Ê chề tại vì chỉ là “lấp chỗ trống” trong lòng chồng
Tôi cứ nghĩ rằng mình đã nắm trọn được trái tim anh nhưng tôi không ngờ rằng mình chỉ là kẻ lấp chỗ trống khi anh cô đơn!
Ảnh minh họa
Những ngày đầu ở nơi làm mới, mọi thứ đều bỡ ngỡ với tôi, khi đến cơ quan tôi rất rụt rè. Trong lúc đó anh là người thường xuyên quan tâm tới tôi, giúp tôi trong công việc và giúp tôi tự tin hơn trong giao tiếp với đồng nghiệp. Anh quan tâm tôi như một người anh trai và cũng thân thiết, nhiệt tình với tôi như một người bạn. Chính sự quan tâm của anh làm tôi có cảm tình với anh, đôi khi tôi còn lầm tưởng đó là tình yêu. Anh là người đẹp trai, biết quan tâm tới mọi người, chính vẻ bề ngoài ưa nhìn và sự nhiệt tình của anh đã làm cho bao cô gái thầm yêu anh và tôi cũng không là ngoại lệ. Mặc dù có tình cảm với anh nhưng không dám thổ lộ vì tôi không muốn là người thứ ba sen lẫn vào tình yêu của anh. Lúc đó ai cũng biết là anh đã có người yêu, họ yêu nhau được 3 năm và rất hạnh phúc, tình cảm họ dành cho nhau khiến nhiều người phải ghen tị.
Video đang HOT
Tình yêu của anh đang đẹp như vậy nhưng không hiểu vì lý do gì mà họ đã chia tay trong sự ngỡ ngàng của mọi người. Trong thời gian này anh thường rất buồn và tìm đến rượu giải sầu, anh thường mời tôi đi dạo và nói chuyện cùng anh cho anh đỡ buồn. Khi anh buồn, tôi ở bên anh, chia sẻ cùng anh và đang trong lúc cô đơn anh cũng đã để ý đến tôi, còn tôi thì rất quan tâm, chăm sóc anh nên anh cũng cảm động. Cứ như vậy chúng tôi yêu nhau lúc nào không hay, đôi khi tôi cũng phải suy nghĩ về tình yêu của mình. Vẫn biết rằng đến với anh vào thời điểm này là quá vội vàng, tôi cũng từng nghĩ mình có thể mắc sai lầm nhưng tình yêu thì ai mà nói trước được.
Chúng tôi chính thức hẹn hò và công khai với mọi người về tình yêu của mình, sau 4 tháng yêu nhau chúng tôi tiến tới hôn nhân. Khoảng thời gian 4 tháng là không dài nhưng đó cũng là quãng thời gian đẹp giữa chúng tôi, trong thời gian đó anh rất quan tâm tới tôi, chăm sóc cho tôi và cũng không bao giờ anh nhắc tới chuyện tình cũ của anh. Tôi cũng tôn trọng quá khứ của anh nên không bao giờ tôi hỏi về người ấy, khi bên nhau chúng tôi chỉ nói những chuyện về hạnh phúc của mình mà không có chút hình ảnh nào của cô ấy.
Sau ngày cưới là tuần trăng mật đầy lãng mạn, chúng tôi ở bên nhau chỉ có 2 người mà không gia đình hay công việc gì, sao tuần trăng mật lại hạnh phúc và ngọt ngào như vậy. Tôi thầm ước chúng tôi mãi như bây giờ, chỉ sống bằng tình yêu, say đắm bên nhau mãi mãi. Nhưng đó cũng chỉ là giấc mộng, sau một tuần đi nghỉ về cả hai vợ chồng tôi lại lao vào công việc, và tôi phải chăm lo cho gia đình chồng. Tưởng cuộc sống sẽ diễn ra bình yên như vậy, cho đến một ngày tôi mở điện thoại của anh ra xem, biết là làm như vậy anh mà biết sẽ không thích nhưng sự tò mò của tôi không thể cưỡng lại, tôi bắt đầu mở từng thư mục để đọc.
Tôi thấy có rất nhiều thư mục đến từ một số điện thoại mà anh không lưu tên trong danh bạ, tôi càng tò mò hơn và cố gắng đọc thật nhanh những thư mục đó xem đó là ai. Đọc đến tin nhắn thứ 3 thì tôi đã không thể tin vào mắt mình được. Hóa ra đó là tin nhắn mà người yêu cũ của anh gửi đến, tôi lần mò lại những thư mục gửi đi, tôi bất ngờ bởi dòng tin nhắn: “Em đang làm gì vậy? Anh không thể ngủ được vì nhớ em…”. Và tới tin nhắn tiếp theo thì chồng tôi chủ động hẹn gặp cô ấy, gặp ở địa chỉ quen thuộc của họ khi còn yêu nhau. Tôi chết lặng người khi biết nơi hẹn hò của chồng là một nhà nghỉ mà họ từng gặp nhau. Tôi không thể tin vào mắt mình được, sao chỉ mới cưới nhau được 2 tháng mà anh đã nghĩ về tình cũ?! Cứ nghĩ đến việc đang nằm bên tôi mà anh lại nhớ về người con gái khác là tôi không thể chịu đựng được, tôi rơi vào vực sâu khi nghĩ về chồng. Trong lúc bực tức đó tôi đã dùng số di động của chồng gọi vào số di động đó, sau hai hồi chuông rung lên thì giọng nói nhẹ nhàng của một người con gái bên kia đầu dây vang lên: “Dạ, em nghe…”. Chắc cô ấy nghĩ rằng người gọi đến là chồng tôi và cũng không ngờ rằng người ở đầu dây bên này là vợ của anh.
Tôi đau khổ và rơi vào tuyệt vọng, tôi cứ ngồi mà tưởng tượng ra những việc mà anh đã phụ bạc tôi. Nghĩ rằng mình đã giữ được tình yêu của anh, nghĩ rằng hạnh phúc đã mỉn cười với tôi, hóa ra tôi chỉ là người lấp chỗ trống khi anh cô đơn!
Theo Afamily
Con sẽ thôi trách hờn
Con đã biết vì sao mẹ lại dừng ngay ở ngã tư đó. Mẹ bảo con mua giùm người bán tăm dạo mấy bịch tăm tre. Con đang giận mẹ nên lầm lũi bước tới, đến khi ngẩng lên thì con giật thót cả người:
Bạn ấy chắc trạc tuổi con, cái khác là bạn khiếm thị. Bạn nhìn con bằng hai hốc mắt đen ngòm và lấy hàng cho con bằng cánh tay phải bị cụt tới khuỷu tay.
Con trả tiền, lầm lũi bước lên xe. Chỉ trong tích tắc, con đã nhận ra mình là kẻ quá ích kỷ; chỉ biết đòi cái này, muốn cái kia. Con chưa hề nghĩ mình đã làm gì để xứng đáng với tình yêu thương, sự chăm lo của ba mẹ. Mỗi sáng con thức dậy, quần áo đã có mẹ ủi sẵn, bữa điểm tâm đã được dọn lên, ăn xong là có ba đưa con đến trường. Con cần bất cứ thứ gì để phục vụ chuyện học hành, ba mẹ đều đáp ứng cho con.
Thế mà, con lại cho rằng mình là một đứa trẻ bất hạnh; thua sút bạn bè về mọi thứ: Con không được ở biệt thự như bạn Lan, nhà không có xe hơi như bạn Minh, ba không làm chủ tịch quận như bạn Thùy... Con đã quên mất một điều là các bạn ấy nhiều lúc đã rơi nước mắt khi nhìn con được ba mẹ đưa đón, họp phụ huynh, dắt đến nhà sách, vào siêu thị...
Và giờ đây, con lại biết thêm một điều nữa là có bạn bằng tuổi mình đã không được đến trường, không có cơm ngon, không được mặc đẹp mà phải vất vả mưu sinh chỉ với một bàn tay và đôi mắt mù lòa.
Mẹ ơi, con sẽ không đòi mua điện thoại đắt tiền, đồng hồ cao cấp, quần áo hàng hiệu. Con sẽ không bao giờ trách móc, hờn giận, nói những lời khiến ba phải buồn, mẹ phải khóc. Bởi con vừa nhận ra mình là một đứa trẻ hạnh phúc khi con đứng cạnh một mảnh đời bất hạnh... Cảm ơn mẹ đã cho con thấy mình thật nhỏ bé giữa cuộc đời này chứ không phải là "cái rốn của vũ trụ" như con hằng nghĩ...
Theo VNE
Còn ai nữa đâu mà về... Mỗi khi nhắm mắt, tôi lại thấy gương mặt hiền từ của mẹ, giọng nói ấm áp, bàn tay chai sần thô ráp của mẹ... Tất cả những thứ đó, khi mẹ còn, tôi thấy thật bình thường; chỉ khi mẹ mất đi rồi, nó mới trở thành hoài niệm làm buốt nhói trái tim. Bà xã hay nói tôi thật là lẩm...