Con trai làm vỡ viên gạch men lát nền nhà, tôi vội vã chạy lên kiểm tra rồi chết điếng người khi thấy thứ nằm bên dưới
Tôi không ngờ chồng mình lại nhẫn tâm đến thế. Nếu con trai không làm vỡ viên gạch men thì có khi cả đời này tôi cũng không biết được anh lại có bí mật như thế.
Vợ chồng tôi sống với nhau hơn 4 năm nay. Dù cũng có lúc cơm không lành canh không ngọt nhưng nhìn chung chúng tôi khá hạnh phúc. Chồng tôi là nhân viên địa chính, lương chỉ đủ cà phê thuốc lá với bạn bè. Tôi là nhân viên ngân hàng nhưng phải bươn chải nhiều nghề khác nhau để kiếm tiền xoay xở gia đình. Nhiều khi ngẫm cũng tủi thân khi phải là trụ cột gia đình nhưng thấy chồng thương, chăm con, tôi lại dịu lòng.
Chồng tôi không ngọt miệng. Anh nghĩ gì nói đó, nóng tính lên thì mắng vợ. Tôi cãi lại mấy lần và có nói thẳng hiện tại tôi mới là chủ gia đình. Nếu chỉ sống bằng lương cứng của hai vợ chồng, chắc giờ chúng tôi đang ngồi trên đống nợ rồi. Mỗi lần nói tới tiền bạc, anh đều khó chịu, gắt gỏng, thậm chí quay ngược dọa ly hôn. Vì con, vì chồng cũng không quá hư hỏng nên tôi đành xuống nước cho yên chuyện.
Vì con, vì chồng cũng không quá hư hỏng nên tôi đành xuống nước cho yên chuyện. (Ảnh minh họa)
Năm ngoái, tôi phát hiện bản thân bị bệnh thận, phải tốn khá nhiều tiền để chữa trị. Vì chữa bệnh, tiền bạc dự phòng trong nhà lần lượt đội nón ra đi. Thậm chí bố tôi còn phải vay ngân hàng để có đủ tiền tiến hành phẫu thuật lần cuối cho tôi. Hiện tại, sức khỏe của tôi đã ổn định hơn trước. Nhưng tôi vẫn chưa thể đi làm mà chỉ ở nhà chăm con, buôn bán online lặt vặt kiếm thêm ít tiền cá mắm.
Chồng tôi vẫn bình chân như vại. Anh không nao núng khi nhà túng thiếu. Anh chỉ biết cơm ba bữa có đủ là được, tiền hàng ngày phát đủ cho anh là được. Nếu không có bố mẹ tôi giúp đỡ, chắc tôi không thể cầm cự được từ lâu rồi.
Sáng nay, con trai tôi nghịch ngợm dùng búa đập xuống gạch men trong phòng ngủ. Tôi đang nấu ăn dưới bếp, nghe tiếng động mà hoảng hốt. Vội vã chạy lên, tôi điếng người khi thấy con trai đang lúi húi lục lọi dưới nền gạch vỡ. Sợ con bị đứt tay, tôi lao đến can ngăn nhưng lại vô tình phát hiện ra thứ bên dưới.
Video đang HOT
Nghĩ tới cảnh ăn cháo từ thiện ở bệnh viện trong khi nhà có tiền mà tôi uất hận khủng khiếp. (Ảnh minh họa)
Thằng bé thấy tôi thì cười tươi lắm. Con bảo mấy ngày trước thấy bố bỏ tiền vào dưới miếng gạch. Thằng bé nói muốn giở miếng gạch lên nhưng không được nên đành lòng đập luôn. Tôi sững sờ trước những gì con nói. Tôi lấy mấy miếng gạch vỡ lên, để lộ ra một cái hộp gỗ son đỏ.
Mở hộp ra, tôi thẫn thờ khi thấy trong ấy đầy vàng, tiền. Ngồi nhẩm tính cũng hơn 500 triệu chứ chẳng ít. Cầm hộp gỗ mà tôi uất hận trào nước mắt. Chồng tôi giấu tiền từ khi nào tôi không hề biết. Tôi chỉ nghĩ anh đưa thẻ lương cho mình là anh giao hết tiền rồi, nào ngờ… Tiền này từ đâu mà có, tôi cũng không biết được.
Nhưng nghĩ tới cảnh mấy tháng trước, bố tôi phải thế chấp sổ đỏ vay ngân hàng lấy tiền cho tôi chữa bệnh. Nghĩ tới cảnh ăn cháo từ thiện ở bệnh viện trong khi nhà có tiền mà tôi uất hận khủng khiếp. Chồng tôi đã xem tiền quan trọng hơn cả mạng sống của vợ. Giờ tôi để cái hộp trên bàn nhưng chẳng biết phải làm gì tiếp theo? Tiếp tục sống hay thôi? Bắt anh dùng tiền đó để trả nợ ngân hàng có được không? Tôi mất lòng tin ở chồng tôi quá. Quỹ đen của chồng chẳng khác nào đánh đổi từ mạng sống của tôi cả.
N.B.B
Theo toquoc.vn
Gặp lại con sau thời gian dài xa cách, em lao đến ôm chầm lấy con nhưng buốt tim khi con lại giãy giụa và bỏ chạy
Em vừa ôm, thằng bé liền khóc thét lên gọi mẹ, từ trong nhà, một người phụ nữ khác chạy ra.
Em khổ lắm các chị ạ. Chưa đầy 30 tuổi nhưng em đã lấy chồng, ly hôn và chịu bao cay đắng.
Chồng cũ của em là một người gia trưởng, bạo lực. Gia đình nhà chồng em khá giả trong vùng. Vì thế nên chồng em khinh thường em lắm. Ngày ấy mỗi lần cãi nhau, anh ta lại nói giọng khinh miệt, bảo em chỉ kiếm được vài đồng tiền lẻ đã muốn lấn át chồng.
Sinh con xong, em càng bị hắt hủi nhiều hơn. Thấy em cứ ốm đau dặt dẹo, chồng cũ suốt ngày than thở, bảo em là con bệnh trong nhà anh ta. Không được chăm sóc đến nơi chốn, lại suy nghĩ quá nhiều, em bị trầm cảm sau sinh và bố mẹ em phải đến đón em về nhà.
Ngày đưa em về, nhà chồng cũ gây khó dễ. Họ bảo phải để con em ở lại, nếu không thì không ai được ra khỏi nhà. Sợ em ở lâu sẽ sinh bệnh mà chết, bố mẹ em thuyết phục em ra khỏi nhà một mình.
Hai năm em đi là hai năm em nhìn con qua những bức ảnh chồng cũ đăng trên facebook. (Ảnh minh họa)
Thời điểm em đi chữa bệnh trong bệnh viện, chồng cũ ở nhà soạn đơn ly hôn gửi sang nhà em. Nghĩ vợ chồng chẳng còn tình nghĩa, em cũng chấp nhận ly hôn để giải thoát cho cả hai. Con thì em để anh ta nuôi, vì khi ấy em bệnh tật, nếu nuôi con, chắc chắn con sẽ thiệt thòi lắm.
Ổn định được sức khỏe, em đi học rồi sang Đài Loan xuất khẩu lao động. Hai năm bên xứ người, em chỉ về nhà được vài lần vì muốn tiết kiệm tiền. Những lần ấy, em đều đến nhà chồng cũ gõ cửa mong được gặp con. Nhưng nhà họ đóng cửa im lìm, em cũng không có nhiều thời gian chờ đợi nên ngậm ngùi đi về.
Hai năm em đi là hai năm em nhìn con qua những bức ảnh chồng cũ đăng trên facebook. Mỗi lần nhìn con, em lại rơi nước mắt, không biết con có còn nhớ mẹ không. Không biết ngày gặp lại, con sẽ như thế nào.
Lúc còn làm việc ở Đài Loan, em cũng nghe tin chồng cũ lấy vợ. Thực sự tình cảm giữa em và anh ta đã hết. Em không thương tiếc gì người đàn ông ấy. Em chỉ thấy lo cho con, sợ con bị mẹ kế bạo hành. Ngày hết hạn làm việc, em trở về và đến nhà chồng cũ. Lần này họ không đóng cửa, thấy con đang ở sân, em chạy đến bế con, thơm lên khuôn mặt non nớt của con.
Bây giờ, em lại có cảm giác mình không xứng có được điều đó. (Ảnh minh họa)
Nhưng con em giãy dụa. Thằng bé khóc thét lên gọi mẹ. Từ trong nhà, một người phụ nữ chạy ra quát em, yêu cầu thả con cô ta ra. Nhìn con gục đầu vào người phụ nữ kia, lòng em đau như cắt.
Nghe em giới thiệu, người phụ nữ kia cũng thông cảm và nói cô ta là mẹ kế của con trai em. Cô ta cũng đồng ý để em đến thăm con. Nhìn cách cô ta đối xử với thằng bé, em tin cô ta là một người tốt.
Bây giờ em khó nghĩ quá các chị ạ. Trước đây em có ý định muốn kiện chồng cũ để đòi quyền nuôi con. Nhưng bây giờ, em lại có cảm giác mình không xứng có được điều đó. Các chị ơi, em phải làm gì đây?
T.T.H.N
Theo toquoc.vn
Dưỡng nuôi chữ Nhẫn Hầu hết chúng ta đều yêu quý trercon và sẵn sàng tha thứ những thói tật của chúng. Và một điều quan trọng khác là tình yêu thương luôn chiến thắng mọi cảm xúc tiêu cực khác như giận dữ, oán thù... Dĩ nhiên, trạng thái đó không dễ đạt được chút nào. Mỗi chúng ta cần thực tập thường xuyên và trì...