Dành cả đời chăm lo cho con riêng của chồng, mẹ kế trắng tay khi về già
Lo xong tang lễ của bố, anh trai tôi đề nghị mẹ kế ký cam kết từ chối nhận tài sản. Yêu cầu của anh khiến mẹ kế tủi thân.
Mẹ mất khi tôi tròn 6 tuổ.i, còn các anh trai đang học cấp 2. Bố tôi gần 40 tuổ.i đã góa vợ nên cả làng xì xào, kiểu gì bố cũng đi thêm bước nữa.
Mãn tang mẹ, bố tôi dẫn về nhà một phụ nữ trung niên. Người này sống cùng xã và lớn hơn bố tôi 2 tuổ.i. Tôi nghe người lớn trong làng bàn tán, bà có tướng sát phu, đàn ông trong vùng không ai dám lấy.
Từ ngày mẹ mất, bố tôi cũng mang tiếng cao số, khắc chế.t vợ. Vậy nên, hai người đồng cảm, sớm nảy sinh tình yêu.
Bố có vợ mới, mọi người nhìn anh em tôi với ánh mắt tội nghiệp. Đi đâu, tôi cũng nghe người ta to nhỏ: “Mấy đời bánh đúc có xương, mấy đời mẹ ghẻ mà thương con chồng”.
Chúng tôi không thích bố có vợ mới nhưng không dám phản đối. Mấy lời xầm xì của mọi người vô tình gieo vào lòng chúng tôi phản ứng đề phòng, dù mẹ kế chưa làm gì quá đáng.
Bố mất, mẹ kế bị con chồng đối xử t.ệ bạ.c. Ảnh minh họa: PX
Mẹ kế về nhà được hai tháng thì bố tôi phát hiện bà uống thuố.c tránh thai. Bố hỏi nguyên nhân, bà thú thật không muốn sinh con, sợ cảnh con chung con riêng.
Video đang HOT
Tôi thấy bố không nói gì, chỉ ngồi nhìn lên bàn thờ vợ cũ. Ông thở dài, rồi nói mẹ kế thắp hương cho mẹ tôi và căn dặn: “Cuối tuần, em giúp tôi làm mâm cơm ra mắt họ hàng”.
Từ ngày có mẹ kế, quần áo của anh em tôi thơm hơn, bữa cơm có thêm nhiều món mới. Mẹ kế quán xuyến nhà cửa, bảo ban anh em tôi học hành. Bố tôi yên tâm làm ăn nên cảnh nhà ngày càng khấm khá.
Tôi là con gái, được mẹ kế gần gũi và yêu thương hơn các anh trai. Khoảng cách mẹ ghẻ con chồng giữa tôi và bà thu hẹp dần nhưng các anh không cho tôi gọi bà là mẹ.
Dù mẹ kế cục mịch, nóng tính nhưng chưa khi nào đán.h mắn.g con chồng. Mỗi lần chúng tôi phạm lỗi hay hỗn láo, bố sẽ đứng ra xử lý.
Có lẽ, các anh nghĩ mẹ kế mách lẻo nên không có thiện cảm với bà. Tình cảm bao năm mẹ kế vun đắp, chắc chỉ có tôi thấu hiểu và đáp lại.
Đến khi làm mẹ, tôi mới hiểu được quyết định không sinh con của mẹ kế vĩ đại đến nhường nào. Tôi luôn tâm niệm phải bù đắp những thiệt thòi mà bà đã hy sinh cho con chồng.
3 tháng trước, bố tôi lâm bệnh rồi qua đời. Ông không để lại di chúc. Lúc hấp hối, bố tôi căn dặn chúng tôi phải phụng dưỡng mẹ kế đến mãn đời.
Thế nhưng, các anh tôi không làm đúng lời bố trăng trối. Sau lễ tang của bố, anh cả mời mẹ kế và mấy anh em ngồi lại chia thừa kế. Anh lấy trong túi một tờ cam kết đã chuẩn bị sẵn, đề nghị mẹ kế ký giấy từ chối nhận tài sản.
Đồng thời, anh yêu cầu mẹ kế đưa toàn bộ giấy tờ nhà đất, chìa khóa két sắt, tủ và nhà cửa.
Tôi thấy mẹ kế ngồi im, mặt không chút biến sắc. Bà thở dài rồi vào phòng mở két sắt, lấy tất cả giấy tờ để lên bàn.
Mẹ kế chậm rãi nói: “Các con yên tâm dì không đứng tên tài sản của gia đình. Dù bố các con từng đề nghị đứng tên chung nhưng dì đã từ chối. Bố các con mất rồi, dì chỉ còn các con là người thân”.
Chia sẻ chân tình của dì khiến tôi thêm nể phục và yêu kính. Tuy nhiên, các anh tôi lại xem lời mẹ kế không có giá trị pháp lý. Nếu mẹ kế thay đổi ý định thì tài sản phải chia đôi, anh em tôi chỉ được nhận một nửa.
Thế nên, anh cả nhất mực yêu cầu mẹ kế ký tên vào cam kết mặc cho tôi ngăn cản. Hành động của các anh khiến tôi xấu hổ. Tôi không dám chứng kiến cảnh mẹ kế ký vào bản cam kết nên xin phép ra về.
Lúc chuẩn bị rời đi, tôi ôm mẹ kế và khẩn khoản: “Mẹ về ở với vợ chồng con nhé!”. Mẹ kế không trả lời nhưng ánh mắt nhìn tôi đầy trìu mến.
Tôi biết mình đã làm đúng, công sinh không bằng công dưỡng. Mẹ kế đã dành cả một đời cho anh em tôi.
5 tháng sau khi bố tôi mất, mẹ kế ôm lấy bức ảnh thờ trong ngày sinh nhật rồi nói một câu khiến chị em tôi đau thắt lòng
Mẹ kế khóc một lúc mới bình tĩnh lại được. Bà chỉ ăn qua loa vài miếng cơm rồi nói mệt để chị em tôi về sớm.
Bố tôi mất vì bạo bệnh được mấy tháng rồi. Ngày bố mất, người đa.u đớ.n nhất có lẽ là mẹ kế của chúng tôi. Gọi là mẹ kế nhưng với chị em tôi, bà là người mẹ không ai thay thế được.
Khi tôi được 7 tuổ.i, em gái 5 tuổ.i thì mẹ tôi qua đời. Sau đó 3 năm, bố dẫn mẹ kế về nhà, không cưới hỏi, không đăng ký kết hôn, chỉ chung sống với nhau như tình nhân thôi. Chị em tôi phản đối dữ lắm, còn ôm quần áo bỏ nhà đi. Đến tối, vừa đói vừa lạnh nên chúng tôi lại dắt díu nhau trở về. Thấy cảnh mẹ kế quần ống thấp ống cao, tất tả, mặt mày hốt hoảng đi tìm mà chị em tôi bất ngờ.
Từ đó, chúng tôi không chống đối mẹ kế nữa mà càng thương bà hơn. Về sau, bố mẹ có đăng ký kết hôn nhưng vẫn không tổ chức đám cưới. Mẹ kế cũng không sinh con mà chủ động đi thắt buồng trứng vì sợ không nuôi nổi chị em tôi thành người. Công dưỡng dục, dạy bảo của mẹ đã giúp chúng tôi trưởng thành.
Ngày tôi lấy chồng, tôi muốn đề tên mẹ kế ở vị trí mẹ thì bà từ chối với lý do: "Mẹ chỉ nuôi dưỡng các con thôi chứ không sinh các con được. Vẫn nên ưu tiên vị trí ấy cho mẹ ruột để chứng tỏ lòng hiếu thảo của mình".
Ảnh minh họa
Chị em tôi lần lượt lấy chồng, chăm lo cho gia đình nhỏ. Bố mẹ lại nương tựa vào nhau lúc tuổ.i già xế chiều. Khi nào rảnh rỗi, chúng tôi lại về thăm ông bà, ngồi ăn bữa cơm gia đình ấm cúng.
5 tháng trước, bố tôi mất, chỉ còn một mình mẹ kế ra vào trong nhà. Chị em tôi thương mẹ nên về thường xuyên hơn. Lần nào trong bữa cơm, mẹ cũng buồn rười rượi. Bà đặt tấm ảnh thờ của bố ở vị trí mà ông hay ngồi ăn, cũng một bát một đũa. Bà ăn gì thì gắp bỏ vào bát ông thứ đó.
Chiều qua là sinh nhật mẹ kế, tôi mua cái bánh kem, em gái mua thức ăn mà mẹ thích về nhà. Đây là thông lệ của gia đình tôi. Dọn thức ăn xong, mẹ lại đem bức ảnh thờ của ba xuống, để ngay ngắn ở vị trí cũ. Chúng tôi hát chúc mừng sinh nhật, mẹ kế cắt bánh kem rồi bỗng òa khóc nức nở. Bà ôm lấy di ảnh bố, khóc thê lương và nói một câu mà chị em tôi đau thắt lòng: "Con đã trưởng thành hết rồi, anh lại bỏ em một mình. Giờ em biết sống làm sao khi vắng anh đây?".
Mẹ kế khóc một lúc mới bình tĩnh lại được. Bà chỉ ăn qua loa vài miếng cơm rồi nói mệt để chị em tôi về sớm. Thấy sức khỏe và tinh thần của mẹ kế sa sút nghiêm trọng, chị em tôi bàn nhau sẽ đưa bà đến nhà tôi ở, em gái hỗ trợ tiề.n mỗi tháng. Nhưng tôi sợ bà không chịu đi vì quá thương bố? Làm sao để thuyết phục mẹ kế đến nhà tôi sống bây giờ?
Không kịp nấu cơm chiều cho em trai, tôi bật khóc khi về nhà thấy mẹ kế ném hết đồ đạc của mình xuống dòng nước xiết Mẹ chì chiết tôi là con "ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng", đứa em trai bênh tôi cũng bị chử.i theo. Có lẽ cả đời này tôi sẽ không bao giờ quên được những ngày mưa bão tháng 9 năm nay. Từ khi sinh ra đến giờ, lần đầu tiên tôi chứng kiến cảnh hỗn loạn và buồn đau đến thế....