Gá nghĩa nhân tình cho con gái và cái kết buồn…
Ngày người chồng tự tử vì không tìm được tiếng nói chung trong cuộc sống gia đình cũng là ngày bà Linh ngã vào mối tình oan trái với một chàng thanh niên đáng tuổi làm con. Khi bị dư luận lên án, bà Linh giải thoát cho mình bằng cách giới thiệu nhân tình cho chính cô con gái của mình rồi đi xin bùa ngải về yểm. Nào ngờ…
Cái chết bất thường của bà chủ vựa gạo
Là người đầu tiên phát hiện ra sự việc, anh Văn Thanh Phú, 39 tuổi, trú tại xã Phú Thịnh, huyện Tam Bình, tỉnh Vĩnh Long không thể quên được câu chuyện mình chứng kiến.
Theo anh Phú, do làm nghề đánh bắt cá nên sáng nào anh cũng dậy sớm cất lưới. Cũng như mọi ngày, khoảng 4g sáng hôm đó, anh Phú dậy cất lưới thì phát hiện có thứ gì đó nổi lập lờ dưới mặt nước, mắc vào chiếc vó khiến nó trở nên nặng trịch, anh không thể cất lên được. “Do trời chưa sáng hẳn nên tôi cũng không nhìn ra là cái gì mắc vào lưới nên vội vào nhà lấy đèn pin ra kiểm tra. Nào ngờ khi kéo lên, tôi hoảng hồn nhận ra vật vướng vào vó của mình là một thi thể phụ nữ”. Anh Phú quăng luôn cả đèn pin lẫn chiếc vó chạy thẳng vào nhà kể hết mọi sự tình cho vợ. Để chắc chắn những gì anh Phú nhìn thấy là thật, hai vợ chồng anh Phú lấy hết can đảm, một lần nữa quay trở lại bờ sông xác minh.
Nhận được tin báo, lực lượng chức năng xã Phú Thịnh đã tiến hành xử lý vụ việc. Khi thi thể được vớt vào bờ, cơ quan chức năng phát hiện trên người nạn nhân có nhiều vết thương. Cho rằng, cái chết của người phụ nữ này có nhiều uẩn khúc nên đã thông báo cho CA huyện Tam Bình thụ lý giải quyết. Kết quả giám định tử thi cho thấy, nạn nhân tử vong do đa chấn thương, ngạt nước. Điều đó cho thấy đây là một vụ án mạng chứ không phải nạn nhân tự tử.
Chỉ vài giờ sau, danh tính của nạn nhân được xác định là bà Trần Thị Linh, SN 1968, trú tại ấp Phước Yên B, xã Phú Quới, huyện Long Hồ, tỉnh Vĩnh Long. Chiều tối ngày 5-2-2007, thi thể của bà Linh đã được bàn giao cho người thân đưa về nhà làm lễ an táng.
Ông Cao Xuân Trung – CA viên xã Phú Quới, là một trong bốn người trực tiếp tham gia vào lễ nhập quan của nạn nhân Trần Thị Linh nhớ lại: “Cái chết bất ngờ của bà Linh đã thu hút sự quan tâm của hàng trăm người dân trong vùng. Lúc đó, mọi người cứ nghĩ rằng bà Linh tự tử hoặc là do tai nạn chứ không ai nghĩ rằng người phụ nữ này bị sát hại. Kể cả những người thân trong gia đình cũng không ai biết được những nghi vấn của CA xung quanh cái chết của bà Linh”.
Từ những thông tin thu thập được, cộng với biểu hiện lạ thường của Mai Ngọc Thuận, con rể bà Linh trong đám tang của nạn nhân, cơ quan chức năng đã tập trung hướng điều tra, xác định Thuận là nghi can chính trong vụ việc. Đám tang của bà Linh vừa xong thì cũng là lúc Thuận bị triệu tập lên trụ sở để điều tra. Tại đây, Thuận với tâm lý bình thản thừa nhận mối quan hệ như vợ chồng đã từng có với bà Linh. Nhưng trước những chứng cứ cho rằng cái chết của bà Linh có liên quan tới Thuận thì đối tượng này vẫn bình tĩnh phân trần, cho rằng nạn nhân qua đời là do tai nạn. Trước những lời chối cãi của Thuận, cơ quan CSĐT đã phải dùng biện pháp nghiệp vụ tâm lý để lật mặt kẻ ác. Cuối cùng, Thuận đã phải cúi đầu nhận tội, chính mình gây ra cái chết của bà Linh.
Anh Lư Đức Huân chia sẻ về cuộc sống gia đình sau khi bà Linh qua đời.
Bộ mặt thật của gã con rể
Qua tìm hiểu, bà Linh lấy ông Lư Tấn Khoa, sinh được hai người con (một trai, một gái). Để có tiền sinh hoạt, vợ chồng bà Linh mở cửa hàng buôn bán gạo và chăn nuôi heo. Tuy nhiên, cuộc sống vợ chồng của bà Linh có nhiều mâu thuẫn không thể giải tỏa. Năm 2003, ông Khoa tự mình tìm đến cái chết để giải thoát cuộc sống bất hòa. Từ đó, mình bà Linh tiếp tục công việc mà hai vợ chồng đang làm.
Video đang HOT
Còn Mai Ngọc Thuận thì hành nghề xe ôm nên thường xuyên được bà Linh thuê chở đi mua bán gạo và lấy tiền gạo. Do biết Thuận đã học trung cấp Thú y nên bà Linh thường thuê anh tới chăm sóc đàn heo. Giữa Thuận và gia đình bà Linh càng thân thiết hơn. Chẳng ngờ chỉ một thời gian sau đó, bà Linh đã phải lòng Thuận. Để rồi, Thuận quan hệ với bà Linh như vợ chồng trong suốt một thời gian dài. Bị dư luận lên án, bản thân bà Linh cũng cảm thấy hành động của mình là sai trái khi đi tới đâu cũng nhận được ánh mắt soi mói của mọi người. Để giải quyết câu chuyện và cũng để hợp thức hóa mối quan hệ với Thuận, bà Linh đã làm mối Thuận cho con gái mình.
Ngôi nhà của bà Linh, nơi Thuận chạy về giấu vàng sau khi gây án vào năm 2007.
Biết chuyện này, gia đình Thuận kịch liệt phản đối cho rằng giữa hai bên còn là bà con họ hàng, nhưng được sự trợ giúp đắc lực từ bà Linh nên cuối cùng, đám cưới của Thuận và Tình được tổ chức vào năm 2006 mà không có đăng ký kết hôn. Sau thời gian chung sống, giữa Thuận và Tình xảy ra mâu thuẫn. Ngày 16-1-2007, Thuận và Tình viết đơn thuận tình ly hôn mỗi người giữ một bản.
Khi hôn nhân của con gái có nguy cơ tan vỡ, bà Linh ra sức khuyên nhủ cả hai vợ chồng Thuận nhưng đều không có kết quả. Bất lực trước thái độ cương quyết của Tình, bà Linh đành tìm đến tâm linh với hy vọng cứu cánh cuối cùng để giữ bằng được chàng rể quý. Bà Linh hẹn Thuận vào ngày 4-2-2007 cùng mình sang xã Phú Thịnh, huyện Tam Bình để đi xem bói, mục đích hàn gắn hạnh phúc cho vợ chồng Thuận. Đến ngày hẹn, bà Linh đi cùng Thuận rồi mất tích không thấy về. Đến sáng ngày 5-2-2007 thì phát hiện thi thể bà Linh dưới sông với nhiều vết thương lạ trên người.
Theo lời khai của Thuận, chiều tối ngày 4-2-2007, đối tượng này đến đón bà Linh đi xem bói như đã hẹn. Nhưng do đi muộn nên không gặp được thầy bói nên Thuận điều khiển xe mô tô chở bà Linh về nhà.
Trên đường, bà Linh cằn nhằn với Thuận cho rằng: “Thuận đến trễ nên không xem bói, xin bùa được”. Lúc này, Thuận nảy sinh ý định giết bà Linh để chiếm đoạt số tài sản mà bà Linh mang trên người. Không những thế, Thuận còn nghĩ rằng, khi bà Linh chết thì Tình sẽ quay lại sống chung với mình vì không còn nơi nương tựa. Chính động lực này khiến hắn ra tay sát hại mẹ vợ.
Hiện tại, Mai Ngọc Thuận đang ngồi trong trại giam với mức án chung thân dành cho tội ác mình gây ra. Người đau khổ nhất sau cái chết của bà Linh chính là chị Lư Ngọc Tình khi những người liên quan trong vụ án một bên là mẹ, một bên là chồng. Sau cái chết của mẹ, chồng thì đi tù, mình chị Tình ở lại đối diện với dư luận của người dân trong vùng.
Trải qua 8 năm, nỗi đau mất mẹ cũng dần lùi vào quá khứ. Chị Tình tìm cách thoát khỏi những mặc cảm bằng cách xin làm công nhân trên TP Vĩnh Long. Tại đây, chị đã gặp người đàn ông khiến mình lay động. Tình yêu, lòng cảm thông của anh khiến chị Tình quên đi quá khứ đau buồn. Đền đáp lại tấm chân tình đó, chị Tình đồng ý để anh trở thành “một nửa” của cuộc đời mình. “Còn nỗi đau, hãy để lại cho quá khứ”, chị Tình chia sẻ.
Trong ngôi nhà của bà Linh ở ấp Phước Yên B, giờ đây chỉ còn một mình người con trai Lư Đức Huân, SN 1991 sinh sống. Anh Huân tâm sự: “Chuyện của gia đình mình từng một thời là đề tài bàn tán của những người dân nơi đây. Họ không thôi chê trách mẹ tôi giống như một người gây ra mầm mống của tội ác khi trao tình cảm cho người đáng tuổi con mình. Nhưng trong mắt chị em tôi, mẹ vẫn là người thương chúng tôi nhất, bà sẵn sàng làm tất cả vì hạnh phúc cho các con”.
Theo Phapluatvaxahoi
Âm mưu thâm hiểm của mẹ chồng
Những tưởng mẹ chồng là người ăn chay niệm phật thì nhất định phải là người có tâm có đức nhưng thật không ngờ bà lại nhẫn tâm như thế.
Chỉ vì sinh con gái, tôi bị cả nhà chồng hắt hủi
Tôi lấy anh đã tròn 2 năm. Tuy không ở chung nhà nhưng tôi đã cảm thấy mệt mỏi khổ sở vô cùng với cảnh làm dâu. Những tưởng mẹ chồng là người ăn chay niệm phật thì nhất định phải là người có tâm có đức nhưng thật không ngờ bà lại nhẫn tâm như thế. Tất cả cũng chỉ bắt nguồn từ việc tôi không sinh ra cho bà được một đứa cháu trai.
Cũng như bao cặp vợ chồng khác, chúng tôi đến với nhau bởi từ một tình yêu. Tôi sinh ra và lớn lên ở một miền quê nghèo giáp gianh với Hà Nội. Còn anh thì ở một huyện mà sau này người ta sáp nhập lại gọi nó là Hà Nội 2.
Cuộc sống của vợ chồng trẻ vốn đã khó khăn vất vả, lại luôn bị mẹ chồng soi mói, điều khiển từ xa khiến tôi vô cùng mệt mỏi.
Hồi mới yêu và thời gian đầu sau khi cưới, tôi rất được lòng mẹ chồng và gia đình chồng. Mọi người quý tôi bởi tôi thông minh nhanh nhẹn và tháo vát. Đặc biệt họ thích tính cách "ruột để ngoài da" của tôi. Họ nói: tính cách đó khó mà biết thù hằn ghen ghét ai.
Còn chồng tôi thì khác hẳn. Anh chín chắn hơn tôi, ít nói hơn tôi, hay trầm ngâm suy nghĩ hơn tôi và cực kì gia trưởng.
Vừa cưới nhau được 1 tháng, tôi rơi ngay vào cảnh thất nghiệp bởi trước lúc cưới, tôi đang làm cho môt công ty tư nhân, nhưng rồi do làm ăn thua lỗ họ giải thể. Trong lúc đang đi tìm việc khác thì phát hiện mình có bầu. Vậy là ý định tìm việc dập tắt. Tôi không thể xin được việc ở chỗ nào và cũng không ai muốn chứa chấp một đứa bụng mang dạ chửa như tôi.
Chồng tôi khi đó cũng khuyên tôi rằng :"Thôi em cố ở nhà dưỡng thai, khi nào sinh con xong thì xin việc trở lại". Tôi đành chấp nhận.
Với mấy triệu tiền lương của chồng, tôi phải cố gắng lắm mới xoay xở đủ với tiền sinh hoạt và tiền thuê nhà. Biết thân biết phận, tôi tiết kiệm tới mức tối đa, không cho phép mình được hoang phí. Thậm chí ăn cùng mâm cơm miếng ngon cũng dành cho chồng bởi chồng đi làm vất vả. Tôi không dám tẩm bổ một thứ gì hết, sữa không dám uống 1 giọt dù mình đang bụng mang dạ chửa.
Mẹ chồng tôi ở quê thỉnh thoảng lên thăm con gái thì tiện vào thăm vợ chồng tôi. Bà chứng kiến cảnh tôi ở nhà không đi làm thì khó chịu ra mặt. Bà mắng tôi là lười cho dù tôi có giải thích thế nào đi chăng nữa. Bà nói: "Tay chân đầy đủ sao không tự đi làm kiếm tiền nuôi bản thân mà lại dựa dẫm vào chồng như thế? Ngày xưa thời của chúng tôi, chửa vượt mặt mà còn phải vác bụng ra đồng rồi đẻ luôn ngoài đồng kia kìa. Chưa gì chị đã hành hạ con tôi". Tôi cảm thấy xấu hổ vô cùng.
5 giờ sáng hôm sau, bà đứng chống nạnh đầu giường bắt tôi dậy nấu cơm ăn cho chồng đi làm mặc dù lúc đó mùa đông trời còn đang tờ mờ tối, rét căm căm. Bà dạy tôi không được phép sống theo kiểu ở thành phố, sinh ra ở quê thì phải theo nề nếp ở quê.
Vậy là dù còn đang buồn ngủ díp mắt nhưng tôi vẫn phải lóc cóc dậy sớm để cơm nước phục vụ chồng. Phải nói thêm rằng, hồi mang bầu tôi bị ốm nghén liên tục, nôn mật xanh mật vàng nên không ăn uống được gì, đêm thì mất ngủ, trông người cứ gầy xơ gầy xác. Nhưng với mẹ chồng, bà luôn cho rằng tôi sung sướng.
Mẹ chồng ra chơi, tôi đi chợ mua thêm chút thức ăn gọi là cải thiện chứ không ít quá thì sợ không ai dám gắp. Nhưng không ngờ mẹ lại nhíu mày khi thấy tôi dọn mâm. Sau bữa đó, mẹ gọi tôi lại và bắt tôi ghi sổ chi tiêu hàng tháng, thỉnh thoảng mẹ sẽ kiểm tra.
Tôi thấy sốc vì đề nghị của mẹ, bởi chưa thấy một bà mẹ chồng nào quản lý con dâu như thế nhưng rồi cố nhịn và làm theo ý mẹ để cho êm cửa êm nhà, vả lại tôi nghĩ ghi sổ sách thế cũng là cách để mình quản lý chi tiêu tốt hơn. Vậy là tôi răm rắp làm theo.
Thu nhập của chồng không cao, công việc lại bấp bệnh nên việc chi tiêu trong gia đình đối với tôi quả thực là một sự khó khăn. Tôi phải dè xẻn từng tí một. Nhiều lần đến tháng mà chưa có lương tôi đành phải vay mượn bạn bè hoặc thi thoảng được anh trai dấm dúi cho chút ít để chi tiêu. Thế nhưng mẹ chồng tôi không hiểu, lúc nào mẹ cũng nghĩ rằng chồng tôi kiếm ra tiền và tôi đang ăn không ngồi rồi trên sức lao động của con bà. Nhìn bảng chi tiêu bà cứ mắt tròn mắt dẹt bởi với bà nó quá nhiều so với ở quê.
Rồi đứa con gái của tôi cũng ra đời. Nhưng buồn thay nó lại không được chào đón như những đứa trẻ khác.
Cái Tết đầu tiên tôi cho con về thăm ông bà nội cũng là cái Tết thấm đầy nước mắt. Chồng đi chơi với bạn bè, đi chúc Tết họ hàng thâu đêm suốt sáng, để mặc 2 mẹ con đánh vật với nhau từ sáng tới đêm. Con quấy khóc mà chẳng ai đỡ đần. Ông bà thấy cháu khóc quá chỉ ngó nghiêng dăm câu bà điều rồi đi thẳng. Đến bữa ăn, cả nhà ăn cơm trước, còn tôi vừa ôm con vừa ăn sau. Nhiều lúc tủi thân phát khóc.
Trời rét, thấy tôi cẩn thận bao bọc cho con bà ngứa mắt và lôi con bé ra giữa sân tắm lúc 5 giờ chiều. Bà mắng tôi vẽ chuyện. Bà bảo: "Cho nó ra ngoài cho dạn nắng dạn gió". Trong khi đó con bé nhà tôi mới được có 5 tháng. Tôi buốt hết ruột nhìn con mà không biết kêu ai, kêu chồng chồng cũng chẳng nói gì.
Ngay cả việc tôi muốn cho con dùng chậu rửa mặt riêng với chậu đựng tã lót, vệ sinh cũng bị mẹ chồng lườm nguýt.
Hôm vừa rồi mẹ chồng gọi điện cho mẹ đẻ tôi nói rằng muốn mua một căn nhà nhỏ cho chúng tôi đỡ phải đi thuê nhà. Nhưng bà nói bà chỉ có 200 triệu. Còn lại bên nhà tôi phải lo hết. Mẹ tôi sững sờ trước đề nghị đột ngột này của bà. Mẹ tôi cũng tâm sự: "Giờ 2 vợ chồng tôi cũng già cả rồi, lương hưu cũng chẳng có, toàn phải sống dựa vào 2 thằng con trai. Giờ tôi lấy đâu ra số tiền lớn để mua nhà cho con gái đây. Ngay cả 2 thằng con trai tôi cũng chưa lo gì được cả." Nghe thấy thế bà mẹ chồng tôi có vẻ bực mình rồi cúp máy. Kể từ đó bà lại đối xử với tôi càng thêm khắt khe.
Cưới em gái chồng, bà bắt vợ chồng tôi phải mừng em chục triệu bởi nhà chỉ có mỗi cô em út bé bỏng. Rồi bà liên tục bắt tôi phải trả nợ bà số tiền đã đầu tư vào việc học hành của chồng tôi khi chưa cưới trong khi hoàn cảnh tôi thì đang vô cùng khó khăn, tiền ăn phải tính từng bữa.
Tôi cảm thây vô cùng mệt mỏi, đã phân tích lại để bà thấu hiểu thì bà cho rằng tôi láo, tôi dám cãi lại bà, rồi tôi ki bo, hẹp hòi. Cuộc sống cứ thế trôi qua, tuy không ở cùng nhưng những cuộc điện thoại những lời nói đay nghiến của bà khiến tôi vô cùng khổ tâm. Chồng tôi thì lại nhu nhược và chỉ bênh mẹ, kể từ khi có con anh cũng chẳng quan tâm đến mẹ con tôi nữa, anh bảo anh thấy mệt mỏi. Có lần nói nhiều anh còn điên lên tát tôi mấy cái.
Giờ đây tôi đang phải chịu rất nhiều áp lực, tôi đã đề nghị anh nếu không sống được thì li dị. Anh đồng ý ngay lập tức. Hóa ra mẹ con anh đã cố tình bàn tính để đẩy tôi vào thế này. Anh cũng nói luôn: Để tôi nuôi con thêm vài tháng nữa cho cứng cáp thì sẽ bắt con về nuôi. Tôi không ngờ nhà chồng tôi lại đối xử với tôi như vậy. Thảo nào có lần bố chồng đã nói: "Nếu không đẻ được con trai thì cho thằng Hùng đi kiếm bên ngoài".
Giờ tôi mới biết ban đầu họ vun vén cho con trai lấy tôi là bởi tuổi tôi hợp với tuổi con trai họ và họ xem bói rằng tôi sẽ đẻ ra con trai, nhưng không ngờ đó lại là con gái. Dù sao cháu của bà thì bà vẫn muốn nuôi và muốn tôi phải ra đi tay trắng. Giờ tôi muốn ly hôn nhưng tôi sợ sẽ không được quyền nuôi con bởi tôi không có việc và không có nhà ở Hà Nội. Tôi biết phải làm sao?
Theo VNE
Trời ơi, tôi chịu hết nổi rồi! Chồng tôi vẫn giở thói Chí Phèo như cũ. Trời ơi, tôi hết chịu nổi rồi, tôi bị ức chế lắm rồi. Tốt nhất là tôi phải thủ sẵn một con dao nhọn, cùng đường tôi sẽ liều với anh ta chớ tôi hết chịu nổi rồi. ảnh minh họa Chị trưởng phòng tổ chức bực bội bảo tôi: "Cô về thu xếp...