Chẳng ai tin tôi lại bỏ chồng chỉ vì sinh nhật không được tặng hoa
Tôi đã đợi tới ngày đó, ngày sinh nhật lần thứ 5 của mình để biết được rằng, tình yêu anh dành cho tôi được bao nhiêu.
Tôi đã cho anh quá nhiều cơ hội, nói với anh nhiều lần nhưng anh không thay đổi. Vậy thì tôi phải thay đổi, phải làm một cú sốc để anh nhận ra, đừng bao giờ vô tâm với người ở bên cạnh mình
Dù từ sáng tới tối không được anh nhắn một tin chúc mừng, tôi cũng vẫn cố gắng không buồn. Tối về, tôi đi chợ, cẩn thận nấu những bữa ăn ngon, muốn cả nhà sum vầy bên gia đình, có một bữa cơm thật ấm cúng. Chẳng cần nhà hàng sang trọng, chẳng cần quà cáp xa hoa, chỉ cần được ở bên nhau, được nhận một bó hoa và nghe một câu chúc mừng….
Nhưng, đợi mãi, đợi mãi không thấy chồng về. Cuối cùng, tôi nhận được một cuộc điện thoại &’Em à, nay anh có việc ở công ty, các anh chị em đi liên hoan, anh quên khuấy mất không gọi về cho em. Em ở nhà cứ ăn cơm trước đi nhé’.
Nước mắt tôi bắt đầu trào ra, nghẹn đắng cổ họng. Tôi chỉ nói một câu &’Anh không nhớ hôm nay là ngày gì sao?’, rồi cúp máy. Tôi khóc như mưa, không còn cầm được lòng. Tôi đã đợi như thế suốt 5 năm qua và đây là ngày quyết định. Tôi đã nghĩ, nếu như anh cũng không nhớ ngày sinh nhật của vợ, không tặng hoa vợ, không có một món quà gì cho vợ nữa thì… hôm nay, tôi sẽ viết đơn ly hôn và kí không do dự.
Video đang HOT
Tôi đã khóc, bao nhiêu năm khóc thầm và chịu đựng vì mái ấm, vì gia đình. Nhưng năm nay, tôi thực sự không chịu được nữa rồi. (Ảnh minh họa)
Tôi ngồi đợi chồng về, tưởng sau cuộc điện thoại ấy anh sẽ ngay lập tức mà lao về nhà, xin lỗi vợ rối rít. Nhưng không… anh vẫn vui vẻ với mọi người trong công ty anh, mặc vợ một mình đón sinh nhật cùng con nhỏ.
5 năm rồi, tôi chưa từng được nhận bất cứ một món quà sinh nhật nào từ chồng. Nói đúng hơn, đã 5 năm, ngay từ năm đầu cưới nhau, anh chưa từng nhớ tới sinh nhật tôi. Vậy mà ngày yêu nhau, mỗi dịp sinh nhật, anh đều tặng cho tôi quà này, quà nọ, anh đều cho đi chơi, đi ăn, đi dạo, thậm chí là đi hát và dành tặng tôi một bài hát rất hay. Từ ngày cưới nhau về, tôi vun vén gia đình, lo cho anh, làm tròn trách nhiệm của người vợ, người mẹ… nhưng đổi lại, tôi nhận được gì?
Không một lời cảm ơn, không một món quà, thậm chí, tôi không nhận được gì từ anh… Trong khi tôi, lần nào sinh nhật anh, tôi cũng nhớ, cũng bảo cả nhà đi ăn, hoặc là mua bánh gato, hoặc là nấu cho anh những món ngon. Tình yêu phải do hai người vun đắp, phải có đi có lại. Tại sao anh lại chỉ biết một mình hưởng thụ, còn vợ anh, anh coi như người dưng nước lã?
Tôi đã khóc, bao nhiêu năm khóc thầm và chịu đựng vì mái ấm, vì gia đình. Nhưng năm nay, tôi thực sự không chịu được nữa rồi. Cuộc sống mấy năm làm vợ chồng, anh vô tâm, chưa từng quan tâm tôi thích gì. Chưa một lần anh có ý định đưa mẹ con tôi đi du lịch. Anh cũng không bao giờ chủ động ngỏ ý ra nhà hàng ăn, hay đưa tôi đi mua thứ gì đó. Nếu nói chưa từng nhận được món quà nào từ chồng thì hơi sai nhưng mà, có lẽ, món quà duy nhất chính là đôi giày vì hôm đó đang đi thì rách giữa đường nên anh phải vòng vào quán mua vội cho tôi…
Vậy đó, cuộc sống vợ chồng là sự sẻ chia, thông cảm và san sẻ gánh nặng. Nhưng anh làm được gì cho tôi? Lúc nào anh cũng nhắc nhở tôi phải làm tròn trách nhiệm cho gia đình. Nhưng anh đã làm tròn trách nhiệm của một người chồng với tôi chưa? Ngoài kia, anh có gái gú gì hay không, tôi không rõ. Chỉ là, tôi cảm thấy quá mệt mỏi với cuộc sống này rồi? Làm gì có chuyện, 5 năm mà chưa một lần chồng nhớ sinh nhật vợ? Chỉ là anh cố tình quên, hoặc là, trong mắt anh, người vợ này không có giá trị gì…
Một người chồng quá vô tâm chỉ khiến tôi cảm thấy mệt mỏi khi sống cùng. Dù lòng tôi còn rất yêu anh, nhưng tôi quyết tâm ra đi, mang theo con của mình. Từ bỏ mái ấm gia đình tôi vun đắp bao nhiêu năm.
Tôi đã cho anh quá nhiều cơ hội, nói với anh nhiều lần nhưng anh không thay đổi. Vậy thì tôi phải thay đổi, phải làm một cú sốc để anh nhận ra, đừng bao giờ vô tâm với người ở bên cạnh mình.
Hôm nay cầm tờ đơn tôi đã kí trên tay, anh thật không tin vào mắt mình. Đúng, vì trong mắt anh, tôi là người đàn bà, người vợ một đời cam chịu, chỉ biết hi sinh vì chồng. Nhưng giờ không phải thế. Tôi phải sống cho mình, phải nghĩ khác đi, phải vùng lên, phải đấu tranh tìm hạnh phúc và niềm vui riêng cho bản thân.
Tạm biệt anh… và chúc anh sớm tìm được bến đỗ mới.
Theo blogtamsu
Mẹ ép phải có bầu thì mới được phép cưới xin
Thời đại học, tôi từng có một mối tình với cô bạn cùng lớp kéo dài cho đến năm 24 tuổi.
Ngày đó, gia đình cô ấy giục chúng tôi kết hôn vì bố mẹ cô ấy không yên tâm để con gái hy sinh tuổi thanh xuân chờ đợi người yêu có sự nghiệp. Mẹ tôi không ưng cô ấy vì con gái bằng tuổi già nhanh, mẹ chê gia cảnh nhà cô ấy và cũng không muốn tôi lập gia đình sớm. Tôi hết sức "đàm phán" cho hai bên nhưng không thành. Cuối cùng chúng tôi chia tay, cô ấy lấy chồng một năm sau. Từ đó tôi không có thêm người bạn gái nào khác, không phải vì còn vương vấn cô ấy mà bởi tập trung cho sự nghiệp, cũng khá bận rộn và không gặp được ai hợp ý. Gia đình thúc giục tôi cưới rất nhiều vì tôi là cháu đích tôn của dòng họ, tất cả mọi người đều quan tâm đến cuộc sống của tôi.
Hai năm trước, tôi quen em vào lễ ăn hỏi của em gái thằng bạn thân. Em ở đội bưng tráp còn tôi được nhà bạn nhờ chụp ảnh. Ngay lúc gặp gỡ, tôi đã có ấn tượng về em. Em khá xinh xắn, nụ cười rất tươi và hay nói chuyện. Em kém tôi bảy tuổi, khi ấy vừa mới tốt nghiệp đại học ngành kinh tế. Bạn tôi nói em nổi tiếng ở khu tập thể vì học giỏi từ bé, lại ngoan ngoãn và khéo tay. Bạn kể em muốn tình yêu của mình phải chín chắn và ổn định nên đã từ chối nhiều người theo đuổi hồi đại học. Nó đùa là thấy cô bé rất hợp với tôi. Sau đó, tôi xin số điện thoại của em để hẹn gặp đưa file ảnh chụp hôm ăn hỏi cho em. Chúng tôi nói chuyện qua lại một chút. Sau đó đến hôm đám cưới chúng tôi lại được xếp ngồi chung một bàn. Chúng tôi nói chuyện rất ăn ý.
"Mẹ lý giải, bây giờ vô sinh, hiếm muộn rất nhiều, nhỡ lấy nhau về rồi không đẻ được. Tôi là con trưởng họ, không còn trẻ, không có thời gian để sai sót, lỡ dở."
Gần một năm sau, em mới đồng ý làm bạn gái tôi. Tôi tính tình có chút khô khan, cứng nhắc còn em thì lại sôi nổi rộn ràng. Em khiến cho cuộc sống tẻ nhạt trước đấy chỉ toàn công việc của tôi thay đổi rất nhiều. Em rất được lòng người thân của tôi. Em khéo tay, sinh nhật cháu tôi, em tặng bánh ga tô tự làm. Trung thu, nhà tôi có bánh nướng bánh dẻo em làm, Tết thì có mứt dừa. Ai cũng khen người yêu tôi đảm. Tôi rất yêu em và muốn kết hôn cùng em. Diện mạo, gia cảnh, học thức em đều tốt, tôi tràn trề hy vọng lần này không còn chịu đựng sự phản đối của mẹ.
Tuy nhiên, lại xảy ra một vấn đề lớn. Mẹ tôi và các bác gái trong họ muốn chúng tôi có thai rồi mới cưới. Theo lý giải của họ, môi trường sống bây giờ khiến việc vô sinh, hiếm muộn rất nhiều, nhỡ lấy nhau về rồi không đẻ được thì sao. Tôi là con trưởng họ, cũng không còn trẻ, không có thời gian để sai sót, lỡ dở. Họ cứ khăng khăng như vậy khiến tôi cảm thấy bất lực nhưng không dám nói với em.
Thế rồi, mẹ tôi đã tự đi nói chuyện với em. Em bảo với tôi là em rất bất ngờ. Chắc chắn kết hôn xong, em cũng muốn có con luôn nhưng mẹ ra điều kiện thế khiến em cảm thấy bị coi thường. Em không phải để người ta lấy về coi như công cụ duy trì nòi giống. Em bảo ông bà em lấy nhau mười năm xong mới đẻ được mẹ em và các cậu. Mười năm đó, hai người tin tưởng và yêu thương nhau nên bao nhiêu khó khăn đều vượt qua. Em bảo tôi yêu em thì hãy dám tự đứng lên quyết định.
Giờ tôi rất mệt mỏi, tôi thực sự thật lòng với em. Nếu chia tay em, tôi không biết có sức lực mà yêu ai nữa không nhưng tôi cũng không thể làm trái ý mẹ. Nếu cố tình làm trái ý mẹ khiến mẹ tôi mếch lòng, sau này có thể sẽ ghét bỏ em. Cả hai bên đều dồn ép tôi khiến tôi không biết phải làm sao.
Theo VNE
Sắp cưới tôi mà anh lại đi quá giới hạn với người khác Anh bảo lúc đó cả 2 đều không kiểm soát được nên không dùng biện pháp nhưng cô ấy có uống thuốc tránh thai sau đó. Ảnh minh họa Tôi xin chia sẻ thêm là ở bên tôi anh rất kiềm chế. Chúng tôi đã đi quá giới hạn 1 lần trước khi anh về quê. Nhưng anh vẫn sử dụng biện pháp....