Con đã gọi chồng tôi là ‘cha’
Một ngày khi đi làm về, tôi nghe cháu gọi cha dượng là ba, tôi mừng rơi nước mắt .
Chia sẻ cảm xúc với bài viết gốc &’Chồng mới hắt hủi con riêng, tôi phải làm sao?’, nhiều độc giả đã đồng cảm với hoàn cảnh của nhân vật chính trong bài.
Đọc câu chuyện này, tôi lại nhìn thấy hình ảnh của mình trong đó. Tôi cũng giống chị, 37 tuổi và cũng đã &’hai lần đò’, cũng có con riêng và con tôi cũng sống chung với cha dượng như chị.
Nhưng có lẽ tôi may mắn hơn chị là chồng tôi không đánh đập và hắt hủi con tôi như trường hợp của chị. Thật ra những ngày đầu mới về chung sống, tôi rất lo sợ những chuyện tương tự như chị sẽ xảy ra. Con trai tôi lúc đó đã 10 tuổi, cũng nhất định không coi cha dượng là cha. Tôi sợ con tôi tổn thương nên cũng không ép buộc cháu. Mỗi ngày, tôi chỉ nhẹ nhàng khuyên nhủ cháu rằng: “Cha dượng tuy không phải cha đẻ của con nhưng đây lại chính là người sẽ vất vả làm lụng để lo cho con sau này. Ba con đã có công sinh thành ra con nhưng lại không thể lo lắng cho con. Mẹ không bắt buộc con phải làm theo ý mẹ nhưng mẹ hy vọng là con đã lớn, đã biết suy nghĩ và con sẽ biết cách cư xử đúng mực. Con hãy chấp nhận ba khi con đã sẵn sàng”. Và thế là tôi chờ đợi.
Nhưng có lẽ tôi may mắn hơn chị là chồng tôi không đánh đập và hắt hủi con tôi như trường hợp của chị. (ảnh minh họa)
Bỗng một ngày khi đi làm về, tôi nghe cháu gọi cha dượng là ba. Cháu không nói gì với tôi cả nhưng tôi nghe một người bạn của tôi kể lại là cháu nói với bạn tôi sẽ gọi ba dượng là ba để ba dượng có trách nhiệm hơn với cháu. Tôi mừng lắm.
Vậy mà đã ba năm trôi qua, chúng tôi sống với nhau rất hạnh phúc. Tôi đã sinh thêm được một cháu gái và mọi người rất thương yêu nhau. Về phía chồng tôi, thật ra vào những ngày đầu, anh cũng không sẵn sàng để chấp nhận con trai tôi. Nhưng ngày qua ngày, tôi đã thể hiện cho anh thấy rằng con trai tôi chính là tài sản quý giá nhất của tôi, nếu anh không thể chấp nhận nó thì tôi cũng không thể tiếp tục chấp nhận anh. Chính sự cương quyết vô cùng cứng rắn ấy đã giúp cho tôi dung hòa được cuộc sống gia đình. Chị hãy cố lên. Hãy bắt đầu lại trước khi quá muộn. Không phải cứ con riêng của một trong hai người là không được đón nhận, hãy tự tin rằng, tình phụ tử thiêng liêng, tình mẫu tử chân thành sẽ chiến thắng được tất cả.
Video đang HOT
Niềm tin là thứ vô cùng quan trọng. Đôi khi chị cứ nghĩ rằng, đó không phải là tình cảm ruột thịt thì khó lòng thay đổi được, nhưng chẳng có gì là không thể. Một ngày, cả hai sẽ hiểu ra, thứ gắn kết họ chính là những ngày tháng thương yêu lẫn nhau, sống chung dưới một mái nhà, ăn cùng mâm cơm và uống cùng ấm nước. Đó mới là thứ con người ta đáng trân trọng.
Câu chuyện trên của tôi chính là minh chứng cho điều đó. Có những người con nuôi còn quý hơn cả con ruột, và có những người con ruột còn không thể có hiếu với bố mẹ đẻ của mình như con nuôi. Hãy bao dung, hãy hiểu cho nhau, hãy vì nhau mà sống, tình cảm và thời gian sẽ chứng minh tất cả. Chúc những ai đang trong hoàn cảnh như chị mạnh dạn, tự tin và có được mái ấm thực sự hạnh phúc!
Theo VNE
Chồng em sao được bằng anh?
Ngày ấy, tôi vẫn nhớ em nói một câu: "anh thì là gì mà đòi so sánh với người yêu em", câu nói ấy, cả đời tôi sẽ không quên.
Em à, hôm này Hà Nội trời đẹp quá, se lạnh, nhưng nắng đẹp long lanh. Tiết trời này làm anh nhớ đến những ngày sinh viên, những ngày 2 đứa mình học chung một lớp, cái thời "tuổi hồng thơ ngây" ấy, quả thật không thể nào quên.
Cũng trong một ngày đầu đông nắng đẹp như thế này, khi những ánh nắng nhảy nhót trên kẽ lá bên ngoài cửa sổ lớp học, khi môn thi cuối cùng đã thi xong, lần đầu tiên em nhận lời đi café với anh. Anh còn nhớ, em đã rụt rè thế nào khi ngồi lên yên con xe Wave Tàu của anh, anh còn nhớ cái cảm giác ngại ngần của em, rằng em mặc đẹp nên không quen đi chơi trên cái xe xấu thế. Cái xe ấy, mẹ anh ở nhà đã phải bán mấy tạ thóc, một con lợn, còn phải vay thêm hàng xóm để mua cho anh, vì thương anh trọ học ở xa trường, anh lại xin mua xe để còn có phương tiện đi làm thêm, nói rằng sẽ cố gắng dành dụm trả mẹ sau, mẹ anh còn phải lo cho 2 em anh đi học nữa.
Cũng trong một cái ngày nắng đẹp se lạnh thế này, anh mua được cho em món quà đầu tiên, một cái khăn len anh mua ở shop bán đồ lưu niệm cạnh trường. Mua chiếc khăn cho em, mời em uống café, anh vẫn nhớ, hết 100 nghìn. Anh vừa thấy có một cô bé tuổi teen nào đó up lên facebook một câu rằng: "Thời này mà vẫn có đàn ông đi chơi với phụ nữ mà túi chỉ có 100k à".
Rồi cũng một ngày cuối đông, em nói rằng: "Anh thì là cái gì mà so sánh được với người yêu em". (ảnh minh họa)
Thời này có lẽ không thế được, nhưng ở cái thời ấy, 100k là một nửa tháng lương đi dạy gia sư của anh đấy. Anh vẫn nhớ rõ lắm, 25 nghìn đồng một buổi, tuần anh dạy 2 buổi được 50 nghìn đồng và tròn tháng đó, anh nhận được khoản lương đầu tiên trong đời, đúng 200 nghìn đồng, cho những buổi dạy thêm anh đi về trong tiết thời lạnh giá. Mời em đi chơi, mua quà tặng em, số tiền 100 nghìn còn lại, anh ăn được đúng trong 1 tuần để đi học, để còn ăn mỳ tôm khuya ôn thi cuối kì.
Và anh cũng nhớ rõ lắm, cũng trong một cái ngày nắng đẹp, gió se lạnh thế này, em bước ra cổng trường, khăn len đỏ của người khác tặng. Em cười tươi lắm, môi em cũng màu đỏ, má em ửng hồng khiến cõi lòng anh như tan chảy. Ở cổng trường, bạn trai em đã đợi sẵn, cậu ấy đi SH. Rồi cũng một ngày cuối đông, em nói rằng: "Anh thì là cái gì mà so sánh được với người yêu em". Anh cũng vẫn nhớ, người yêu em đã từng nói với anh rằng: "Thanh niên nghèo thì lượn đi, nhé".
5 năm rồi, từ cái ngày ấy, mình không còn liên lạc với nhau. 5 năm rồi, kí ức của những ngày đông hửng nắng tưởng chừng như đã lãng quên, nếu không có cái facebook chung của sinh viên trường mình. Cũng lại 1 ngày đầu đông, anh tìm lại facebook của em, facebook của nhiều người bạn nữa, rồi biết được rất nhiều những thông tin của em, về cuộc sống của em bây giờ.
Em à, ừ, anh là một người đàn ông, anh có lòng tự trọng của mình, ừ, anh có cả cái sự cay cú khi lòng tự trọng của mình bị tổn thương đấy. Người yêu em hồi ấy, chồng em bây giờ, thì có lẽ anh nên tôn trọng. Hai thằng đàn ông, nhưng giờ thì anh có cái quyền được hỏi lại:
Chồng em, giờ nó là gì mà so sánh được với anh?
Anh vẫn nhớ, em bảo, nếu có nhà riêng, em dành hẳn 1 căn phòng, đóng 3 cái tủ rất to, 2 cái để treo quần áo, 1 cái chỉ để đựng giầy vì em quá mê thời trang. (Ảnh minh họa)
Anh vẫn nhớ, em nói rằng, ước mơ lớn nhất của đời em là người đàn ông yêu em mua một chiếc xe mui trần, để những ngày nắng đẹp chở em đi dạo trên bãi biển, thật lãng mạn như phim Hàn Quốc.
Lúc anh mua xe, chẳng hiểu sao, anh đã chọn 1 con xe mui trần, dù giờ đây, anh chẳng còn cần nó để chở 1 cô gái nào đó đi dạo trên bãi biển nữa.
Anh vẫn nhớ, em bảo, nếu có nhà riêng, em dành hẳn 1 căn phòng, đóng 3 cái tủ rất to, 2 cái để treo quần áo, 1 cái chỉ để đựng giầy vì em quá mê thời trang. Nhà anh bây giờ, nguyên 1 căn phòng to như vậy, nguyên 3 cái tủ to như thế, anh thuê kiến trúc sư thiết kế, dù rằng quần áo của anh rất ít.
Anh bây giờ, giám đốc một doanh nghiệp lớn, sự nghiệp do tự tay anh gây dựng, gây dựng từ cái ngày mà anh đi dạy thêm một tháng được 200 nghìn ấy. Chồng em, một cậu công tử ăn bám bố mẹ, giờ gia đình đã vỡ nợ, sự nghiệp của chồng em, liệu bằng được mấy phần của anh?
Tất cả những gì anh có, là giờ dành cho người yêu anh, cho vợ sắp cưới của anh, khi anh đã có thể lo cho cô ấy đầy đủ, khi thu nhập của anh giờ đây một tháng là 200 triệu, và anh dành 100 triệu để mua quà tặng cho cô ấy.
Kí ức về em, thôi đành gửi hết vào nắng vào gió, để rồi quên hẳn đi, trong một ngày đầu đông nắng vẫn đẹp.
Theo VNE
Thầy phán: "sẽ chết yểu nếu cưới năm nay" Trong khi nhà trai chọn một ngày cưới thì nhà gái lại khăng khăng cho rằng ngày đó xung tuổi con gái, dễ chết yểu và nhất quyết chọn ngày khác. Đám cưới của Lan bị gác lại vì cả hai bên đều không đồng ý tổ chức nếu khác ngày mỗi bên đã chọn. Xem ngày lành tháng tốt, đó là bước...