Gặp ả bồ từng vênh váo khoe chửa con trai đang đau đẻ
Hà lấy chồng năm 25 tuổi. Ở thành phố thì tuổi đó là sớm nhưng ở những vùng quê như nhà Hà thì đó đã là quá muộn rồi. Mà Hà ở quê, cũng thuộc dạng quá lứa lỡ thì rồi ấy chứ. Vậy nên khi được một người bà con mai mối cho Hùng, nghề nghiệp cũng ổn định, nhà trên thành phố, cao ráo, sáng sủa thì bố mẹ Hà đã nhanh miệng đồng ý luôn cho Hà.
Ở quê Hà vẫn còn phong kiến nhiều lắm, bố mẹ đặt đâu, con ngồi đấy. Hơn nữa bố mẹ Hà đã cả đời vất vả nuôi nấng mấy chị em Hà cả đời rồi, chuyện này cũng chính là sự báo hiếu bố mẹ rõ ràng nhất. Mà Hà cũng đã tiếp xúc với Hùng một vài lần, thấy Hùng cũng là người đàn ông đứng đắn, lịch lãm. Hà gật đầu đồng ý. Hà đâu có ngờ sự vội vàng của mình lại gây ra lỗi lầm lớn như vậy.
Sau khi kết hôn, Hà chuyển lên sống cùng gia đình chồng ở thành phố. Nhà Hùng cũng khá giả nên hai vợ chồng được ra ở riêng. Hà xin vào làm bán hàng trong siêu thị vì trước đó ở quê, Hà cũng không có bằng cấp gì nên có công việc này là tốt lắm rồi. Hùng cũng biết lo cho gia đình và không làm việc gì quá quắt để Hà phải suy nghĩ. Cho đến ngày…
Ảnh minh họa
Hà đi siêu âm thai về, Hùng hớn hở chạy ra:
- Là con trai đúng không?
- Con gái anh ạ! Bác sĩ nói con bé sẽ xinh gái lắm đấy! Con đây này anh.
Hà hồ hởi đưa phiếu siêu âm cho Hùng xem thì Hùng hất thẳng nó xuống đất, gằn giọng:
- Con gái thì cô khoe tôi làm cái gì chứ.
Hùng bỏ ra ngoài uống rượu cả đêm đó, Hà gọi điện mà không được. Giờ Hà mới hiểu, đằng sau cái vẻ lịch lãm, đứng đắn kia, Hùng là một người đàn ông phong kiến, cổ hủ, vẫn còn mang nặng tư tưởng trọng nam khinh nữ. Và đúng như Hà lo sợ, Hùng không hề chăm lo gì cho mẹ con Hà. Hùng chỉ biết tối ngày ăn nhậu, lương của Hùng cũng không đưa cho Hà để lo cho con. Hà còn chưa biết mình sẽ chịu đựng được đến bao giờ thì…
Video đang HOT
Hà vừa bước chân vào nhà thì người phụ nữ có cái bụng bầu chừng 5 tháng đó tiến đến gần Hà, vênh váo:
- Chị chuẩn bị cút khỏi nhà này đi, tôi đã mang thai con trai của anh Hùng rồi.
Hà chết lặng. Hùng đã phản bội Hà rồi đấy ư? Nước mắt Hà còn chưa kịp rơi xuống thì Hùng bước ra, ném về phía Hà lá đơn ly hôn:
- Ly hôn đi, tôi phải đưa cô ấy về đây chăm sóc. Cô ấy đã mang thai con trai rồi, đó mới là điều tôi cần. Cô hết nghĩa vụ với tôi. Còn nữa, cô đến nhà này với hai bàn tay trắng nên giờ đi với hai bàn trắng là đúng rồi nhé!
Hà không còn muốn khóc nữa. Nước mắt chảy ngược vào trong. Người chồng như Hùng, Hà còn níu kéo làm gì nữa. Hà ôm con ra ngoài sống. Cuộc sống khó khăn lắm nhưng rồi Hà tin mẹ con Hà sẽ vượt qua thôi.
4 tháng sau…
Hà đang trên đường đi làm thì gặp một đám đông xúm xít lại ngay gần nhà cũ của mình, lại cũng chưa đến giờ đi làm và phần vì tò mò, Hà lại gần…
Mắt Hà tối sầm lại khi khi đó là ả nhân tình của Hùng và ả đang đau đẻ. Ả bồ mới hôm nào còn vênh váo chửa được con trai cho Hùng cơ mà, sao hôm nay nhìn đã tan hoang, te tua, thê thảm thế này chứ. Xe cứu thương còn chưa đến, cứ thế này, cô ta sẽ chết mất. Hà đã định bỏ đi nhưng đó cũng là mạng người. Hà lại gần, cô ta nhìn Hà bằng ánh mắt hối hận rồi run rẩy kéo tay Hà, lắp bắp câu gì đó không rõ. Dù chưa từng đỡ đẻ lần nào nhưng Hà đã có cơ hội được nhìn thấy rồi nên đành thử xem sao. Nhưng Hà thực sự không hiểu, Hùng đâu mà lại để cô ta thế này cho đến khi đứa trẻ chào đời.
- Con gái ư? – Hà chừng mắt lên nhìn ả nhân tình
- Phải, ban đầu tôi cứ nghĩ là con trai, đi siêu âm bác sĩ cũng đoán vậy. Nhưng càng gần ngày đẻ, càng soi rõ là con gái và anh ta, chỉ cần con trai thôi…
Giờ thì Hà đã hiểu tại sao ả nhân tình lại phải ra giữa đường đẻ thế này. Hai người phụ nữ bị một gã đàn ông làm tổn thương nhìn nhau lắc đầu. Một kẻ như Hùng, không xứng đáng được hưởng hạnh phúc đâu. Hà đã tìm được cuộc sống riêng của mình và Hà hy vọng cô ta cũng như vậy. Phụ nữ, cần biết cách sống độc lập, yêu thương mình và lo cho con mình, đừng vì một gã tệ bac mà hủy hoại mình thực sự không đáng đâu.
Theo Iblog
Lại gần đám tai nạn mới biết nhân tình của chồng đang đau đẻ, vợ quê vừa bị đuổi khỏi nhà đã hành động sốc tận óc
Rồi mắt Đào tối sầm lại. Người bị nạn, đang đau đớn kia chính là Liễu, ả nhân tình của chồng Đào.
- Chị nhìn lại mụ đi. Bần hàn, nhem nhuốc, rách rưới, chị còn chẳng xứng làm người lau giầy cho anh Kiên chứ đừng nói gì đến làm vợ anh ấy. Chị biết điều thì nên rút lui đi. Chỉ có người con gái tài sắc vẹn toàn như tôi mới xứng đáng với anh ấy thôi.
Đấy, Liễu, nhân tình của Kiên đã chỉ tay vào mặt Đào mà nói như vậy. Đào không nói không rằng, chỉ cúi mặt xuống rồi đi vào bếp. Cảnh này, chẳng phải lần đầu tiên Đào gặp. Từ lúc Kiên, chồng Đào công khai chuyện ngoại tình với Liễu thì Liễu thường xuyên tới nhà chửi mắng Đào như thế này. Bởi Liễu, đang ỉ vào cái bụng bầu 5 tháng của mình.
Đào và Kiên thành vợ chồng khi trong tay cả hai chẳng có chút tài sản gì. Kiên tốt nghiệp đại học xong cũng chỉ xin được một công việc bình thường nên muốn đi học để nâng cao trình độ. Đào không đi học, chỉ ở nhà làm ruộng, chạy chợ, kiếm tiền để Kiên đi học, theo đuổi ước mơ của mình. Ai cũng nói, rồi sau này những vất vả của Đào sẽ được Kiên bù đắp xứng đáng. Chính bản thân Kiên cũng thề thốt như vậy. Còn Đào, Đào chỉ mong Kiên sẽ mãi chung thủy với Đào, yêu thương Đào dù cho khi nghèo hèn hay lúc giàu có. Nhưng đời có ai biết trước mà lường đâu.
Tình cảm Kiên dành cho Đào cũng nhạt nhẽo dần. Đào chủ động chuyện sinh con thì Kiên gạt phắt đi. (Ảnh minh họa)
Kiên thành công, xin được công việc tốt liền quyết định ở luôn trên thành phố. Sau một thời gian ổn định thì Kiên cũng đón Đào lên sống cùng. Nơi đô thị phồn hoa, xa lạ, thứ gì cũng bóng lộn khiến cho một người phụ nữ quê mùa như Đào thấy lạc lõng. Đào chỉ quanh quẩn ở nhà dọn dẹp nhà cửa, còn Kiên thì ra khỏi nhà từ sáng sớm, có hôm tới tận khuya mới về. Tình cảm Kiên dành cho Đào cũng nhạt nhẽo dần. Đào chủ động chuyện sinh con thì Kiên gạt phắt đi:
- Công việc, sự nghiệp của anh còn chưa ổn định. Con cái gì ở đây chứ. Em đợi thêm một thời gian nữa đi.
Đào bắt đầu cảm thấy bất an với cuộc hôn nhân của mình. Và cuối cùng thì điều mà Đào lo sợ cũng đến khi Liễu tìm tới tận nhà, đòi quyền lợi. Đào và Kiên cũng đã có cuộc nói chuyện rõ ràng. Kiên hình như không hề biết lỗi, mà ngược lại, còn mắng Đào:
- Đàn ông tài giỏi như tôi, năm thê tứ thiếp là chuyện bình thường. Hơn nữa cô cũng nhìn lại mình đi, cô như thế này thì làm sao tôi dám đưa cô đi gặp bạn bè, đối tác được. Cô còn muốn được hưởng vinh hoa phú quý thì nên học cách chấp nhận, sống biết điều đi.
Lời Kiên nói như dao cứa, như muối xát vào tim Đào. Bao nhiêu năm Đào vất vả lăn lộn cuối cùng chỉ đổi lại những lời cay đắng này sao. Đào dù cho có thế nào, cũng không thể cam chịu sống kiếp chung chồng được. Hạnh phúc không thể chia sẻ với kẻ thứ 3. Đào còn chưa kịp đề nghị ly hôn thì Liễu đã đến tận nhà, xúi Kiên đuổi Đào đi:
- Anh mà không đuổi chị ta đi, em và con sẽ chết cho anh xem. - Liễu khóc lóc
- Được rồi, anh đuổi, anh đuổi. Không cần em phải nói, cô ta làm anh phát ớn lên rồi. - Kiên dỗ dành Liễu
Và Đào chính thức bị đá ra đường với vài đồng lẻ mà Đào mang được từ quê lên cùng vài bộ quần áo xũ rách. Người ở quê nghĩ Đào lên thành phố hưởng phúc chứ có ai biết được đâu Đào lại đang sống trong cảnh màn trời chiếu đất, bị phản bội, bị phụ bạc thế này. Nhưng ông trời vẫn còn có mắt lắm. Nhân quả báo ứng mà...
Đào bị đuổi ra khỏi nhà một tuần nhưng vẫn chưa về quê. Đào thấy xấu hổ, thấy tủi nhục lắm. Đào quyết định ở lại. Nhanh nhẹn, hiền lành, thật thà nên Đào được nhận vào làm công trong một cửa hàng tạp hóa, mọi người rất quý mến Đào. Ngày hôm đó, trên đường đi làm về, Đào gặp một đám đông nhốn nháo trước mặt. Hình như là vụ tai nạn. Thấy đông người, Đào cũng không muốn chen chân vào nên định quay bước đi thì nghe có tiếng người kêu cứu:
- Cứu cô ấy đi, cô ấy sắp trở dạ rồi.
Ở quê, Đào cũng từng chứng kiến rất nhiều trường hợp phụ nữ sinh con và cũng từng được học cách đỡ đẻ của mẹ mình. Nhanh chóng, Đào lao vào đám tai nạn vì biết đâu sẽ giúp được người phụ nữ kia. Rồi mắt Đào tối sầm lại. Người bị nạn, đang đau đớn kia chính là Liễu, ả nhân tình của chồng Đào. Nỗi uất hận lại dâng lên nghẹn cổ, những việc Liễu làm với Đào, oán thán kể chẳng hết được. Thấy Đào, Liễu kêu lên yếu ớt:
- Em biết em sai rồi khi cướp chồng chị. Em xin chị hãy cứu con em, nó không có tội chị ơi.
Mọi người ngỡ ngàng vì câu nói của Liễu. Nhiều bà còn mắng Liễu đang nhận báo ứng và còn nghĩ Đào chẳng cứu Liễu đâu. Nhưng Đào lao đến, đỡ lấy người Liễu, kêu Liễu đừng la nhiều mất sức. Liễu vỡ ối, Đào nhanh chóng kêu mọi người mang cáng khiêng Liễu vào nhà dân gần đó, còn nhờ người mang nước nóng tới. Đào run run đỡ đẻ cho chính nhân tình của chồng mình. Đứa trẻ cất tiếng khóc chào đời thì xe cứu thương mới kịp đến. Tất thảy ở đó ai cũng cúi đầu nể phục Đào. Nhiều người còn nói, nếu là họ chưa chắc họ đã làm được điều kì diệu như Đào. Sự vị tha, bao dung, độ lượng của Đào đã cứu sống mẹ con Liễu.
Đào rời đi ngay sau đó. Đào thấy nhẹ nhõm lắm, không còn nặng gánh nữa. Đào sẽ ly hôn, về quê sống. Đào và Kiên đã hết duyên vợ chồng thì níu kéo cũng vô ích. Chi bằng buông tay cho lòng thanh thản.
Theo Phunutoday
Bồ đau đẻ vào đúng bệnh viện vợ làm Rồi cái ngày cô bồ vỡ chum cũng đến, hôm đó anh đi công tác vì ngày dự sinh của cô còn cách đó 2 tuần. Nửa đêm cô ta đành gọi taxi đi viện vì máy anh hết pin không gọi được. Ngày phát hiện chồng mình có bồ, chị đau đớn cảm tưởng chết đi được. Khi đó chị hỏi anh:...