Đến tận lúc chết, anh trai tôi vẫn muốn giữ lại chị dâu bên mình
Ra đến hành lang mà tôi khóc lên khóc xuống, vào phòng anh trai mà tôi vẫn không kìm được nước mắt. Tôi muốn giấu anh trai, nào ngờ anh nói, anh đã biết từ lâu rồi dặn dò tôi giữ kín chuyện này với bố mẹ và chị dâu.
3 năm trước, anh trai tôi lấy vợ. Chị dâu là một người phụ nữ có học thức, ngoại hình xinh xắn, công việc ổn định, con nhà gia giáo. Chị cũng là người sống rất tình cảm và quan tâm tới người khác. Anh trai tôi là trợ lý tổng giám đốc, công việc bận rộn, họp hành liên miên, công tác nhiều. Tính anh hơi khắt khe, nhưng lại sống gọn gàng ngăn nắp và không có thói hư tật xấu.
Hai người luôn là niềm tự hào của gia đình, tôi cũng rất sung sướng vì có anh trai chị dâu như vậy. Nhưng, đời đang vui đẹp thì anh trai tôi phát hiện ra mình bị bệnh ung thư dạ dày. Tôi không biết cụ thể anh trai tôi biết điều đó từ bao giờ, chỉ biết anh giấu tất cả mọi người, và cho tới ngày bệnh phát tác giai đoạn cuối, anh mới chịu nói cho cả nhà biết.
Trước đó, chỉ có một lần duy nhất anh trai tôi hoảng hốt gọi điện cho tôi, hỏi tôi rằng nếu một người phụ nữ yêu chồng thương con thì có chấp nhận ở vậy nếu người chồng chẳng may bị tai nạn qua đời? Bình thường anh trai tôi là người sống thực tế và lý trí, vì thế tôi thấy câu hỏi này rất kỳ lạ. Tôi trêu chọc hỏi sao anh đột nhiên muốn biết điều này? Anh trả lời rằng, anh tình cờ đọc được trên mạng, nên tò mò muốn biết phụ nữ nghĩ thế nào.
Lúc đó tôi đã không do dự mà trả lời anh rằng, tùy phụ nữ. Nếu là v ợ chồng lâu năm, có với nhau một hai đứa con rồi, thì có lẽ họ sẽ ở vậy nuôi con, thờ chồng. Còn nếu chưa có gì ràng buộc, cùng lắm thì họ đau khổ vài năm rồi sẽ đi lấy chồng mới. Đời thì còn dài, ai mà yêu và nhớ thương mãi một người đã khuất được chứ.
Có lẽ chính vì câu trả lời vô tư vô tâm ấy của tôi, đã khiến anh trai tôi làm điều điên rồ ấy.
Đến tận lúc chết, anh trai tôi vẫn muốn giữ lại chị dâu bên mình. (Ảnh minh họa).
Một tháng sau ngày anh trai gọi cho tôi hôm đó, tôi và chị dâu cùng đi mua sắm. Chị kể lể cho tôi nghe không hiểu sao gần đây anh trai tôi rất nóng lòng muốn có con. Hai vợ chồng cũng không kế hoạch hóa gì, mà vẫn không mang bầu. Chị cũng khá áp lực vì chuyện này. Lúc đó tôi còn cười nói hai anh chị còn trẻ thì lo gì. Tôi về kể cho mẹ nghe, bà liền gọi điện dặn dò, khuyên bảo, động viên chị rất lâu.
Thế rồi anh trai tôi đột nhiên nhập viện vì bị ngất trong một bữa tiệc. Do bệnh viện gần trường đại học của tôi, nên tôi đến được đầu tiên. Lúc đó anh trai còn ở phòng cấp cứu, bác sĩ bảo tôi đi làm thủ tục rồi vào phòng khám để trao đổi. Nghe những lời bác sĩ nói mà tôi ngã ngồi xuống ghế. Tôi không biết bệnh tình của anh trai mình lại nghiêm trọng đến vậy. Đặc biệt, khi bác sĩ nói rằng, anh đã ở giai đoạn cuối, tôi như rụng rời tay chân.
Video đang HOT
Ra đến hành lang mà tôi khóc lên khóc xuống, vào phòng anh trai mà tôi vẫn không kìm được nước mắt. Tôi muốn giấu anh trai chuyện này nên nói dối anh rằng, anh bị xuất huyết dạ dày do uống nhiều rượu. Từ giờ phải kiêng kị và chăm sóc sức khỏe thì mới mau khỏi. Nào ngờ anh trai tôi nói, anh biết từ lâu rồi, em nhớ giấu kín chuyện cho anh, đừng để bố mẹ và chị dâu biết.
Một tuần sau, anh trai tôi đòi xuất viện về nhà, nhưng do sức khỏe yếu nên anh nghỉ việc, ở nhà tĩnh dưỡng. 10 ngày sau, tôi biết chuyện anh trai tôi đang ráo riết lên kế hoạch đưa chị dâu đi thụ tinh nhân tạo. Bố mẹ tôi vô cùng ủng hộ việc này, chị dâu thì ngượng ngùng nói chờ anh tôi khỏi hẳn thì có con cũng được.
Là em gái, tôi rất hiểu suy nghĩ của anh, và cũng hy vọng mọi chuyện tốt đẹp đến với anh. (Ảnh minh họa).
Tất cả mọi người đều nghĩ anh trai tôi chỉ bệnh nhẹ, nghỉ ngơi một hai tháng là khỏi. Nhưng chỉ có tôi biết, anh trai tôi chỉ sống được vài tháng nữa. Nghĩ anh muốn lưu lại đứa con, nên tôi cũng thương anh, xót anh. Song nhìn chị dâu trẻ trung, xinh đẹp, lại tương lai rộng mở, tôi thật không biết nếu sau này anh tôi mất đi, mẹ con chị sẽ chống đỡ như thế nào. Dù bố mẹ tôi và tôi có đối tốt với chị bao nhiêu đi chăng nữa, thì cũng không thể thay thế được vai trò người chồng, người cha trong gia đình.
Lựa hôm chị dâu đi làm, tôi đến thăm anh và nói với anh chuyện này. Anh trai tôi bảo, anh cũng không muốn làm khổ chị dâu. Song anh là con một, sau này tôi đi lấy chồng, sống ở nhà chồng, bố mẹ bên này già rồi lấy ai chăm sóc? Với lại anh cũng muốn lưu lại giọt máu của mình trên đời. Huống chi, khi anh mất rồi thì ai sẽ là người hương hỏa cho anh?
Tôi biết điều anh mình đang làm là ích kỷ. Là em gái, tôi rất hiểu suy nghĩ của anh, và cũng hy vọng mọi chuyện tốt đẹp đến với anh. Tôi cũng muốn anh tôi có đứa con để lại. Cũng đau lòng khi nghĩ tới cảnh sau này bố mẹ tôi già lại cô đơn, buồn bã. Nhưng đứng ở góc độ một người phụ nữ, tôi cảm thấy như thế là quá bất công với chị dâu.
Mấy hôm nay tôi cứ suy nghĩ mãi, không biết có nên nói ra bệnh tình của anh trai tôi cho chị dâu biết, để chị đưa ra quyết định quan trọng rằng có nên mang thai không? Đây là việc liên quan tới nửa đời còn lại của chị, cả nhà tôi và anh trai tôi không ai có quyền quyết định thay chị ấy. Nhưng anh trai tôi lại cấm tôi nói ra. Sau khi lớn tiếng đe nạt tôi không được tiết lộ chuyện này, anh lại cầu xin tôi hãy nghe lời anh lần cuối cùng, khiến tôi rất rối rắm và băn khoăn. Tôi cần lời tư vấn đúng đắn và nghiêm túc trong lúc này. Mong mọi người hãy thẳng thắn đưa ra những lời khuyên, góp ý chân thành cho tôi và anh trai tôi.
Theo Doisongphapluat
Quá đau khổ vì chồng ngoại tình, vợ vô tình sa ngã
Tôi là thằng đàn ông thất bại, nhìn vợ mình trong vòng tay người đàn ông khác mà tôi cắn răng chịu đựng trong đau khổ, tôi không có tư cách gì ghen tuông với cô ấy.
Linh - vợ tôi từng là hoa khôi của trường đại học nơi chúng tôi theo học. Xung quanh cô ấy lúc nào cũng có rất nhiều vệ tinh theo đuổi. Tôi cũng là một trong số đó, nhưng tính tôi nhút nhát, yêu mà không dám ngỏ lời.
Thời gian trôi đi, tôi lúc nào cũng âm thầm dõi theo em, tình yêu cũng lớn lên theo năm tháng nhưng tôi vẫn không có đủ dũng khí để thổ lộ với em. Mãi cho đến một ngày, ông trời đã cho tôi cơ hội.
Hôm đó trời mưa to lắm, tôi và em cùng đi lấy xe, thấy em cứ đi đi lại lại rồi nhìn ra ngoài trời mưa tầm tã. Biết em không mang áo mưa, tôi lấy hết can đảm đến chỗ em và nói: "Linh không có áo mưa đúng không? Cầm của Tú này, nhà Tú gần". Linh còn đang ngạc nhiên, chưa kịp để linh nói gì, tôi giúi vội vào tay em rồi quay xe đi thẳng.
Ngày hôm sau, khi tôi đang hì hụi làm nốt bài tiểu luận, bỗng thấy có người đứng trước mắt mình. Linh chìa chiếc áo mưa được gấp gọn gàng cho tôi, em nói: "Cảm ơn Tú nhé, lát rảnh không, học xong Linh mời Tú đi uống nước nhé".
Sau lần đấy, tôi và Linh gần gũi hơn, thân mật hơn. Ngày tôi lấy hết dũng khí tỏ tình, Linh phì cười rồi nói: "Cậu không biết tớ cũng thích cậu sao?". Nghe Linh nói vậy, tôi hạnh phúc đến phát điên, ôm em vào lòng, tôi tự hứa sẽ yêu thương em mãi.
Ra trường, chúng tôi nhanh chóng tìm được việc, đám cưới cũng được tổ chức sau đó không lâu. Vợ chống tôi ở riêng, cuộc hôn nhân hạnh phúc, đầm ấm, yên bình.
Khi vợ tôi sinh con được hơn 1 năm cũng là lúc tôi phấn đấu lên vị trí tổ trưởng. Tuy không có gì to tát nhưng cũng có vị trí trong cơ quan. Tôi có cơ hội gặp gỡ nhiều đối tác, thoải mái bộc lộ năng lực của mình.
Có thêm thu nhập, đi nhiều, gặp nhiều, tôi từ một người hiền lành bỗng thay tính đổi nết. Rồi ma đưa lối quỷ dẫn đường thế nào, tôi ngoại tình.
Đó là cô sinh viên thực tập ở cơ quan tôi, trẻ trung, xinh xắn. Thú thực, tôi không phải yêu đương gì, mà chỉ là say nắng nhất thời, đàn ông ai chẳng ham của lạ. Tôi chưa bao giờ có ý định kéo dài mối quan hệ đó, với tôi, gia đình vẫn là quan trọng nhất.
Thế nhưng, tôi chưa kịp chấm dứt với cô bé đó, thì vợ tôi đọc được tin nhắn trong điện thoại. Em đau khổ, khóc lóc. Tôi xin lỗi, giải thích nhưng vợ không nghe, em thẫn thờ như người mất hồn. Sau hôm đó, vợ tôi không ăn, không ngủ, cứ nằm cả ngày, chẳng nói chẳng rằng, ốm sốt li bì. Tôi hối hận lắm, sợ vợ làm sao, tôi xin nghỉ phép ở nhà với vợ, nhưng em không nói năng gì với tôi.
Ảnh minh họa
Được 1 tuần, vợ tôi thu dọn quần áo, bế con về ngoại, mặc cho tôi cầu khẩn. Em nói, em không tin tôi nữa, nhìn thấy tôi, em lại muốn chết đi cho xong. Tôi biết mình đã làm em tổn thương sâu sắc lắm, sợ em nghĩ quẩn, tôi buộc phải để em về bố mẹ đẻ.
Sau hôm đó, tôi cứ đi làm về là lại sang nhà em ngồi lỳ. Mẹ em ghét tôi, mắng rồi đuổi tôi về vì làm con gái bà khổ. Chỉ có bố em hiểu tôi, ông nói, đàn ông sa ngã nhưng biết đường quay về thì có thể tha thứ được. Chắc giờ con gái ông quá đau khổ nên mới thế, từ từ ông sẽ khuyên bảo giúp tôi. Tôi nói, tất cả nhờ bố vậy.
Hơn 1 tháng sau, nhờ sự tác động của bố và tôi cũng chân thành chuộc lại lỗi lầm, Linh đồng ý bế con về nhà. Từ hôm đó, tôi ra sức chăm sóc em, muốn chuộc lại lỗi lầm và niềm tin nơi vợ. Nhưng Linh khác lắm, em không còn tỏ ra yêu thương gì tôi nữa, cả ngày em chẳng nói gì với tôi. Dù rất buồn, nhưng tôi biết là do Linh chưa quên được chuyện cũ nên mới vậy. Tôi tin, chỉ cần tôi kiên trì, sẽ có ngày em bỏ qua cho tôi.
Một ngày, tôi đi làm về muộn, lúc đó đã gần 9h tối. Giữa đường xe hỏng, tôi đành vứt xe trong quán sửa rồi cuốc bộ về nhà. Về đến đầu ngõ, thấy có chiếc ô tô dựng ngay ngoài. Tôi tò mò không biết của ai, bước vào gần cổng. Tôi choáng váng khi thấy Linh đang đứng cùng 1 người đàn ông khác. Dưới ánh đèn vàng vọt, tôi thấy Linh khóc, người đàn ông ấy ôm choàng lấy Linh, sau một thoáng vùng vằng chống cự, Linh ngã vào vai người ấy...
Tôi đau đớn gần như đứng không vững nữa. Tấn bi kịch vừa chứng kiến khiến tôi suy sụp hoàn toàn. Người đàn ông đó xoay người về phía tôi, là Đức - cậu bạn cùng lớp ngày xưa, Đức đã từng theo đuổi Linh suốt những năm đại học.
Nước mắt rơi mặn chát chảy xuống môi tôi. Cảm giác thất bại của một thằng đàn ông khiến tôi như muốn ngã quỵ. Tôi quay lưng thất thểu bỏ đi, là chính tôi đã đẩy cuộc hôn nhân này vào ngõ cụt.
Có lẽ Linh đã quá đau khổ vì tôi nên đã yếu lòng trước Đức. Là tôi đã giết chết tình yêu của vợ. Tôi phải làm gì bây giờ đây, tôi thực sự rất yêu em, tôi không muốn mất vợ, không muốn mất con, không muốn gia đình tôi tan nát, tôi phải làm sao bây giờ, xin hãy giúp tôi?
Theo Phunutoday
Trớ trêu tình địch của tôi lại chính là... bố mình Đến nằm mơ tôi cũng không thể ngờ được rằng, tình huống tưởng như chỉ có ở trong phim lại xảy ra với tôi. Người yêu tôi "theo chồng bỏ cuộc chơi". Trớ trêu thay, tình địch lại chính là...bố mình! Hôm nay ngồi gõ những dòng này mà lòng tôi đắng chát. Cơn say triền miên những ngày qua dường như càng...