Chồng sắp cưới tuyên bố nếu sinh con tự mà chăm sóc
Thực sự, nghe xong tôi sốc quá không thốt lên được lời nào. Thật không ngờ anh lại gia trưởng, độc đoán như vậy.
Tôi năm nay 30 tuổi, nếu ở quê thì người ta đã xếp vào lứa gái ế rồi. Thế nhưng, ở chỗ làm và cả đám bạn học thì còn nhiều người như tôi lắm. Sau khi yêu và chia tay vào năm cuối đại học, tôi cứ ngỡ rằng mình sẽ chai lì cảm xúc nhưng may mắn rằng tôi đã gặp anh.
Chuyện trò hợp nhau, hợp cả quan điểm sống chỉn chu, cầu toàn mọi thứ nên chúng tôi dự định sẽ kết hôn vào tháng sau.
Gia đình anh cũng đã mang trầu cau sang chạm ngõ rồi. Thế nhưng còn một số điều mà tôi quá sốc khi nghe anh bày tỏ nguyện vọng trước hôn nhân.
Chẳng là hôm trước, hai đứa có đi thăm bà con nhà anh rồi đi ăn và chuyện trò. Thấy đứa bé của một anh chị ngồi bàn kế quấy khóc không cho bố mẹ ăn. Bà mẹ thì quát tháo con ầm ĩ, còn ông bố ngồi dỗ dành con từng miếng.
Tôi buột miệng khen ông bố kia đúng là chuẩn mực đàn ông gia đình. Anh liền nhìn tôi chằm chằm và xồn xồn nói: “Nói thực anh chẳng ưa nổi những người đàn ông như thế. Đàn ông thì lo việc lớn chứ ai đi dỗ con ăn. Đó là việc của đàn bà con gái chứ. Nói thẳng với em, sau này lấy nhau rồi em lo mà chăm sóc con cái, gia đình nhà chồng. Đã lấy chồng rồi thì đừng có tơ tưởng gì nhà ngoại. Anh là người làm ăn, em sẽ không nhận được quan tâm từ anh nhiều, kể cả khi có con em cũng nên chuẩn bị tâm lý tự chăm sóc con một mình. Anh đi làm về mệt thì em tự xoay xở đi, con mà khóc thì anh ra ngủ giường riêng đấy”.
Thực sự, nghe xong tôi sốc quá không thốt lên được lời nào. Cứ ngỡ gặp được người hợp mình sau bao năm tưởng chai lì cảm xúc. Thật không ngờ anh lại gia trưởng, độc đoán như vậy.
Nếu lấy anh cuộc hôn nhân của chúng tôi cũng sẽ chẳng kéo dài được bao lâu (Ảnh minh họa)
Video đang HOT
Xin nói thêm rằng, công việc của anh khá tự do về giờ giấc, còn tôi thì làm nhân viên văn phòng, sáng đi chiều về đúng giờ không sai một phút. Tôi sợ rằng, ở ngoài kia anh thoải mái “bay nhảy, ong bướm” thì tôi cũng đâu có thể biết được. Thực quá ngược đời khi anh tự cho mình quyền bay nhảy thoải mái còn vợ thì phải ở trong khuôn phép, cả giờ giấc, tiền nong và các mối quan hệ.
Không chỉ dừng lại ở chuyện đó, anh còn có lối quan tâm đến bố mẹ nhà anh thái quá. Anh quan tâm, chăm sóc và chu cấp thái quá. Lẽ dĩ nhiên, anh cũng đòi hỏi tôi phải quan tâm đến họ y chang như vậy. Về điều này, tôi không có gì kêu ca, nếu là phận làm dâu, tôi đủ khôn ngoan để hiểu mình phải như thế nào, làm gì để giữ đạo hiếu của một người con dâu. Thế nhưng, mọi thứ cũng có chừng có mực của nó.
Một lần, mẹ anh ốm vào viện. Tôi đã xin nghỉ việc để vào chăm sóc, trông nom. Xin thưa là tôi và anh mới chỉ đang giai đoạn yêu chứ chưa cưới xin về. Mà lúc đó mẹ anh cũng chỉ bị ho viêm phổi, bệnh của tuổi cao chứ không quá nghiêm trọng.
Thế nhưng anh bắt mẹ mình phải nằm viện để bác sĩ tiện theo dõi và an tâm. Rồi anh kêu tôi chăm sóc bà để gần gũi hơn và vì anh còn bận công việc quá. Lúc đó vì đang yêu nên công việc bận tôi cũng xin nghỉ để chăm sóc mẹ anh. (Lạ một điều là nhà anh còn có hai chị gái nhưng chẳng ai đi chăm mẹ cả).
Đến hôm sau, bác sĩ dồn phòng vì bệnh nhân đông quá. Mẹ anh phải ở cùng phòng với nhiều người hơn, chật chội hơn một chút. Tôi thì đã thức trông mẹ anh rồi anh chẳng hỏi han có mệt không, có cần phải về nghỉ ngơi không. Còn anh, khi biết được thông tin này, anh đã làm ầm lên trong bữa cơm ở nhà tôi. Anh cho rằng, sao dám làm thế với mẹ anh ấy, bệnh viện này quá vô lý, làm thế ai mà chịu được. Kết quả là cả nhà tôi, gồm bố mẹ, ông bà tôi đã được một phen ức chế vì sự thái quá của anh. Sau đó thì anh can thiệp bằng được để mẹ anh ở phòng riêng.
Không chỉ vậy còn nhiều vấn đề khiến tôi hoang mang quá. Anh làm công việc nhà nước và có làm ăn thêm ở ngoài còn tôi chỉ làm ở công ty tư nhân, lương không đáng là bao so với thu nhập của anh. Nhà anh lại ở cách xa công ty tôi làm. Nếu có lấy nhau rồi sinh con và tự chăm con như anh tuyên bố, kiểu gì tôi cũng phải nghỉ việc ở nhà chăm con. Nếu mà như vậy thì với tính không thể ngồi yên một chỗ của mình, chắc tôi khó mà chịu được.
Tôi thực sự không biết nên làm thế nào. Nếu lấy anh thì chắc chắn cuộc hôn nhân của chúng tôi sẽ chẳng kéo dài được bao lâu khi quan điểm của cả hai đối lập thế này. Đám cưới sắp diễn ra, nhà anh cũng đã chạm ngõ, họ hàng, bạn bè thân thích đã biết hết rồi, nếu tôi bảo hủy hôn thì bố mẹ tôi biết giấu mặt vào đâu. Và tương lai cuộc đời tôi sẽ ra sao đây? Xin mọi người hãy cho tôi một lời khuyên lúc này.
Theo VNE
Vừa lên chức, chồng cấm tôi đi xe dream
Thật tình, tôi không hiểu nổi chồng tôi nghĩ gì mà hành động như vậy. Một người đàn ông như thế không xứng để tôi tôn trọng.
Dù anh có lên chứ gì đi chăng nữa thì chuyện anh làm như thế cũng khiến tôi coi thường anh, sau này anh giàu có hơn nữa thì không biết, anh có coi trọng mẹ con tôi không.
Tôi và anh yêu nhau từ những ngày hai đứa con khó khăn. Tôi luôn hi vọng mình và anh sẽ là một mái ấm hạnh phúc cho đến đầu bạc răng long. Anh chẳng giàu có, cũng chỉ bình thường, xuất thân tỉnh lẻ, còn tôi cũng vậy. Tôi nghèo hơn anh về mọi thứ, gia cảnh, công việc... Tôi cũng có chút tủi thân nhưng vì tình cảm, tôi gạt bỏ qua mọi thứ. Tôi vẫn yêu anh, quyết tâm lấy nhau.
Hôn nhân hạnh phúc, sau 3 năm, chúng tôi sinh một bé trai kháu khỉnh. Thời gian đó vì anh và tôi đều bận công việc nên chưa muốn sinh con. Khi công việc của anh ổn định, kiếm được nhiều tiền hơn, chúng tôi đã sinh một bé trai rất đáng yêu. Tôi và anh thực sự rất hạnh phúc với tổ ấm này, cuộc sống nói chung vui vẻ, ấm cúng. Tôi tư hào vì có người chồng luôn biết lo lắng cho gia đình, yêu thương vợ con như anh.
Rồi càng ngày, công việc của anh càng tiến triển, còn tôi thì cứ bình thường, lương vài triệu đủ mua rau cỏ. Anh kiếm được rất nhiều tiền, công danh phất lên như diều gặp gió. Anh hớn hở khoe với tôi về những thành tích anh đạt được và bảo, tương lai anh sẽ có thể lên chức. Ngày đó, vợ chồng còn chưa có tiền nên mọi thứ còn khó khăn, mỗi người một chiếc xe máy đi làm. Xe thì cũng không có tiền để đầu tư, nói chung, chồng muốn mà cũng không có.
Hôn nhân hạnh phúc, sau 3 năm, chúng tôi sinh một bé trai kháu khỉnh. Thời gian đó vì anh và tôi đều bận công việc nên chưa muốn sinh con. (ảnh minh họa)
Chỉ là khi công việc phất lên, chồng mới có điều kiện sắm cho mình một chiếc xe tốt tốt nhìn sang trọng hơn tí để đi. Còn tôi thì vẫn đi xe dream trước kia, khi mà nhà tôi cưới mua cho. Tôi không thích mua xe khác vì xe đó là kỉ niệm của gia đình tôi, cũng chẳng cần sang trọng gì cho cam. Vì mình đâu phải người giàu có gì, với lại, xe còn tốt thì mình còn đi.
Thế rồi một ngày đẹp trời, chồng thông báo với tôi rằng, anh được thăng chức. Chuyện này anh biết từ lâu rồi nhưng chưa chắc chắn nên chưa dám nói với tôi. Anh bảo, sếp cân nhắc anh từ lâu rồi và cho anh thời gian thử thách, muốn anh trở thành trưởng phòng mới của phòng kinh doanh. Anh vui mừng vô cùng và hôm nay, mọi việc đã thành hiện thực. Anh có được vị trí này thật sự đã là thành quả quá lớn. Thời gian qua tôi thấy anh cố gắng nhiều, cố gắng để được thăng chức. Cũng là sự nỗ lực của bản thân anh nên làm vợ, tôi thật sự mừng cho chồng mình.
Mấy ngày gần đó, anh mời bạn bè tới nhà ăn uống, tôi tự tay nấu nướng và chuẩn bị không biết bao nhiêu thứ. Nói thật, vừa tốn kém vừa mệt nhưng chiều theo ý chồng nên tôi đành làm. Tôi cũng vui cho anh nhưng lại thấy chạnh lòng vì từ nay công việc của anh sẽ bận rộn hơn nhiều với lịch trình tiếp khách và nhậu nhẹt. Tôi suy nghĩ khi công việc của mình chỉ nhàng nhàng nhưng rồi lại tự nhủ, rồi anh sẽ kiếm tiền, làm giàu, anh sẽ cho tôi và con được cuộc sống hạnh phúc!
Thế rồi một ngày đẹp trời, chồng thông báo với tôi rằng, anh được thăng chức. Chuyện này anh biết từ lâu rồi nhưng chưa chắc chắn nên chưa dám nói với tôi. (ảnh minh họa)
Điều đầu tiên anh yêu cầu tôi là thay đổi cách ăn mặc. Vì anh bảo, bây giờ vợ của sếp rồi thì phải ăn mặc cho đàng hoàng, sành điệu, có đi đâu thì đỡ mất mặt. Anh mua bao nhiêu quần áo về bắt tôi phải mặc theo sở thích của anh và giống mấy bà chị sang trọng ở công ty anh. Tôi không làm theo thì anh phật ý, anh khó chịu, anh bảo tôi là người không biết thương chồng, chiều chồng. Tôi đành phải chấp nhận nhưng bắt một người thay đổi phong cách ngay thật không dễ dàng gì.
Rồi chuyện thứ hai anh yêu cầu tôi làm thật khó. Anh bảo tôi phải thay ngay chiếc xe dream cũ rích mà bố mẹ tặng quà hồi môn con gái ngày con gái đi lấy chồng. Tôi nghe không lọt tai, nhất định không chịu vì đó là món quà ý nghĩa nhất của bố mẹ tặng tôi. Tôi muốn đi vì tôi đã gắn bó với nó rất lâu rồi. Món quà ấy có làm sao đâu, nó cũ nhưng không phải là không đi được, cũng chẳng ai chê bai chuyện đó cả. Thế mà anh bảo, đi xe đó ra ngoài người ta lại bảo không biết chiều vợ, rồi vợ trưởng phòng mà như thế thì mất mặt lắm, người ta cười cho.
Thú thực, cái chức trưởng phòng thì làm gì mà anh đã hống hách, giương oai? Nếu sau này anh lên phó giám đốc, giám đốc thì anh nghĩ sao? Tôi thật sự thấy mệt mỏi vì anh... (ảnh minh họa)
Nghĩ đến chuyện anh bắt tôi thay đổi cách ăn mặc đã quá lắm rồi, giờ thì bắt tôi đi xe khác. Tôi bực mình vô cùng, tôi không muốn làm chuyện đó. Giàu nghèo không quan trọng, quan trọng là vợ chồng thông cảm, sẻ chia và biết lắng nghe, thấu hiểu nhau. Anh mới lên chức trưởng phòng, có gì mà tó tát, sĩ diện? Anh bắt vợ anh làm vậy để mua mặt cho anh, nhưng dốt cuộc là anh muốn gì? Cái xe xấu lại làm ô uế thanh danh của anh hay sao? Trước đây anh nghèo, tới cái xe còn không có mà đi, giờ thì phụ bạc.
Thú thực, cái chức trưởng phòng thì làm gì mà anh đã hống hách, giương oai? Nếu sau này anh lên phó giám đốc, giám đốc thì anh nghĩ sao? Tôi thật sự thấy mệt mỏi vì anh...
Tôi quyết định không làm theo ý anh, anh thích sao thì thích. Tôi bực bội vô cùng, không thể nào chấp nhận cái tính sĩ diện của chồng, không bao giờ chịu thua chồng trong chuyện này. Phải cho anh thấy, đồng tiền và sự sĩ diện không tồn tại mãi mãi, cũng không mua được tình cảm. Anh đừng có có mới nới cũ, có giàu khinh nghèo. Tôi có thể chấp nhận những tật xấu của chồng nhưng xúc phạm gia đình tôi, bố mẹ tôi, khinh thường tôi, tôi không bao giờ bỏ qua. Chưa gì đã sĩ diện thử hỏi sau này anh làm ra trò trống gì không hay chỉ là mua danh bán tước?
Theo VNE
Cay cú 'chơi khăm' vợ của người yêu cũ Là để trả thù cô bạn thân đã cướp mất anh khỏi tôi khi chúng tôi còn là một cặp tình nhân đẹp thời sinh viên. Tôi và anh yêu nhau được gần 1 năm thì đùng một cái, anh nói lời chia tay. Tôi còn không hiểu chuyện gì xảy ra vì lúc đó, tình yêu của chúng tôi đang mặn nồng....