Đằng sau giọt nước mắt ăn năn muốn xin con là vở kịch nham hiểm của người yêu cũ
Không ngờ đằng sau những giọt nước mắt ăn năn kia lại là cả một vở kịch cao tay mà anh công phu dàn dựng để rắp tâm lừa gạt tôi lần lữa.
ảnh minh họa
Tôi quen anh từ năm thứ 2 đại học, trong một lần đi sinh nhật người bạn gái thân. Anh là anh họ xa của bạn gái ấy. Chúng tôi cảm mến nhau qua ánh mắt rồi bắt đầu xin số hẹn hò, nói chuyện và trở thành người yêu lúc nào không hay.
Anh đã đi làm nên cách anh quan tâm tôi khác hẳn với những tình yêu sinh viên của mấy cô bạn cùng trang lứa. Anh mua tặng tôi những món quà đắt tiền, đưa tôi đi xem những bộ phim mà tôi yêu thích. Yêu anh, tôi như một cô công chúa nhỏ luôn được cưng chiều hết mực. Anh mang lại cho tôi cảm giác vững chắc và an toàn nên khi anh nói đợi tôi ra trường, anh sẽ mang trầu cau tới nhà hỏi cưới, tôi đã tin nó là thật và không ngần ngại trao đời con gái của mình cho anh. Tôi thật không ngờ, sự bồng bột của tuổi trẻ đó đã khiến tôi phải trả một cái giá quá đắt.
Vậy mà khi tôi ra trường anh vẫn không hề đả động gì tới việc cưới xin như lời anh đã hứa. Tôi ngỏ ý muốn anh đưa tôi về ra mắt thì anh ngập ngừng, viện lý do chưa phải lúc, khuyên tôi cố gắng chờ đợi sự nghiệp của anh vững vàng hơn. Tôi bắt đầu thấy chán nản và hụt hẫng vì sự hờ hững của anh.
Rồi một ngày tôi phát hiện ra cơ thể mình khác lạ. Khi chiếc que thử thai hiện lên hai vạch, tôi đã vui mừng tới phát khóc. Tôi nghĩ, đứa con này sẽ là sợi dây liên kết tình cảm giữa tôi và anh thêm bền chặt. Nhưng không ngờ khi tôi vừa thông báo tin vui này cho anh thì anh đột ngột hét lên trách cứ tôi không cẩn thận để lỡ mang bầu. Anh còn ngọt nhạt dỗ dành khuyên tôi nên bỏ đi đứa con này vì sự ra đời của nó chưa đúng lúc. Tôi đã khóc rất nhiều và không đồng ý. Cho đến khi tôi nhận được tin anh sắp lấy vợ, tôi mới biết ý định anh lấy tôi là giả và tôi đã bị anh lừa dối trong đau đớn. Anh biến mất khỏi cuộc đời tôi nhanh chóng và lặng lẽ như chưa từng có tình cảm với tôi. Hỏi ra tôi mới biết, vợ tương lai của anh rất giàu có. Tôi cay đắng nhận ra tình yêu chung thủy cũng không thể thắng nổi ma lực của đồng tiền. Mối tình đầu của tôi chính thức kết thúc trong nỗi hận thù và đau đớn.
Video đang HOT
Nhưng ông trời không hề bạc đãi với tôi. Tôi vẫn được gia đình, họ hàng và bạn bè đón nhận chứ không bị chối bỏ như nhiều cô gái trẻ lầm lỡ khác. Tôi trở thành mẹ đơn thân khi tròn 24 tuổi. Cứ ngỡ cuộc sống của mẹ con tôi cứ thế trôi đi trong yên bình thì không ngờ 2 năm sau, anh gọi điện nói muốn gặp mặt tôi và con trai nhỏ. Từ khi chia tay, tôi đã thay đổi chỗ ở, đổi số điện thoại, không liên lạc với những người thuộc xóm trọ ngày trước. Vậy mà anh vẫn có cách tìm ra tôi khiến tôi không khỏi ngạc nhiên.
Gặp lại người lòng từng yêu, từng thương tha thiết một thời, tôi có chút bối rối khó tả. Khi anh phụ bạc tôi và con để chạy theo người tình giàu có, tôi đã thề sẽ không bao giờ tha thứ cho hành động này của anh. Vậy mà bây giờ, khi thấy anh khổ sở nói với tôi rằng anh hối hận vì đã bỏ đi, rồi nhìn những giọt nước mắt ăn năn của anh, lòng tôi lại có chút xao động. Nhưng không ngờ đằng sau những giọt nước mắt ăn năn kia lại là cả một vở kịch cao tay mà anh công phu dàn dựng để rắp tâm lừa gạt tôi lần lữa.
Anh xin tôi cho anh gặp con một lần. Tôi miễn cưỡng đồng ý vì dù sao anh là cha đứa trẻ.
Hôm sau tôi dẫn theo con trai tới chỗ hẹn để cha con gặp mặt nhau. Tôi cũng không hiểu tại sao anh lại chọn một quán nước vắng vẻ và khó tìm như vậy nhưng khi anh nói để vợ anh không phát hiện vì cô ấy rất ghen tuông nên tôi đã tin tưởng anh. Nào ngờ vừa nhìn thấy con, anh đã ôm chầm lấy nó mặc cho thằng bé gào thét. Bỗng từ đâu có hai người phụ nữ lạ mặt xông tới ẵm con tôi đi còn anh thì giữ chặt tôi không cho tôi giữ con lại. Cho tới khi họ đưa con tôi lên xe đi khuất thì anh mới lộ rõ bộ mặt thật. Thì ra anh lấy vợ giàu có nhưng cô ta không thể sinh con. Biết chuyện quá khứ của anh, cô ta chấp nhận nuôi con anh và chỉ con anh mà thôi. Nếu cô ta biết anh còn vương vấn gì tôi thì anh sẽ mất tất cả sự nghiệp, danh vọng. Tôi đau đớn khi nhận ra anh tiếp tục lừa gạt tôi lần nữa. Tại sao anh lại bạc ác với tôi như vậy. Rồi anh bỏ mặc tôi trong nước mắt và sự hối hận tột cùng vì nhẹ dạ tin anh.
Những ngày sau đó, tôi như điên loạn đi truy tìm địa chỉ của anh. Tôi phải đòi con tôi lại bằng được. Tôi không thể con tôi rơi vào tay một người cha thủ đoạn và độc ác như vậy được.
Theo blogtamsu
Nữ sinh Kinh tế "kể khổ" chuyện lấy chồng xa
"Đời không như là mơ, không nghe lời người lớn nhất là bố mẹ mình là một sai lầm phải trả giá bằng rất nhiều thứ, nhất là nước mắt".
Mới đây, lời tâm sự của một tài khoản Facebook có tên Thảo Nguyễn về chuyện "lỡ bước" lấy chồng xa đã thu hút sự chú ý của đông đảo cư dân mạng. Những lời than thở của bà mẹ trẻ cũng chính là "tiếng lòng" của rất nhiều cô gái rơi vào cảnh "chồng Nam, vợ Bắc" để rồi phải rơi biết bao nhiêu nước mắt mỗi khi nhớ đến quê nhà.
Bỏ qua lời "đe dọa chua chát" của cha mẹ: "Lấy chồng xa sau này vất vả thì đừng kêu ai nhá", cô gái trẻ vẫn quyết định đi theo tiếng gọi của trái tim lấy chồng cách hơn 100 cây số. Dẫu hy vọng lấy người mình yêu sẽ được hạnh phúc, nhưng "đời không như là mơ", cô đã phải trải qua biết bao cay đắng chỉ vì bỏ gia đình "xách vali" về nơi đất khách quê người.
Con gái lấy chồng xa dù mạnh mẽ đến mấy cũng sẽ có lúc yếu lòng vì nhớ cha mẹ, quê nhà (ảnh minh họa)
Cô gái trẻ thừa nhận: "Không nghe lời người lớn, nhất là bố mẹ mình là một sai lầm mà sai lầm đó phải trả giá bằng nhiều thứ, nhất là nước mắt". Sống ở một thành phố xa lạ, không anh em, bạn bè, thân thích chẳng phải là điều dễ dàng gì. Hằng ngày luẩn quẩn trong 4 bức tường chờ đợi chồng đi làm về khiến cô gái chán đến "phát rồi" và từ Tấm biến thành Cám lúc nào không hay.
Nhưng dù gì, được chồng yêu và chiều vẫn giúp cô gái "tạm hài lòng" với cuộc sống luẩn quẩn này. Chỉ đến khi sinh nở, phải một mình vượt qua khoảnh khắc "gái chửa cửa mả", cô gái trẻ mới thấm hết nỗi khổ sở của việc lấy chồng xa.
"Và đỉnh điểm của cái sự lấy chồng xa là việc đi đẻ một mình. Đau đẻ thì biết rồi đấy vậy mà vẫn phải xách giỏ lên taxi vào cái lúc mưa bão, đau chết đi sống lại vẫn không kêu lấy nửa lời. Vẫn bình tĩnh nói tròn vành rõ chữ hoàn cảnh, cơ sự cho từ anh taxi đến anh bác sĩ làm thủ tục hộ... đến khi gặp được chồng thì nước mắt rơi không biết bao nhiêu cho kể, không phải vì đau mà vì tủi thân", đó là nỗi lòng của bà mẹ trẻ đi đẻ một mình khi mẹ chưa kịp đến vì quá xa.
Rồi cả những tháng ngày chăm con một mình, những dịp lễ, Tết ngong ngóng về với mẹ nhưng rồi lại bất lực vì con đường xa tít tắp cũng khiến cô gái trẻ xót lòng. "Vậy nên, cá không ăn muối cá ươn" chính là điều cô bấm bụng thừa nhận khi đã trải qua đủ cung bậc cảm xúc của cảnh lấy chồng xa.
Dòng tâm sự dài của Thảo Nguyễn đã nói hộ nỗi lòng của nhiều cô gái lấy chồng xa. Rất nhiều cư dân mạng khi đọc xong lời tâm sự đã để lại những dòng bình luận đồng cảm và chia sẻ câu chuyện của mình.
Không chỉ vậy, cô gái trẻ còn đặt ra một chủ đề khiến nhiều người tranh cãi giữa việc lấy chồng gần, chồng xa và lấy người mình yêu. Hiện tại, dòng trạng thái này vẫn đang được chia sẻ rộng rãi.
Trích dẫn dòng trạng thái dài đang được cư dân mạng chia sẻ rộng rãi:
Lấy chồng xa... Ngày quyết định lấy chồng mẹ bảo: "Lấy chồng xa sau này vất vả thì đừng kêu ai nhá". Ngày trẻ nghĩ đơn giản lắm, chỉ là hơn 100km, 3 tiếng ô tô chứ mấy, nghĩ hạnh phúc là phải lấy người mình yêu. Ảo tưởng sức mạnh, nghĩ bỏ tất cả gia đình, bạn bè thậm chí công việc nhiều người mơ không được, đi theo tiếng gọi của con tim là anh hùng, sẽ được tung hô thán phục, chồng mình sẽ vì thế mà yêu thương trân trọng mình hơn. Cơ mà đời ứ phải là mơ. Không nghe lời người lớn nhất là bố mẹ mình là một sai lầm, mà cái sai lầm này phải trả bằng rất nhiều thứ nhất là nước mắt. Cái hào hứng của cuộc sống hôn nhân mới bắt đầu không lâu đã vội tắt ngóm. À thì ra sống ở 1 thành phố xa lạ chẳng phải điều dễ dàng gì. Không anh em, họ hàng thân thích, không bạn bè, không tất cả. Hoá ra mấy câu sến sẩm kiểu: "Em chỉ cần anh thôi, được ở bên anh em thấy hạnh phúc rồi" hay "Cuộc sống của e chỉ có a là đủ rồi" đều là sách vở cả. Bỏ việc để rồi thất nghiệp, suốt ngày quẩn trong 4 bức tường nhà đợi chồng về.
Nói vui nhưng xót hết cả lòng, "nếu dỗi chồng thì chỉ có chơi một mình". Chả biết chồng có chán không chứ bản thân mình thì chán tới tận cổ, chán đến phát rồ người và Tấm biến thành Cám lúc nào chả hay nữa. Có những lúc nhớ nhà, nhớ bạn bè muốn được tụ tập đi đâu đó hay đơn giản là muốn có người nói chuyện đến quay quắt. Có những lúc, ngồi hàng giờ trong nhà chỉ nhìn ra ngoài đường, nước mắt rơi chẳng kìm lại được. Đấy là còn được chồng chiều. Chứ không chắc bỏ đi hết để làm lại từ đầu quá. Ai hiểu? Ai thấu? Hôm nào được chồng rủ đi ăn với anh em bạn bè thì mừng như chết đuối vớ phải cọc vì lý do đơn giản là được mặc đẹp, được trang điểm nhẹ nhàng, được thấy mình "sống". Và đỉnh điểm của "cái sự lấy chồng xa" là việc đi đẻ một mình. Vâng là một mình. Đau đẻ thì biết rồi đấy vậy mà phải một mình xách giỏ lên taxi vào cái lúc mưa bão. Đau chết đi sống lại vẫn không kêu lấy nửa lời. Vẫn bình tĩnh nói tròn vành rõ chữ hoàn cảnh, cơ sự cho từ anh lái xe taxi đến anh bác sĩ làm thủ tục hộ, từ chị y tá chạy ra hành lang hỏi: "Người nhà của Thảo đâu nhỉ" cho đến bác sĩ khám. Nổi tiếng khắp mấy phòng đẻ hôm ấy.
Ai cũng ngó xem mặt mũi đứa đó thế nào mà liều thế. Đến khi gọi được cho chồng, nhìn thấy chồng chỉ khóc, nước mắt rơi không biết bao nhiêu cho kể, không phải do đau mà do tủi, tủi thân đến cực độ. Trong phòng chờ ai cũng có mẹ đi cùng, người nhà ra vào như đi chợ. Mình trong cái đêm trời trở lạnh vẫn váy bầu mùa hè, lạnh quá phải mượn áo bác đi trông con đẻ, bụng đói cồn cào ngửi mùi phở chỉ muốn ra xin ăn tạm vài thìa. Chồng trông vợ thì lăn ra ngủ như chết vì tối mới đi uống tiếp khách. Đến giờ vẫn không hiểu mình lỡ làm gì mà lại có thời điểm bi thảm đến vậy. Cái đêm hôm đấy dài hơn 1 thế kỷ, à không nhiều thế kỷ. Rồi đến lúc đau đẻ lần 2 cũng không có ai bên cạnh ngoài chị hàng xóm, chồng bảo lúc đấy đang xoắn đủ việc chả nghe thấy tiếng con khóc. Vậy là cái sai lầm của mình kéo theo cả con cái cũng thiệt thòi. Đẻ con xong xuôi ông bà nội, ngoại mới xuống đến nơi. Nhìn thấy mẹ lại khóc, chỉ muốn hét lên: "Mẹ ơi con chừa rồi, con không lấy chồng xa nữa đâu"... nhưng muộn rồi con ạ. Những ngày tháng sau này tự tay loay hoay cùng chồng chăm con thật chẳng đơn giản chút nào. Có những lúc muốn tống hết mọi thứ vào vali để đi về "nhà"; muốn có bố mẹ ở cạnh, bế con qua nhờ ông bà trông cháu cho chốc lát để làm việc này việc kia, đi chỗ này chỗ kia, muốn rất nhiều thứ... Nhưng xét cho cùng đó là lựa chọn của mình nên phải cố gắng mà làm, cố gắng mà chịu đựng không dám than vãn lấy nửa lời như đã từng mạnh mồm hứa. Rồi gần cả năm trời chả về chơi thăm bố mẹ được 1 lần. Ông bà nhớ cháu hàng tháng lại tay nải, nén đồ đạc mang xuống cho con, cho con cho cháu. Xuống ăn được bữa cơm trưa, nói được vài ba câu chuyện, cháu vừa quen ông bà thì lại đi về. Cười thì cười vậy thôi chứ bố mẹ về lại chui vào nhà tắm khóc.
Cái cảm giác xót xa chẳng thể tả bằng lời. Lúc ốm đau chồng không có nhà lại thui thủi một mình, sốt đùng đùng vẫn phải làm hết mọi việc như chưa ốm. Con vẫn phải chăm sóc, rồi con lây mẹ, mẹ con cùng ốm. Lúc ốm là lúc yếu đuối nhất nhưng 1 giọt nước mắt cũng không để rơi vì nếu không mạnh mẽ thì yếu đuối diễn ai xem? Ai hay, ai biết, ai xót, ai thương???? Xét ra, cuộc sống hôn nhân hạnh phúc thì không sao chứ nếu lại theo mốt bây giờ, lấy nhau về ba bảy hai mốt ngày rồi bỏ thì chả hiểu lúc đó mặt đâu mà nhìn bố mẹ. Nhiều lúc tức bảo mẹ: "Hay con bỏ về ở với mẹ thôi". Mẹ lại thở dài: "Chúng mày bây giờ sống hiện đại quá, cứ thích là kêu bỏ, sống vì mình nhiều quá. Chả nghĩ cho con cái, bố mẹ. Thích là làm, ra sao thì ra, cái tôi của đứa nào cũng lớn chả nhường nhau bao giờ. Cãi nhau dăm ba câu cũng kêu bỏ, cứ coi cưới xin như trò đùa". Rồi mẹ lại khuyên: "Vợ chồng lấy nhau về, sống được với nhau mới khó chứ bỏ thì đơn giản, ký phát là xong. Chúng mày còn trẻ thì khổ gì đâu, chỉ con cái thơ dại, bố mẹ già là khổ thôi. Gì gì thì gia đình có êm ấm cũng là do đàn bà vun vén mà ra, mình đàn bà nhịn đi một tí". Đắng... à mà thôi... Vậy nên muôn đời "cá không ăn muối cá ươn".
Theo Dân Việt
Cái kết chát đắng khi lén nhìn người yêu bước lên xe hoa Tôi ngã vào ghế ô tô, buông lơi cảm xúc, mặc cho những giọt nước mắt lặng rơi. ảnh minh họa Tôi kéo hờ cửa kính ô tô, cúi rạp người, đưa 2 con mắt lén nhìn Hằng sánh vai cùng người khác. Đã hết thật rồi những mơ mộng hão huyền về em. Chúng tôi đã từng yêu nhau tha thiết. Từng...