Cơn mưa mang em đi qua cuộc đời tôi
Cơn mưa mang em tới bên tôi và cũng chính cơn mưa đã mang em đi xa mãi mãi.
Trời đã trở lạnh, ngoài kia giữa màn đêm những hạt mưa nặng trĩu đang vô tình rơi. Những cơn mưa cuối thu như báo hiệu một mùa đông lạnh lẽo đang đến gần, cơn mưa như đã mang theo một chuyện tình xưa cũ đã đi vào kí ức.
Và ở đó tôi vẫn một mình, một mình ngồi lặng lẽ dưới mái hiên trong căn phòng trống. Bỗng dưng nhìn những hạt mưa rơi lạnh lẽo, tiếng mưa trên mái tôn như tiếng ai đang giẫm lên tán lá khô, trong suy nghĩ tôi lại gợi lên cái khung cảnh này của 3 năm về trước. Cơn mưa mang tới cho tôi một tình yêu và cũng chính cơn mưa cướp đi tình yêu trong cuộc đời tôi.
Tình yêu dễ đến nhưng cũng dễ đi nếu như ta không biết nắm giữ (Ảnh minh họa)
Hình như tôi đang nghĩ về một cái gì đó tưởng chừng đã xa trong suy nghĩ nhưng thực ra lại rất gần trong tâm trí. Phải chăng tôi đang cố tìm lại những kỉ niệm xưa cũ của một thời học sinh, cái thời mà người ta hay gọi là “trẻ trâu” nhưng lại có biết bao kỉ niệm và ký ức về một ai đó mà tôi luôn nhớ.
Tôi chợt nghĩ trẻ trâu có cái gì mà suy nghĩ nhiều, làm như mấy ông uống trà nói với nhau về chuyện xưa vậy. Nhưng tôi được bao nhiêu tuổi mà nói về cuộc đời, có nói cũng đâu ai chịu nghe, may rủi có người nghe họ cũng không nghĩ như tôi đâu. Tôi đang cố tự tạo ra một ai đó từ bản thân để chỉ lặng thầm nghe tôi nói, hiểu tôi để tôi trải lòng mình, nhưng đó là ai, chính tôi cũng chưa biết.
Những hạt mưa vô tình vẫn rơi như chạm vào lòng tôi, đồng hồ đã điểm 1h sáng rồi sao tôi vẫn ngồi đó. Buổi tối có một người nhắn tin cho tôi, người đó gợi lại chuyện xưa, chuyện của 3 năm về trước, tưởng như nhắc cho tôi nhớ nhưng người đó đâu biết rằng đã bao giờ tôi quên đâu.
Người con gái đó giờ đã đi tới một nơi rất xa, nơi đất khách quê người để tìm kiếm một cuộc sống, một tương lai mới, biết bao khó khăn sẽ tới với cô ấy, và rồi tôi chợt thấy nhớ da diết, tôi thấy thương và vẫn luôn mong cô hạnh phúc vui vẻ hơn. Nhưng…hiện hữu trong suy nghĩ của tôi có một sự trách móc nhẹ.
Hôm nay cô ấy chợt nói với tôi: “3 năm rồi phải không anh, anh đừng vội nói chuyện mới mà cứ cho em nhắc lại chuyện cũ tí đã anh nhé?”. Tôi không biết nên nói gì, tôi im lặng nhắn tin một cách vô cảm, đơn giản “Ừ, sao cũng được” và tôi đợi từng tin nhắn để nghe cô ấy nói.
Video đang HOT
Và rồi biết bao chuyện cô ấy tưởng tôi đã quên hay đã bỏ qua hết những gì đã xảy từ rất lâu nhưng với tôi như mới ngày hôm qua. Cô ấy đâu biết được rằng tôi vẫn nhớ như in những lúc cô ấy và tôi ở gần nhau. Hình như trong tôi đã cảm thấy rất hạnh phúc khi bên cô ấy, khi nghĩ về 3 năm trước, miệng tôi khẽ nhếch môi, tôi đang cười và nghĩ về những ngày tháng đó. Nhưng dần dần hiện lên trên khuôn mặt tôi một sự lạnh lẽo, tôi đang buồn, đang cay mắt sao? Nghĩ về chuyện 3 năm trước hay nghĩ về cô ấy mà tôi lại cay mắt vậy chứ?.
Đôi khi tôi lật lại những dòng tin nhắn trên facebook của cô ấy với tôi và đọc lại một cách nhẹ nhàng, từng chữ từng chữ, đôi khi tôi lại đưa tấm ảnh mà 3 năm trước tôi nhận được từ cô ấy rồi nhìn thật kỹ. Dường như tôi nhớ lại rằng “mình đã bỏ quên cái gì, vô tình chưa kịp mang theo” .
Giá như có nơi nào đó bán phép màu để thời gian có thể quay lại, tôi có thể trở về lúc trước, trong cơn mưa ấy tôi sẽ giữ thật chặt tay cô ấy để bây giờ tôi không phải mang theo một nỗi buồn, sự hối hận muộn màng mãi đi theo tôi như vậy.
Dường như càng lúc tính cách tôi càng thay đổi, tôi càng lạnh lùng hơn, nhưng hằng ngày trên môi vẫn nở nụ cười, có phải tôi đã bắt nhịp lại với cuộc sống thiếu vắng cô ấy, hay vì có ai đã ở bên làm tôi hạnh phúc và dần giúp tôi quên đi sự thiếu vắng, nỗi cô đơn và niềm đau tôi từng nếm trải.
Biết rằng có thể là khó khi một thứ tình cảm gắn với tôi gần 3 năm chỉ bằng một dòng tin nhắn mà bên tôi không còn bóng dáng cô ấy, người con gái tôi yêu thương nhất.
Phải chăng một thằng con trai 20 tuổi đầu chập chững đi vào thế giới tình yêu nhưng khi tôi làm sai tôi còn chưa biết mình sai cái gì, tôi sai hay tôi không biết níu kéo, giữ chặt lấy đôi bàn tay đó.
Tôi đang tự dằn vặt hay cố quên đi tất cả, nhưng có bao giờ tôi làm được, tôi quên được từng phút giây gần gũi yêu thương nhau. Giờ cô ấy cũng như tôi, mỗi người đã chọn cho mình một con đường, nhưng tôi vẫn muốn cùng cô ấy đi chung một con đường, tôi vẫn luôn mong, luôn đợi. Nếu điều đó không thể thì tôi chỉ muốn đứng ở nơi đó dõi theo cô ấy, nhìn thấy cô ấy vui vẻ, hạnh phúc, nở những nụ cười thật vui vẻ như lúc gần bên tôi.
Tôi cứ ngồi, trong màn đêm lạnh đó và tự nói với mình rằng: “Liệu giờ cô ấy thế nào, cô ấy có đang vui, đang hạnh phúc bên ai không, cô ấy có còn nghĩ gì, nhớ gì nữa không?”. Chắc có lẽ cô ấy đã quên, vì quên đi những chuyện quá khứ đó sẽ tốt hơn chứ cứ giữ những ký ức đó chỉ làm cho cô ấy mang nặng một suy nghĩ.
Giờ tôi cũng thay đổi chút ít rồi, tôi đã khác trước nhưng chỉ là cái thay đổi nhẹ nhàng theo thời gian. Bên tôi đã có một người con gái khác, đó cũng chỉ là sự vô tình tôi nhặt lại được sau sự đổ vỡ một mối tình. Tôi đang muốn người con gái này hạnh phúc, tôi đang cố gắng thêm một lần nữa, thêm một lần yêu thương, thêm một lần dành hết những gì trái tim chân thành của tôi đang ấp ủ.
Tôi yêu và được yêu một cách chân thành làm tôi cảm thấy niềm hạnh phúc đang trở lại bên mình, nhưng hình như có cái gì đó của một hình bóng xưa cũ đang ở gần tôi. Phải chăng tôi không thể quên, hình bóng đó phải chăng đã gắn chặt vào tim tôi. Nhưng dù sao tôi vẫn cố gắng kìm lại, tôi không muốn làm cô gái này thêm suy nghĩ, mang nỗi buồn hay gì khác. Tôi muốn giữ chặt bên mình một cái gì đó giúp tôi không thành một kẻ câm lặng nữa.
Tình yêu dễ đến nhưng cũng dễ đi nếu như ta không biết nắm giữ, cũng như cơn mưa vậy, nó vội tới và cũng vội đi, trả lại khung cảnh của sự cô đơn và yên tĩnh, cơn mưa ấy nhẹ nhàng gạt trôi giọt nước mắt.
Những dòng tâm sự này tôi không mong em đọc được vì cơn mưa đã mang đi tất cả, và biết đâu ở nơi đó, nơi chúng ta thực sự xa nhau em đang hạnh phúc.
Theo Khampha
Em đã yêu một người đàn ông bạc bẽo
Tại sao một người tồi tệ bạc bẽo là anh lại khiến em yêu và đau đến thế này?
Anh có thấy gió lạnh đang thổi không? Có thấy sự cô đơn và trống trải trong em? Có biết bao ngày qua em đau khổ thế nào, khó khăn thế nào để vượt qua nỗi buồn và sự cô đơn mà anh dành cho em...
Đến lúc em phải quên anh rồi, em mệt mỏi, cô đơn và đau lắm... không còn sức lực cũng như nước mắt để yêu anh nữa đâu. Tại sao em phải thức trắng mỗi đêm để nghĩ về những nỗi đau và khóc lóc trong khi anh đang vui vẻ chẳng cần biết đến ai. Anh đi chơi đây đó đến gia đình anh còn chẳng coi là gì thì một đứa con gái như em dù có đau có khóc đến bao nhiêu đi nữa cũng là gì đâu! Vì anh không xứng đáng để nhận được những tình yêu thương chân thành từ bất kỳ ai, anh chỉ có thứ tình yêu mà anh mua bằng tiền thôi, chỉ có anh gọi đó là tình yêu.
Vì tình yêu ngang trái, nếu cứ mãi níu lại sẽ chỉ là niềm đau kéo dài! (Ảnh minh họa)
Gần đây thấy anh nói dối mọi người để cùng một người khác đi chơi, và rồi lại quát mắng chẳng ra sao để át đi những điều đó thì em lại càng nghĩ nhiều hơn càng khóc nhiều hơn. Hoá ra em tầm thường đến vậy, hoá ra với em thì không thể nhưng với người mới thì lại quá dễ dàng để có không gian riêng đến thế, hoá ra sau tất cả tin yêu, đau khổ, thời gian, sự chân thành thì em chẳng là gì cả. Em chỉ là thứ đồ cũ vất sang một bên không cần đếm xỉa đến, có chăng là vài câu nói khinh thường, hoá ra càng cố vượt qua thì lại càng lún sâu hơn vào đau khổ, hoá ra vì thế mà càng ngày càng nhiều nước mắt đến thế, cô lập bản thân đến thế.
Em chợt nhận ra rằng trước đây nếu chỉ khóc những đêm không có anh thì giờ đây đêm nào cũng là nước mắt, có khi là nằm cạnh anh, gối đầu lên tay anh nhưng vẫn phải cố lau nước mắt của mình. Tại sao? Tại sao em phải thế? Cuộc sống của em, tương lai của em, trái tim của em giờ biết làm sao? Em phải làm sao mới được? Là báo ứng của em sao? Là sự trừng phạt khi yêu anh? Vậy thì em phải chịu đựng những cảm giác này đến bao giờ...
Có lúc tự hỏi mình sao nhiều nước mắt đến thế? Cứ khóc rồi lại khóc mà nỗi đau trong lòng cũng chẳng chịu vơi đi. Mỗi lần nhìn thấy anh là trái tim lại nhói đau, anh có biết đã từ rất lâu rồi đêm nào em cũng khóc. Trước đây em khóc những đêm không có anh bên cạnh, còn bây giờ em khóc cả khi anh đang nằm cạnh em, anh không biết hay cố tình không biết nước mắt của em
"... Chỉ mơ ước rằng có thể nắm chặt tay anh trọn vẹn yêu thương, chỉ mơ ước rằng có thể yên bình bên anh đoạn đường phía trước. Có phải em đã sai khi trao anh cả trái tim mình nên bây giờ phải nhận những nỗi đau. Phải che giấu dòng nước mắt là điều quá khó khăn dành cho em, vì em biết rằng tiếng nói sau cùng cũng chính là lời chia tay, giá như chưa từng yêu anh, thương anh thì phút giây này tim không buồn và lòng không thấy đau..." lần nào nghe đến đoạn bài hát này em đều khóc, nước mắt cứ tự nhiên rơi xuống bởi lời hát đó giống như tiếng lòng mình vậy.
Em ước mình có thể ngay lập tức gạt bỏ hình ảnh anh ra khỏi tâm trí và trái tim em. Mâu thuẫn quá, nhớ đến phát điên nhưng lại muốn gạt bỏ thật nhanh. Như thế nghĩa là sao chứ? Bản thân em chẳng thể tự mình lý giải được. Không thể phủ nhận rằng thời gian gần đây em luôn tự hỏi mình nếu như không gặp anh, không yêu anh và không chịu nhiều tổn thương từ anh thì giờ đây cuộc sống của em thế nào? Tại sao một người tồi tệ bạc bẽo là anh lại khiến em yêu và đau đến thế này?
Nếu không phải là anh thì liệu giờ này em có thể đang hạnh phúc bên gia đình nhỏ của mình, ở đó có một người đàn ông- người chồng của riêng em, thực sự là của em, ở đó có đứa con nhỏ bé đáng thương của em, ở đó em sẽ hạnh phúc giống như bao người phụ nữ khác trên thế giới này chứ không phải người đàn ông là chồng của người khác, là người tình của bao người khác nữa... Vậy mà người đó chưa bao giờ thấy đủ, cũng như chưa bao giờ thấy tội lỗi với những nỗi đau đã gây ra cho người khác, và... chưa bao giờ nhớ về dù chỉ một chút đối với sinh linh bé nhỏ đáng thương chưa thành hình hài thì đã phải ra đi, còn em chưa bao giờ quên được cái ngày địa ngục đó.
Cảm xúc giờ là gì đây? Hận ư? Một từ hận thì sao có thể nói hết được tất cả những gì đã qua đây. Dù có trải qua bao nhiêu năm nữa anh nghĩ rằng em có thể quên đi sao, nỗi đau sẽ mãi ở đó để hành hạ tra tấn và trừng phạt em, thế mà anh bảo em sao không chịu lấy chồng ư?
Anh bảo một người mang trong mình tâm trạng đó đến với một người đàn ông khác và sống với anh ta sao? Em không làm được, không thể làm được, nếu là anh thì anh có bao dung được một người con gái như thế không? Còn em dù là trong suy nghĩ thôi em cũng không thể gần gũi người đàn ông khác được nữa đâu.
Yêu ư? Lại càng không thể, đàn ông trong mắt em giờ ai cũng chỉ phụ bạc, và tồi tệ như nhau thôi, như anh thôi. Bảo em tin, yêu và sống với người đàn ông khác sao? Nước mắt rơi quá nhiều, tổn thương quá nhiều khi đóng vai trò là một sự lựa chọn của ai đó, cái suy nghĩ này làm em thấy vô cùng uất ức, vô cùng bất lực và trên hết là căm hận bản thân mình.
Sao vì một người như anh lại khiến em phải khổ tâm đến thế, vì yêu lầm một người như anh mà em không còn có thể tin yêu một ai khác. Giờ em cũng chẳng biết phải làm sao với cuộc đời mình nữa rồi.
Trước đây em không muốn nói những điều này với anh, em luôn muốn giấu những suy nghĩ này vì sợ anh dằn vặt bản thân giờ mới nhận ra dù có nói có đau hơn trăm vạn lần thế này thì với một người chỉ biết bản thân mình như anh làm sao có cảm giác tội lỗi hay dằn vặt với một ai đó, nhất là đó lại là một người vô cùng nhỏ bé trong tâm trí anh vì anh vốn đã thay thế bằng nhiều hình ảnh khác rồi. Thế nên em đau, em khóc thì bản thân em tự chịu phải không? Ai bảo em ngu ngốc, là tại em thôi, đừng trách anh phải không? Đúng rồi, một người như anh thì chắc chắn có suy nghĩ đó!
Vốn dĩ vẫn biết rằng cuộc sống chẳng bao giờ có công bằng nhưng cũng chẳng ngờ lại bất công đến thế! Có người nói vết thương dù có đau đến đâu qua thời gian rồi cũng sẽ lành, đúng là thế nhưng vấn đề là thời gian bao lâu, và vượt qua cái khoảng thời gian bao lâu ấy như thế nào?
Rồi đây đối diện với cuộc sống khó khăn này, em sẽ một mình chống đỡ mà không thể có ai bên cạnh rồi... Có một kiểu phụ nữ, họ bị ám ảnh với nỗi đau. Vạn lần sau, họ vẫn sợ mình đau như lần đó.
Theo Khampha
Nỗi nhớ mùa hoa sữa Tôi đang nhớ mùa thu, ngay cả khi đang ở giữa mùa thu thế này. Hà Nội đang vào những ngày cuối tháng 10, những cơn mưa bất chợt đến rồi đi, những cơn gió nhẹ nhàng mang theo hơi lạnh khe khẽ làm cho tôi chợt thổn thức. Một thứ cảm giác khó tả, tôi đang nhớ mùa thu, ngay cả khi...