Chào con, con gái!
Con gái, bố kể con nghe này! Hồi nhỏ, bố ghét tụi con gái lắm, tụi con gái mè nheo và lắm chuyện. Chơi trò không khi nào bố cho con gái tham gia, đi học ngồi cạnh bạn gái còn dùng phấn vạch lên bàn chia lãnh thổ.
Lớn lên bố không còn thấy ghét, thậm chí vui nhiều vì hay chọc ghẹo họ. Rồi một ngày có cô gái làm bố nhớ đến quên ăn quên ngủ. Thật không may, cô ấy lại là “hoa đã có chủ” rồi. Bao nhiêu lần yêu rồi chia tay, vui rồi buồn, cuối cùng bố gặp mẹ.
Ngày mới cưới nhau, mẹ thường hỏi bố: Anh thích có con trai hay con gái? Bố hùng hồn: Tất nhiên là con trai chứ. Con trai sẽ cùng anh đá bóng, cùng anh chơi cờ. Khi về già có thể rảnh rỗi cùng ngồi uống trà đạo đàm chuyện thế giới. Bố sẽ dạy con trai thật mạnh mẽ và kiên cường, không ủy mị yếu mềm, không kêu ca yếu đuối.
Rồi mẹ con mang thai. Lần đầu tiên đưa mẹ con đi khám, bố hồi hộp hỏi bác sĩ: Kết quả con trai hay con gái ạ? Ông bác sĩ nhíu mắt nhìn bố giọng nặng nề: Không hỏi thai nhi có khỏe không, được bao nhiêu lạng rồi, lại quan tâm con trai con gái làm gì hở? Lúc đó bố vừa ngượng vừa bực, ông bác sĩ rõ là vô duyên.Trên đường về bố hỏi mẹ, mẹ nói là mẹ không hỏi, bố cáu: Sao em không hỏi? mẹ con im lặng suốt cả quãng đường về.
Suốt quãng thời gian mẹ mang thai con, không có lần khám thai nào là bố không đi cùng. Quan tâm mẹ cũng có, phần nữa là để biết giới tính của con. Nhưng lần khám nào mẹ cũng nói mẹ không hỏi. Lần nào bố hỏi, bác sĩ cũng cau mày khó chịu. Vậy nên con luôn là ẩn số. Vậy nên trong những giấc mơ của bố, con vẫn luôn là một cậu bé khôi ngô, khỏe mạnh. Bố đã mày mò lên mạng để tìm cho con một cái tên thật ý nghĩa, bố đã chọn sẵn tên để đặt cho con.
Rồi ngày ấy cũng đến, ngày con ra đời, chỉ có điều con chào đời sớm hơn dự định. Hôm ấy, vừa đúng giờ tan sở thì bố nhận được điện thoại từ một đồng nghiệp của mẹ. Cô ấy báo rằng mẹ đang được nhập viện vì có dấu hiệu sinh non, đúng ra phải hai tháng nữa con mới tròn ngày đủ tháng chứ. Bố ngay lập tức lao đến bệnh viện. Đến nơi chỉ thấy mẹ nằm đau đớn, mệt mỏi và mắt mọng lên vì khóc. Bố đứng như chết lặng, không thấy con đâu, con của bố đâu rồi? Mẹ bảo con đang được nuôi trong lồng ấp. Là con gái.
Video đang HOT
Bố đến thăm con, nhìn thấy con bé nhỏ nằm trong lồng kính, quanh đó là đủ loại ống thông, máy thở, kim chuyền. Trái tim bố như thắt lại. Tội nghiệp con gái của bố, người ta chào đời thì được bố mẹ ôm ấp nâng niu, con chào đời thì phải nằm một mình ở đó. Con có biết không, bầu ngực mẹ đang căng lên đau tức vì vắng con, ông bà chú bác cũng đang mong nhanh chóng được bế con cưng nựng.Và bố nữa, có phải tại vì bố không? Tại vì bố cứ mong có một cậu con trai nên con đã vội vã chào đời để chứng tỏ rằng con gái của bố cũng sẽ rất kiên cường mạnh mẽ? Là con đang muốn thử thách tình yêu của bố, phải vậy không?Nước mắt bố đã rơi bao lần khi đứng lặng nhìn con qua lớp kính mỏng.
Một tháng trôi qua. Bố đang ở cơ quan thì nghe giọng mẹ con qua điện thoại như khóc: Anh, con mình cứng cáp rồi, anh đến bế con đi. Bố đến, nhìn con gái bố đang mở to mắt ra nhìn, xung quanh mọi người xúm vào hỏi han. Bố đứng trước mặt con, mong rằng con sẽ biết rằng bố đang hiện diện. Ôi, khuôn mặt tròn nhỏ, cái miệng, cái mũi cũng nhỏ, nhìn con đáng yêu vô cùng. Bố đưa tay bế con, run rẩy hơn lần đầu tiên ngỏ lời yêu với mối tình đầu. Con nhìn bố, tay huơ huơ như muốn hỏi: “ông nào đây?”. Và bố trong phút giây hạnh phúc bố muốn nói một câu gì đó thật ấn tượng với con, nhưng cuối cùng chỉ có thể thốt lên: Hello, con gái!
Có con rồi, mọi sinh hoạt trong nhà hoàn toàn đảo lộn. Con nhỏ nhất nhà mà thành “to” nhất nhà. Bố mẹ có được ăn ngon ngủ yên không là do con quyết định. Có con rồi, bố bớt yêu mẹ đi, chỉ vì thời gian hầu như đã dành cho con hết cả. Con ngày một lớn, xinh xắn nhưng hay mè nheo dỗi hờn. Nhưng lạ thay, bố chẳng khó chịu như ngày xưa ghét tụi con gái cùng lứa tuổi. Thậm chí, chỉ có bố mới chiều chuộng được thói nũng nịu của con. Con giống như cái đuôi, bố đi đâu cũng đòi theo cho bằng được. Sau này dẫu có thêm em trai của con rồi, tình yêu bố dành cho con vẫn không hề suy giảm. Nhiều lúc nghĩ, thậm chí còn thương con nhiều hơn.
Thấm thoắt đó mà con đã sắp lên xe hoa rồi. Cô gái nhỏ bé ngày nào giờ đã sắp làm vợ, làm mẹ. Sẽ có những thay đổi, những bỡ ngỡ, những khó khăn, nhưng bố biết không gì có thể khiến con ngại ngùng sợ hãi. Những ngày tháng đầu tiên xuất hiện trong đời con đã một mình mạnh mẽ thì những năm tháng sau này dẫu không có mẹ cha bên cạnh chắc con cũng sẽ vững vàng dẫu hạnh phúc có chông chênh.
Con gái à, bố sinh ra vốn là nam nhi, dẫu quãng đời thơ trẻ được bà nội con chăm bẵm yêu thương, dẫu quãng đời sau này được cùng mẹ con đồng hành chia sẻ, thì tâm tư phụ nữ bố vẫn không thể nào hiểu trọn. Nhưng chắc là cũng có phần mềm yếu, vất vả, thiệt thòi hơn. Nhưng dù cuộc sống có khắc nghiệt thế nào, dù mai này con đường con đi không được trải bằng hoa hồng và nhung đỏ, và người đàn ông con yêu có thể sẽ làm trái tim con đau đớn. Thì con hãy nhớ nhé, bố là người đàn ông đầu tiên ôm con, người đầu tiên nắm tay con bước, người đàn ông đầu tiên nghe con khóc con cười. Bố sẽ luôn vì con mà yêu thương không mệt mỏi, dù con có giỏi dang hay khờ dại, thất bại hay thành công, dù con sang giàu hay nghèo khó. Vậy nên những khi buồn lòng hay mệt mỏi, hãy cứ về mái nhà con đã từng lớn lên, bố sẽ luôn ở đây, đón con bằng tất cả yêu thương như lần đầu tiên được gặp con trong đời.
Theo Dantri
Chồng khinh thường, coi vợ như giúp việc
Một anh chồng cứ về nhà là cau có khó chịu với vợ. Lúc nào anh ta cũng thể hiện cái bộ mặt giống như anh ta là bá chủ thiên hạ, là người có công lao lớn nhất trong cái nhà này.
Anh ta cảm thấy, những ngày anh ta đi làm là những ngày cực khổ, nặng nhọc, chỉ để chu cấp cho vợ con. Anh ta cảm thấy chán nản vì chuyện này nên thường xuyên trút giận lên đầu người vợ ở nhà chăm con.
Vợ anh ta cũng có học hành đàng hoàng nhưng công việc thu nhập không đáng là bao nhiêu. Tính đi tính lại, nếu thuê một người giúp việc chăm con thì chi bằng, mình tự nghỉ việc ở nhà, chăm con, yên tâm hơn nhiều lại cũng không tốn tiền công, trả lương cho người giúp việc. Và vì thế, vợ anh chấp nhận chuyện làm người vợ nội trợ, ăn bám chồng.
Nhiều người chồng thích vợ như vậy, nhưng anh chồng này lúc nào cũng nghĩ, vợ mình lười biếng, ăn bám, chỉ thích ngửa tay xin tiền người khác, nên anh ta có vẻ không hài lòng về vợ. Hàng tháng đưa tiền cho vợ, anh ta dặn này dặn nọ rằng, nhất định không được tiêu pha, nhất định không được hoang phí, phải tiết kiệm tiền lo cho con cái và gia đình. Chị vợ cả năm cả tháng không dám sắm cái gì cho mình, chỉ biết sắm cho chồng, con, lo bữa ăn giấc ngủ cho hai người đàn ông quan trọng, còn mình thì lôi thôi lếch thếch.
Tối tối anh chồng về, vợ đon đả chồng, chuẩn bị mọi thứ cho chồng, anh chỉ việc ngồi vào mâm cơm ăn. Anh này lúc nào cũng cái bài ca muôn thuở trong bữa cơm &'đàn bà không đi làm thì phải tươm tất việc nhà, nấu ăn phải thật ngon chứ nấu ăn mà chồng không nuốt nổi thì chẳng thà là đi làm cho xong. Đàn bà mà chỉ biết quanh quẩn xó bếp, rồi không ra ngoài giao du, không chăm chút bản thân mình thì cũng coi như vứt. Vợ cái ông hàng xóm nhìn đến là chán, lúc nào cũng thấy lôi thôi, lếch thếch, ăn vận thì bẩn thỉu, nhìn ngán tận cổ'. Nghe chồng nói vậy, chị vợ nghĩ đến mình.
Những ngày sau đó, anh chồng ngạc nhiên khi thấy vợ mình bắt đầu biết ăn diện, gọn gàng hơn. Anh này có vẻ nóng mặt, khó chịu &'ở nhà không đi làm chỉ biết dùng tiền của chồng ăn diện thì coi như vứt. Vợ như thế ai lấy đâu ra mà cung phụng. Đàn bà ở nhà thì ăn chơi làm gì, ai nó thèm ngắm'...
Nghe chồng nói vậy, chị vợ lại cảm thấy buồn vì không biết, chồng có phải đang nói mình không. Anh chồng cứ lấy ví dụ hết cô vợ ông hàng xóm rồi lại quay sang vợ nhà anh đồng nghiệp. Chị vợ cảm thấy chồng chẳng bao giờ dành cho chị được một lời khen, cảm thấy chán nản khi mỗi lần về nhà, chồng chỉ cắm mặt vào ăn cơm, không biết đến vợ, không hỏi han vợ một câu, rồi lại chạy ra chỗ con. Dường như chị sống như cái bóng trong nhà này, giống y như người giúp việc, phục vụ chồng con.
Chị cũng không biết, ý anh là gì nữa. Anh bảo chị không phải thuê người giúp việc nhưng khi anh đi làm kiếm tiền, đưa lương cho vợ thì anh lại cảm thấy cau có, khó chịu với chị. Chẳng hiểu tại sao anh lại như vậy. Hay là, con người ta luôn luôn ích kỉ như vậy, luôn không hài lòng với người khác nên dù người khác làm gì cũng không thấy vui.
Anh chê cô vợ hàng xóm ăn mặc lôi thôi, chỉ ở nhà không biết ăn diện. Rồi khi vợ anh ăn diện, anh lại nói bóng gió là không biết tiếc tiền, chỉ biết tiêu tiền của chồng. Vậy anh đòi hỏi gì ở chị, ý anh là sao? Chị vợ thực sự bế tắc trong cuộc hôn nhân này.
Bây giờ, ngày ngày chứng kiến khuôn mặt cau có của chồng, chị mới nhận ra, bao nhiêu năm nay, anh chưa từng nở một nụ cười thực sự tươi với chị. Anh nói chuyện điện thoại với bạn bè, đồng nghiệp thì cười hớn hở, còn với chị, anh chỉ làm đúng trách nhiệm của người chồng. Tình yêu có không, hay chỉ là sự giả dối? Chị thực sự còn không hiểu, anh có yêu chị thật lòng hay thứ tình cảm bao năm đã nhạt phai vì anh cảm thấy chị thực sự vô dụng...
Ai chẳng phải ở nhà chăm con, nếu chị không chăm thì phải thuê người khác. Ai chẳng có con có cái, anh có hiểu được sự vất vả của việc chăm con, chăm chồng? Thế nên anh mới cảm thấy chị là người ăn bám. Nếu đổi vai, chị tin chắc,anh chẳng thể làm tốt hơn vợ nhưng kiếm tiền, chị cũng có thể làm được không bằng thì cũng gần như anh. Đàn bà đâu phải chỉ biết ở nhà, đâu phải không biết kiếm tiền. Chỉ là, họ còn có gánh nặng là con cái, gia đình.
Chị mải mê chăm chồng chăm con nên không nhận ra được thái độ của chồng. Bây giờ thì mọi thứ càng ngày càng lộ liễu và chị càng nhận ra, anh thực tình không coi chị là người vợ hiền năm nào nữa. Chồng khinh thường vợ, coi vợ như người giúp việc, bắt vợ làm mọi việc trong nhà nhưng chưa một lần nghe vợ nói chuyện thật lòng. Hễ chị vợ mổ miệng thì anh chồng lại &'đàn bà ở nhà lắm chuyện, chỉ buôn dưa lê là giỏi'. Chị có cảm giác buồn lòng, nghĩ mà thấy tức anh ách trong người.
Nếu cứ tiếp tục tình trạng này, một là chị quyết tâm đi làm, thuê người giúp việc, hai là chị sẽ từ bỏ người đàn ông này. Sống với chồng như sống với ông chủ như thế thì quá nhục nhã.
Đàn ông coi nhẹ việc nhà, nghĩ những người vợ ở nhà chăm con thì là người đàn bà ăn bám là họ đã lầm. Việc chăm con có lẽ là việc nặng nhọc nhất trên đời... Nếu cánh mày râu nghĩ như vậy, hãy xem lại bản thân mình vì anh mới thực sự không phải là người chồng tốt và có trách nhiệm với vợ con...
Theo Khám phá
Tôi lập tức trở về nhà sau khi biết chân tướng thật của người tình chồng vẫn qua lại hàng Trước khi sang nhà nhân tình của chồng, tôi đã thủ sẵn cho mình "dụng cụ" đánh ghen. Bắt được quả tang thì phải dạy cho 2 người đó một bài học, chứ không thể lẳng lặng qua qua như thế được. Ơ...không phải 2 người đang...ấy à??? (ảnh minh họa) Mới đi du lịch được 2 hôm, mà lòng tôi nóng như...