Anh đứng chết lặng ở sảnh khách sạn, nhìn theo Lâm Anh đi lên chiếc xe sang trọng ấy. Trong chiếc xe, anh thấy cô đang cười, một nụ cười lạnh lùng băng giá làm tê cứng trái tim anh.
ảnh minh họa
Nắng trường qua khung cửa sổ, đùa giỡn với hàng mi dài đáng yêu của Lâm Anh, gọi cô thức dậy đến lớp học. Sinh viên năm 4 khoa thiết kế nội thất nhưng Lâm Anh vẫn chưa có lấy 1 mảnh tình vắt ngang vai. Ngoại hình của cô không đến nỗi quá xấu nhưng sự thật là cũng chẳng ưa nhìn. Trong từ điển sống của cô hình như không xuất hiện 2 từ “hàng hiệu”, “thời trang”.
Trong khi xung quanh cô, những cô gái – những cô sinh viên cùng trường thì thời trang hàng hiệu, son phấn đủ loại, riêng cô chọn cho mình phong cách chân phương giản dị nhất. Mọi người gọi Lâm Anh là “quê mùa”!
Thế rồi thần Cupid cũng để ý tới cô, gửi tới cô 1 chàng trai. Chàng tên Hà, lịch lãm và sành điệu, là trưởng phòng 1 công ty thiết kế nội thất. Họ biết nhau khi cùng vào 1 quán café và cùng gọi chung đen đá không đường. Chính ly “đen đá không đường” ấy đã khiến anh chú ý tới cô, khiến hồn anh bị hút vào đôi mắt nâu sâu thẳm ấy. Anh mến cô, muốn xin số làm quen.
Trải qua 3 tháng tìm hiểu cùng “đen đá không đường”, họ quyết định hẹn hò. Không hiểu vị thần tình ái kia có gì nhầm lẫn không khi ghép cô và anh là một. Cô chân phương, giản dị hết mức. Anh lịch lãm, phong cách, sành điệu. Với anh thì Lâm Anh chẳng có gì đáng chê trách, ngoại trừ cách ăn mặc giản dị quá mức và còn ko bao giờ đụng tới mỹ phẩm. Nhưng anh bất chấp tất cả bởi anh yêu cô, yêu sự giản dị của cô, đơn giản chỉ có thế.
Anh thích đưa cô đi chơi, nhưng mỗi khi đưa cô đi cùng đến đâu đó, bị bạn bè nói cô xấu, cô không biết ăn mặc thời trang thì anh cảm thấy xấu hổ vô cùng. Anh cố khuyên giải cô và mua tặng cô đồ hiệu, rồi mỹ phẩm. Nhưng Lâm Anh chỉ nhận chứ không dùng đến nó.
- Em không thích đồ anh mua sao?
- Em không có ý đó.
- Vậy tại sao em không dùng tới chúng?
- Chỉ là vì chúng không hợp với em thôi.
- Em có biết là mặc những bộ váy hàng hiệu này vào em sẽ xinh đẹp và quyến rũ lắm không?
- Em chỉ thích sơ mi với jeans thôi, anh hiểu mà.
Biết bao nhiêu lần như thế, anh không khỏi thấy bực bội. Sĩ diện đàn ông nổi lên, anh cảm thấy vô cùng xấu hổ và bực mình khi thấy người yêu mình bị chê là quê mùa, lạc hậu.
Video đang HOT
- Em không thể nể anh một chút mà ăn mặc thời trang hơn một chút được sao?
- Suốt thời gian qua anh vẫn không hiểu con người em sao? Anh bảo anh yêu sự giản dị của em, sao giờ lại đòi hỏi em phải thời thượng, phải sành điệu?
- Tôi thật không chịu nổi cô. Tôi thật sai lầm khi yêu cô. Cô làm tôi xấu mặt. Chia tay đi!
Anh lạnh lùng bước đi, bỏ mặc cô ở lại với đôi mắt nâu long lanh ngấn nước. Họ chia tay. Ai cũng nghĩ đó là điều tất yếu. Lâm Anh vẫn là cô, với phong cách giản dị đó đi học, chẳng để ý đến những lời nói xung quanh. Còn Hà, anh bận rộn với công việc, dù vẫn nhớ đến Lâm Anh. Có chút gì đó hơi luyến tiếc, nhưng nhanh chóng lướt qua đầu anh và biến mất. Hôm nay là tiệc mừng sinh nhật công ty, tất cả nhân viên ai cũng phải có mặt. Công ty anh đang làm việc là một công ty con của một tập đoàn lớn, nên trong buổi lễ hôm nay sẽ có Chủ tịch tập đoàn tới dự. Ai cũng tất tả lo chuẩn bị cho chu đáo.
Đứng ở sảnh khách sạn để tiếp đón khách, anh thấy một chiếc ô tô sang trọng đi tới. Xe dừng lại, không hiểu sao anh thấy hồi hộp kì lạ. Từ trên xe bước xuống một người đàn ông đã lớn tuổi và một cô gái trẻ. Mọi người đều cúi chào kính cẩn. Đó chính là Chủ tịch. Và anh đã không khỏi ngỡ ngàng khi nhìn thấy cô gái trẻ trong bộ váy dạ hội lộng lẫy, sang trọng và quý phái kia, chính là cô – Lâm Anh – người mà anh đã cảm thấy xấu hổ khi đi cùng. Nhìn thấy anh, cô mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng đến đáng sợ. “Chắc cô ta cặp bồ với ông già đó, có thể là thư kí” – anh nghĩ vậy để đứng vững được trước nụ cười lạnh lùng của cô.
Buổi tiệc bắt đầu. Mọi người ngồi vào bàn. Ngồi cạnh anh là cậu đồng nghiệp trẻ kém anh 2 tuổi.
- Kia là cô thư kí của Chủ tịch à Huy ?
- Cô nào hả anh?
- Cô gái đi cùng Chủ tịch ấy, mặc chiếc váy màu trắng kia kìa.
Đột nhiên Huy cười, nhưng cậu không dám cười to.
- Anh thật sự không biết cô ấy là ai à?
- Là ai? – Anh hồi hộp.
- Cô ấy là con gái của Chủ tịch đấy, một tiểu thư xinh đẹp, và rất thông minh. Cô ấy ít xuất hiện lắm nên anh không biết là phải.
Đôi đũa trên tay anh rơi xuống. Anh không tin vào tai mình nữa. Cô gái mà chính anh đã nói yêu, và cũng chính anh đã nói cô làm anh mất mặt với bạn bè vì cô ăn mặc ” giản dị” quá, quê mùa quá lại là con gái của vị chủ tịch quyền lực và giàu có. Vậy thì tất cả những thứ được cho là hàng hiệu đắt tiền chẳng phải nằm trong tầm tài chính của cô hay sao? Suốt cả buổi anh chỉ suy nghĩ về cô.
Buổi tiệc kết thúc. Anh đuổi theo cô, kéo tay cô lại.
- Tại sao em…
- Chúng ta quen biết nhau chưa anh? – cô lạnh lùng đáp trả
- Anh… Anh sai rồi. Xin em…
- Muộn quá rồi, bố tôi đang đợi, xin phép anh.
Lâm Anh mỉm cười, lạnh lùng sắc nhọn.
Anh đứng chết lặng ở sảnh khách sạn, nhìn theo Lâm Anh đi lên chiếc xe sang trọng ấy. Trong chiếc xe, anh thấy cô đang cười, một nụ cười lạnh lùng băng giá làm tê cứng trái tim anh.
Cuộc sống này đều có nhân – quả cả. Nên hãy yêu hết mình, yêu thật lòng, rồi sẽ được đền đáp. Đừng vì nhiều thứ phù phiếm mà từ bỏ nhau…
Theo VNE
Hận người yêu tôi làm "phi công trẻ" cho sếp nữ
Hình ảnh em cười mãn nguyện trong lễ rước dâu sang trọng, rầm rộ lại hiện lên trong đầu tôi. Tôi muốn có thật nhiều tiền để cho em phải sáng mắt ra. Vậy là tôi gật đầu đồng ý chấp nhận làm "phi công trẻ" cho sếp nữ từ hôm ấy.
Sáng hôm sau tỉnh dậy tôi chợt giật mình khi thấy mình đang nằm trên một chiếc giường lạ. (Ảnh minh họa)
Tôi mến em từ lâu nhưng phải đến năm thứ ba đại học tôi mới dám ngỏ lời cùng em. Gia đình em khá giả còn gia đình tôi nghèo khó. Biết gia cảnh của tôi nên không bao giờ em đòi hỏi những món quà đắt tiền. Những buổi hẹn hò cũng chỉ là nắm tay đi dạo công viên hay ăn quán vỉa hè, tuy vậy đều rất vui vẻ. Tôi cứ ngỡ em là người sẽ gắn bó với mình cả đời, bản thân còn tự hứa cố gắng thật nhiều để cho em một tương lai tốt nhất.
Tốt nghiệp ra trường chúng tôi đều tìm được việc ngay. Đi làm thời gian chúng tôi dành cho nhau cũng ít hơn. Ít gặp nhau, tôi cảm giác em ngày càng thay đổi, em đã không còn mong ngóng mỗi lần gặp tôi nữa. Và khi tôi mời em ngồi quán vỉa hè như trước đây thì em nhất định không chịu mà vùng vằng bỏ đi.
Một ngày nọ, em nói lời chia tay, em bảo bố mẹ không đồng ý vì hai gia đình không môn đăng hộ đối. Bố mẹ em đã chấm cậu con trai bạn của bố làm con rể và em cũng đồng ý. Em nói vẫn yêu tôi nhưng không thể nào cãi lời bố mẹ được. Em xin lỗi, mong tôi tha thứ, hy vọng sau này hai đứa không gặp nhau nữa.
Tôi biết rằng em đã qua lại với người đó lâu rồi nhưng vẫn giấu tôi. Tôi rất giận, rất đau nhưng cũng chẳng có cách nào núi chân em lại bên mình được. Tôi nghèo, công việc lại chưa đâu vào đâu nên đành để em đi tìm hạnh phúc mới. Đám cưới em diễn ra sau đó không lâu với đoàn xe rước dâu toàn ô tô sang trọng. Đến dự đám cưới thấy em cười mãn nguyện, tôi trách mình ngày đó đã quá khờ khạo mà đặt niềm tin tưởng tuyệt đối vào tình yêu của em.
Đến dự đám cưới thấy em cười mãn nguyện, tôi trách mình ngày đó đã quá khờ khạo mà đặt niềm tin tưởng tuyệt đối vào tình yêu của em. (Ảnh minh họa)
Người yêu đi lấy chồng tôi đâm ra chán nản, công việc cũng bỏ bê. Một hôm đang trong giờ làm việc sếp gọi tôi vào nhắc nhở: "Dạo này chị thấy em làm việc không được tập trung cho lắm. Cứ thế này thì khó lòng mà trụ vững ở đây được nói gì đến chuyện kiếm được nhiều tiền sau này cưới vợ". Nghe sếp nhắc nhở mà tôi giật bắn cả mình: "Vâng, em xin lỗi, dạo này em đang có chuyện rắc rối. Em sẽ cố gắng hơn, có cơ hội mới xin chị cứ cho em thử sức ạ".
"Ở tuổi của em chuyện rắc rối chắc chỉ là chuyện tình cảm. Chia tay người yêu à? Bây giờ các cô gái trẻ thực dụng lắm, mình không có tiền là các cô ấy theo người khác ngay. Vì thế em phải cố gắng làm và kiếm tiền nhiều vào". Từng lời của sếp đều tỏ ra là con người từng trải và hiểu đời tôi chỉ biết dỏng tai lên mà nghe.
Từ hôm đó tôi được sếp quan tâm hẳn. Công việc chỗ nào làm chưa được chị gọi tôi vào phòng và tận tình chỉ bảo. Được sếp quan tâm như thế tôi thấy mình thật may nhưng có điều mỗi lần vào sếp tôi lại hơi e ngại. Chị thường mặc những chiếc váy ngắn và cổ khoét sâu, mỗi lần sếp cúi xuống sắp xếp đống tài liệu trên bàn là tôi không dám nhìn trực diện mà phải quay đi.
Một lần bản vẽ của tôi mắc nhiều lỗi, chị đã phải dành hàng giờ đứng cạnh để chỉ cho tôi thấy. Loay hoay thế nào mà khi tôi chạm tay vào chuột máy tính lại cầm đúng bàn tay chị đã để ở đó từ bao giờ. Tôi vội rút tay ra và rối rít xin lỗi nhưng chị chỉ cười và nhìn tôi bằng ánh mắt rất dịu dàng. Chị bảo: "Từ ngày ly dị chồng đã năm năm nay mới có một người đàn ông cầm tay chị" và chị hẹn tôi tối ấy đến nhà chơi.
Đã lâu rồi tôi cũng chẳng đi đâu chơi bời gì cả nên khi được sếp mời thì tôi nhận lời ngay. Căn nhà sang trọng nhưng chẳng có ai khác ngoài chị ở. Chị bảo chị lấy chồng được ba năm, chưa có con sau đó hai vợ chồng không hợp nhau nên ly dị. Sau khi ly hôn chồng chị để lại căn nhà của hai vợ chồng cho chị và đi tìm hạnh phúc mới. Còn chị ở đây từ đó đến giờ. Ngồi trò chuyện một hồi, chị mời tôi uống cốc nước. Chẳng hiểu sao sau cốc nước ấy tôi thấy đầu đau như búa bổ và sau đó thì chẳng còn biết gì nữa.
Sáng hôm sau tỉnh dậy tôi chợt giật mình khi thấy mình đang nằm trên một chiếc giường lạ, quay sang bên cạnh thì thấy chị đang chăm chú nhìn tôi. Tôi vùng đứng dậy thì bị chị níu tay lại: "Em đừng sợ, ngủ ở nhà chị có ai biết đâu. Chị rất quý em, nếu em chịu làm người tình của chị thì em sẽ có một cuộc sống đầy đủ không thiếu một thứ gì". "Em có thể ở với chị đến khi nào em không thích nữa thì thôi. Khi ấy có đủ tiền rồi em vẫn có thể đi lấy vợ mà", chị nhìn tôi nài nỉ.
Lúc ấy chẳng hiểu sao hình ảnh em cười mãn nguyện trong lễ rước dâu sang trọng, rầm rộ lại hiện lên trong đầu tôi. Tôi muốn muốn có thật nhiều tiền làm cho em phải sáng mắt ra. Vậy là tôi gật đầu đồng ý chấp nhận làm "phi công trẻ" cho sếp nữ từ hôm ấy.
Tôi chẳng phải làm việc nhiều, đến công ty chỉ là cho có lệ còn công việc chính của tôi là tháp tùng người tình già trong các buổi ký kết hợp đồng, những cuộc ăn chơi và đặc biệt là đáp ứng nhu cầu tình dục cho người đàn bà ấy. Đổi lại tôi được diện những bộ cánh sành điệu, sở hữu một chiếc ô tô sang trọng và ví lúc nào cũng có vài chục triệu.
Đúng lúc này không hiểu sao tôi lại nhận được điện thoại của em. Em khóc nức nở, em bảo mình sống không hạnh phúc. Chồng em ném hết tài sản vào cờ bạc, giờ nợ nần nhiều chủ nợ tới tìm và đe dọa cả em. Em cũng biết tôi đang sống với sếp nhưng không phải vì tình yêu. Em muốn chúng tôi quay lại với nhau. Thế nhưng tính sĩ diện trong tôi vẫn còn, tôi không muốn quay lại.
Em đã bỏ tôi trong lúc tôi nghèo khó, giờ lấy phải người chồng tệ bạc, tài sản tiêu tán em lại muốn quay về bên tôi. Ngày hôm nay tôi có tiền nhưng tôi phải chấp nhận cung phụng cho người tình già cũng một phần nguyên do là vì em. Thế nhưng tôi cũng vẫn còn thương em lắm. Tôi sẽ vì chút tình nghĩa mà giúp em đôi chút nhưng quay lại với em thì không bao giờ.
Theo blogtamsu
Bạn trai nghe lời gia đình ép tôi phá thai bằng được vì đó là con gái
Tôi không muốn trở thành kẻ giết người nhưng thực sự tôi không biết làm thế nào cả. Ngày nào bạn trai tôi và gia đình anh cũng gây sức ép buộc tôi phải vứt bỏ đi đứa con này. Tôi thực sự hoang mang và không biết...



Tôi thật bất hạnh khi lấy chồng ham chơi hơn ham làm
Nếu muốn mẹ chết thì cứ ly hôn đi!...
Đắng chát câu chuyện phận mẹ làm "tình nhân trăm người" để nuôi con
"Uổng công tôi coi cô là chị em, có đánh đĩ cũng trừ chồng tôi ra..."
Trốn chồng đi phá thai để vợ được ... thảnh thơi đi chơi bời
"Ngủ thêm một chút nữa đi em..."
Phượng ơi! Cô là ai?
Nỗi lòng của người đàn bà thèm "chuyện ấy"
Tuần trăng mật kinh hoàng và bí mật của chồng bị lộ tẩy
Clip: Tài xế bỏ xe, lao qua dải phân cách ôm chặt bé nhỏ giữa dòng xe container
2 tháng "hoà tan" của vợ chồng người Pháp được sui gia Việt Nam dẫn đi tắm sông, đi nhậu, tập nằm võng
CLIP: Bắt trọn nhan sắc thực của vợ tỷ phú Johnathan Hạnh Nguyễn đi xem Pickleball PPA Asia 100
Đã shipper Việt Nam rồi còn gặp khách Tây: 2 hệ tư tưởng này mà gặp nhau thì ai chịu nổi!
Chú rể Trung Quốc nói nhầm một câu khiến cả đám cưới cười nghiêng ngả
Khách Tây ở Việt Nam phải dậy lúc 5h sáng ra đường để chứng kiến điều hiếm thấy trên thế giới











































