Bi kịch không đẻ được con trai
Đúng là cuộc đời chẳng ai biết trước được chữ “ngờ”, số tôi chỉ được sướng cho đến khi mang bầu cháu thứ hai.
Một người đàn bà khi về làm dâu có thể bị ruồng rẫy vì nết ăn, nết ở không được khéo léo; vì cái mồm quàng quạc thích đưa chuyện hay vì cái thói lẳng lơ đã ăn vào máu có chồng rồi mà vẫn thích liếc mắt đưa tình với người đàn ông khác. Tôi tuyệt nhiên không nằm trong số những phụ nữ trên. Thế nhưng tôi vẫn phải sống trong bi kịch.
Tôi đã từng rất tự tin vào bản thân mình vì rằng tôi xinh đẹp và có học thức. Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi về dạy học ở trường huyện và trở thành một trong những giáo viên trẻ tuổi có tiếng. Ở tuổi 24 có biết bao người con trai theo đuổi và tha thiết muốn cưới tôi làm vợ. Mặc dù mọi thứ đã ổn định nhưng khi ấy tôi vẫn chưa vội vàng nghĩ tới chuyện chồng con.
Để mặc cho tuổi 24, 25 và 26 trôi đi, tôi kết hôn khi chớm đầu 27 với một người đồng nghiệp hơn mình 10 tuổi. Tôi dạy văn còn chồng dạy toán. Họ hàng, làng nước vẫn bảo chúng tôi là một cặp hoàn hảo tuy rằng có chênh nhau nhiều tuổi. Tôi nghĩ rằng cuộc đời mình quả là hạnh phúc, cứ thế mà vui sống cho trọn vẹn cuộc đời bên gia đình mà chẳng cần phải lăn tăn suy nghĩ gì cả.
Đúng là cuộc đời chẳng ai biết trước được chữ “ngờ”, số tôi chỉ được sướng cho đến khi mang bầu cháu thứ hai. Đã từ 10 năm nay kể từ khi sinh đứa thứ hai là con gái, tôi phải sống trong bi kịch cuộc đời mình, lúc khóc, lúc cười như một người điên.
Giá kể chồng tôi cứ bạc tình, bạc nghĩa ruồng rẫy, bỏ bê ba mẹ con thì tôi sẽ tự giải thoát cuộc đời mình bằng một lá đơn xin ly hôn. Nhưng không, anh vẫn ân cần chăm sóc vợ con ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác… Rất tiếc là tình yêu của anh chưa đủ để tôi quên đi sự hà khắc của mẹ chồng – người đã quay ngoắt 180 độ vì tôi không sinh được cho bà một đứa cháu trai.
Tôi nào có làm gì nên tội nên tình mà phải chịu cảnh sống khổ sở thế này? (Ảnh minh họa)
Sau khi có đứa cháu nội thứ hai, mẹ chồng mang chuyện tôi chỉ đẻ được “vịt trời” ra để than thở hết chỗ này đến chỗ kia. Bà cho rằng không có cháu trai tức là nhà vô phúc và liên tục dày vò, nhiếc móc tôi mỗi khi chỉ có hai người ở nhà. Cũng từ dạo ấy, bà bắt đầu soi mói nhất cử nhất động của tôi từ việc tôi sắp cơm sắp nước ra sao đến đi đâu, ăn mặc như thế nào.
Đã nhiều lần tôi chứng kiến tận mắt mẹ chồng nói xấu mình xơi xơi với ông bà thông gia rằng, tôi không lo toan gì được cho gia đình, rằng tôi tham ăn, tục uống, rằng tôi lì lợm, bướng bỉnh. Và để kết thúc câu chuyện ấy, bà lại bắt đầu than thở với bố mẹ tôi rằng giờ chỉ muốn có được thằng cháu trai. Những lời lẽ cay nghiệt từ mồm mẹ chồng khiến bố mẹ tôi xấu hổ vô cùng, lại giống như lưỡi dao sắc lẹm khoét cứ ngoát mãi vào vết thương sâu hoắm trong lòng tôi.
Video đang HOT
Không những đối xử tệ hại với tôi, mẹ chồng còn rất lạnh nhạt với cháu nội của bà. Đứa đầu tiên còn được bà bế bồng, chăm sóc đến đứa thứ hai thì tôi phải một mình lo liệu. Sau lưng tôi, bà liên tục tiêm nhiễm những điều không hay vào đầu hai đứa trẻ về mẹ chúng. Tôi không rõ bà làm như thế để làm gì, chẳng thà cứ bắt con trai bà li dị với tôi luôn cho xong.
Tôi mất dần tự do và phải sống trong bầu không khí ngột ngạt, căng thẳng. Thiên hạ bao nhiêu người đẻ toàn con gái mà sao họ sung sướng, hạnh phúc thế kia? Còn tôi nào có làm gì nên tội nên tình mà phải chịu cảnh sống khổ sở thế này?
10 năm qua đi, năm lần bảy lượt tôi phải vào bệnh viện tâm thần điều trị những bất ổn tâm lý, biết bao lần tôi lên lớp mà đầu óc cứ quên quên, nhớ nhớ. Bạn bè năm xưa gặp lại đứa nào cũng lắc đầu cám cảnh cho số phận của tôi. Còn tôi những khi tỉnh táo nhất thì thấy quá đỗi thương mình vì nhận ra, bi kịch đời mình bắt nguồn từ một lý do hết sức ngớ ngẩn: không đẻ được con trai.
Theo Trithuctre
Tôi tự biến mình thành "đàn bà hư trên giường"
Tôi đầu tư nhiều hơn vào phòng ngủ, áo quần và đặc biệt là cơ thể mình. Nhờ sự phấn khích và đổi mới của vợ, lần nào anh cũng hưng phấn. Tình cảm vợ chồng vì thế mà khăng khít thêm.
Kết hôn đã 8 năm nhưng chồng tôi chưa một lần ca thán chán vợ. Không cần đến quá nhiều chiêu trò gìn giữ nhan sắc hay hâm nóng tình yêu, chìa khóa của tôi chính là sex.
Không thể phủ nhận tôi là một cô gái truyền thống. Nhưng sau khi lập gia đình, tôi nhanh chóng nhận ra nếu cứ tiếp tục mang cái đạo đức đó lên giường chẳng sớm thì muộn, anh sẽ tìm đến những cô gái khác.
Chồng tôi đã từng rất phấn khích và hạnh phúc khi chứng kiến vẻ rụt rè ngây thơ của tôi đêm tân hôn. Nhưng theo thời gian cũng chính tôi là người khiến anh phát ngấy khi vẫn tiếp tục giữ lề thói "yêu" truyền thống đó.
Chuyện vợ chồng lúc nào cũng do một mình anh chủ động. Tôi chỉ tắt đèn và nhắm mắt làm theo từng bước quen thuộc như việc phải lật đi lật lại một cuốn sách nhàm chán. Trong khi đó, chồng tôi là đàn ông lại cần những giây phút thăng hoa thực sự.
Cứ mỗi tối đi ngủ là chồng tôi lại cáu gắt bực bội. Nhu cầu cao nhưng anh không muốn gần vợ. Anh khuyên nhủ, bày vẽ cho vợ phải làm thế này thế nọ nhưng tôi cứ trơ ra như khúc gỗ. Trong đầu tôi không sao thoát được ý nghĩ: "Chỉ có gái làm tiền mới hành sự như thế".
Lần nào tôi cũng làm anh mất hứng. Lần nào anh cũng khiến tôi ngượng nghịu. Dần dần, sinh hoạt chuyện vợ chồng trở thành nỗi ám ảnh của cả hai.
Không thể thay đổi tôi, anh đành tự mình thích nghi. Và chuyện không hay đã xảy đến. Một tối muộn, tôi đang ở nhà thì nhận được điện thoại của anh. Lúc đấy anh đã say mèm. Anh nói yêu nhưng hờn trách tôi quá ích kỷ, chỉ vì những định kiến tưởng tượng mà không toàn tâm toàn ý đổi mới chuyện vợ chồng.
Rồi anh tuyên bố sẽ ngoại tình và bảo tôi đến đấy mà chứng kiến. Lo lắng và bán tín bán nghi, tôi vội vã chạy đến địa chỉ nhà nghỉ anh bảo.
Trong vai một người đến thuê phòng, chủ nhà nghỉ đã tạo điều kiện cho tôi lên tầng thăm quan các phòng. Đi qua phòng mà anh báo, tôi gõ cửa liên hồi.
Anh chạy ra mở cửa khi trên người chỉ có một chiếc chăn quấn hờ. Trên giường là một cô gái không tấm vải che thân. Tôi run rẩy đứng không vững, nước mắt cứ chực trào.
Anh quay lại hét vào mặt tôi trong cơn say: "Đấy, tôi muốn như thế đấy, như thế đấy. Cô mở mắt to ra mà xem".
Đó là cảnh tượng mà tôi sẽ không bao giờ quên. Anh vừa ghê tởm vừa đáng thương. Giây phút đó đã trở thành một vết dao đâm vào trái tim, tình yêu và lòng tự trọng của tôi.
Sau cơn say, anh xin tôi tha thứ. Nhưng tôi biết, mình mới là người có lỗi. Bởi chính tôi là người đã ép anh đến cảnh ăn bánh trả tiền.
Tôi biết đã đến lúc mình phải thay đổi. Tôi quyết tâm biến mình thành một người đàn bà hoang dã, hư hỏng khác hẳn tôi trước đây khi ở trên giường.
Giờ tôi mới biết sex không chỉ là một bản năng, đó còn là kỹ năng và đòi hỏi những kiến thức nhất định. Tôi đã tự mày mò tìm hiểu từ internet đến sách báo để đúc kết ra những thông tin, phương pháp thực hành "yêu" phù hợp.
Mặt khác tôi đầu tư nhiều hơn vào phòng ngủ, áo quần và đặc biệt là cơ thể mình. Sự thay đổi đó của vợ khiến anh đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Nhờ sự phấn khích và đổi mới đó, lần nào anh cũng đạt được cực khoái. Tình cảm vợ chồng vì thế ngày thêm khăng khít.
Thú thật ban đầu tôi rất ngượng ngùng khi phải "vật lộn" với chồng bằng nhiều cách thức quái chiêu và có phần "phi đạo đức". Nhưng dần dà, sự hưng phấn của cả hai khiến tôi có thể hoàn toàn loại bỏ những tư tưởng định kiến khắt khe trước đó.
Tôi và chồng cũng liên tục tìm cách F5 các trải nghiệm "yêu". Cảm giác tò mò, muốn trải nghiệm cái mới thực sự rất thú vị.
Tôi cũng tìm hiểu thêm nhiều bí quyết hữu ích từ các cẩm nang nổi tiếng để khiến chồng đi đâu cũng chỉ nhớ đến vợ. Mỗi dịp đi công tác dài ngày hay ăn uống nhậu nhẹt với bạn bè, anh đều về nhà với vợ vì bảo không hề có nhu cầu "ăn chả". Quả thật, đến bây giờ tôi có thể tự hào nói rằng, chồng tôi rất "nghiện" vợ.
Các chị em ạ, tình dục là thứ có thể rèn luyện được và trong quan hệ với chồng không có chỗ cho cái gọi là đoan trang kín kẽ. Đành rằng nhiều lúc phụ nữ cũng cần phải như thế. Là đàn bà, phải biết ngoan và hư đúng chỗ.
Chị em đừng thụ động hay ngồi than vãn và lên án đời sống chăn gối của chồng mình. Hãy luôn nỗ lực đồng điệu để hòa hợp cùng chồng trong chuyện ấy. Bởi tình dục, đôi khi là thứ quyết định và còn quan trọng hơn cả tình yêu.
Theo afamily
Người đàn bà bất hạnh và ba chiếc váy cưới Chị đã mặc vào ba chiếc váy cưới đẹp đẽ và lộng lẫy, nhưng chẳng chiếc váy nào đem lại cho chị được niềm hạnh phúc như mơ ước.Từ nhỏ, chị đã mơ về ngày mình sẽ được mặc một bộ váy cưới thật lộng lẫy và sẽ hưởng cuộc sống hạnh phúc như một nàng công chúa. Ngày ấy rồi cũng đến....