặt cho điện thoại gập?
Đồ 2-tek
09:42:40 03/05/2026
Đông nghịt du khách đón lễ trên bãi biển Nha Trang
Du lịch
09:40:41 03/05/2026
Gạo lứt giúp kiểm soát đường huyết và ngăn ngừa tiểu đường hiệu quả
Sức khỏe
09:40:01 03/05/2026
Khoảnh khắc đáng yêu của U17 Việt Nam
Netizen
09:10:35 03/05/2026
Tử vi ngày mới, Chủ Nhật 3/5/2026 của 12 con giáp dự đoán, Dần - Mùi khai thông vận mệnh, công việc suôn sẻ trăm bề
Trắc nghiệm
09:08:56 03/05/2026
Giảm mỡ nội tạng: 6 nhóm chất cần ưu tiên trong thực đơn hàng tuần
Làm đẹp
08:58:56 03/05/2026
Faker đang khiến người hâm mộ phải lo ngại
Mọt game
08:26:28 03/05/2026
Diễn viên Thanh Thúy thẳng thắn nói về nguy cơ sau số tiền 10 tỷ
Hậu trường phim
07:58:36 03/05/2026
Anh yêu em , ngố của anh
Chuyện tình chuồn chuồn



Vì câu nói của người khách xa lạ, chồng tát tôi và đòi ly hôn
Vợ chồng chung sống với nhau như 2 người xa lạ
Chút tình xa lạ sao em có thể giữ được anh bên mình?
Chia tay rồi, có thể hết yêu nhưng không xa lạ được...
Khóc suốt đêm nhớ về người tình không bao giờ được cưới
Mang bầu với sếp nước ngoài đã có vợ, tôi đứng trước lựa chọn đắng chát
Âm thầm mua chung cư trước khi cưới để giữ tài sản riêng, tôi sững sờ khi biết món quà mà nhà chồng dự định sẽ tặng
Phát hiện chồng có 'tổ ấm khác' trong thời gian đi làm xa nhà
Nghỉ lễ, tôi muốn về quê thăm bố ốm nhưng chồng nằng nặc giữ tôi lại để đóng vai "vợ đảm đang" cho anh mát mặt
Sau buổi họp lớp, tôi nhận ra mình đã hiểu sai về "giàu có" suốt 10 năm
Tuổi già an yên hay khổ sở: Khác biệt nằm ở một lựa chọn từ rất sớm
Ám ảnh về quá khứ bị chồng cũ bạo hành, 20 năm trôi qua tôi chưa dám tái hôn
Vợ thất nghiệp ở nhà suốt 4 tháng nhưng ngày nào cũng mua sắm những thứ vô bổ, khi biết nguồn tiền từ đâu ra, tôi chết điếng cả người
Ca sĩ Thủy Tiên đã viên mãn với hạnh phúc mới
Quá khứ khó tin của Song Hye Kyo và Đậu Kiêu
Chuyên gia dạy học sinh đỗ Harvard, Stanford chỉ rõ: Có 4 điều cha mẹ tuyệt đối không nên làm
Sự kết thúc kỷ nguyên chi tiêu 'hào phóng' của Saudi Arabia tác động ra sao?
Em gái người mẫu của thủ môn Lâm Tây khoe vóc dáng cuốn hút, đọ sắc cùng Yến Xuân liền "ăn đứt" ở 1 điểm cực phẩm
Chỉ cần mỹ nhân này đóng phim 18+ thì cả thế giới phải chịu thua, sắc vóc ngọc ngà như dệt từ vạn ánh dương
Không ai có thể ngăn Uyển Ân nổi: Visual thăng hạng chóng mặt, body nóng bỏng nhìn mà "ngộp thở"
Người thay đổi cả cuộc đời Doãn Hải My và Đoàn Văn Hậu
Nghệ sĩ xây biệt thự 6 tầng, trăm tỷ đồng ngay mặt đường Hoàng Hoa Thám, cưới một viện trưởng
Lễ ăn hỏi Akira Phan và vợ CEO hôm nay: Sính lễ kim cương khủng, 3 con riêng của cô dâu đến chúc phúc
Công an truy tìm người phụ nữ cướp tiệm vàng
Nghi xuất hiện 2 con cá sấu nặng khoảng 100kg, chính quyền phát loa cảnh báo khẩn
Ông lão 73 tuổi bán vé số dạo, làm từ thiện hơn 70 triệu đồng mỗi năm
Vụ cháy ô tô, 2 thiếu niên tử vong: Công an thông tin về cốp xe chứa đầy pin, ắc quy
Vết sạt trên núi và mệnh lệnh 'thép' tại dự án xây trường trăm tỷ ở Lai Châu
Ảnh hẹn hò gây sốc của tài tử Squid Game và vợ cũ "thái tử Samsung"
Động thái bất ngờ của thiếu gia Campuchia sau chia tay 'cô dâu 35 tỷ'