Bi kịch của một thiếu nữ bị cưỡng dâm
Cô đã hi vọng một điều gì đó mà người ta gọi là lương thiện và bình an (Hình minh họa)
Gió bụi thị thành, nhịp guồng quay điên cuồng của nơi phồn hoa đã biến Duyên thành con người khác. Chẳng ai nhận ra nét mộc mạc, chân chất, bình dị nhưng vô cùng đáng yêu của Duyên ngày xưa nữa rồi. Mái tóc vàng pha màu hung đỏ thời thượng, đôi mày xăm đanh đá, càng tăng thêm vẻ lì lợm vốn của người thiếu nữ.
Điều lạ, mới đầu trò truyện với tôi, Duyên liên tục đảo mắt khắp chốn và dừn lại ở tốp học viên nam đang lững thững đi đến. Có thể hệ quả của thói quen “làm việc” bắt khách ngoài xã hội khiến Duyên chưa từ bỏ triệt để ngay cả khi được đưa vào trung tâm giáo dục lao động xã hội. Tôi bỗng thấy tiếc cho Duyên, tiếc cho một tuổi xanh lầm đường lạc lối và gục ngã trước cám dỗ của cuộc đời…
“Bông hoa rừng” bị giẫm đạp không thương tiếc
Sinh ra và lớn lên ở vùng đất Chiêm Hóa – Tuyên Quang, Ma Thị Duyên – cô gái mang trong mình dòng máu của dân tộc Tày thuần khiết, được bố mẹ yêu chiều từ nhỏ nên bản tính vốn đã ương bướng lại thêm phần đanh đá, Duyên tự nhận về bản thân mình như thế. Dù gia đình thuần nông, công việc bận rộn, đầu tắt mặt tối quanh năm nhưng bố mẹ không nỡ để “bông hoa rừng” phải động tay, động chân vào bất cứ công việc đồng áng nào. Duyên không ý thức được mình là một người may mắn, có được sự nâng niu, chiều chuộng của hai bậc sinh thành, được thể lại càng lấn lướt.
Lớn lên, đúng như cái tên cha mẹ ban tặng, Duyên xinh đẹp và yểu điệu, thướt tha khiến không ít trai làng thầm thương mến. Duyên đẹp và cô được quyền tự kiêu một chút trước mắt bạn bè, đó là đặc quyền của những người có nhan sắc. Thế nhưng, đêm tối kinh hoàng ập xuống vào một đêm tối trời, trên đường Duyên từ nhà người bạn trở về nhà. Duyên một mình băng qua con đường hẹp giữa cánh đồng, bỗng một bàn tay thô bạo đẩy Duyên ngã xuống vệ cỏ ven đường. Ở quê Duyên vào lúc 10 giờ đêm là nhà nhà đã tắt đèn đi ngủ, lại ở giữa chốn đồng ruộng mênh mông, tiếng kêu cứu của Duyên như lọt thỏm vào không trung bao la, chỉ có tiếng côn trùng rền rĩ đáp trả. Buổi đêm nghiệt ngã đó, một kẻ tên Khứu, từng mê muội duyên đến điên cuồng, bị Duyên khước từ đã giở trò đồi bại với cô. Duyên chống trả dữ dội, miệng không ngừng kêu la, van xin và khẩn thiết hắn buông tha. Nhưng trong cơn cuồng loạn thú tính, Khứu đã cướp đi cái ngàn vàng quý giá nhất của đời người con gái. Sau khi thỏa mãn cơn nhục dục, Khứu bỏ đi, còn trơ lại mình Duyên với nỗi đau xâm lấn toàn thân thể. Duyên lê lết trở về ngôi nhà quen thuộc, bố mẹ đã ngủ cả, chui vào chiếc chăn bông to sụ, Duyên khóc ướt đẫm gối. Vậy là hết thật rồi, thứ quí giá nhất đã bị cướp đoạt bởi một tên vô lại. Bông hoa rừng rạng rỡ, ngạt ngào, giờ chỉ là bông hoa tàn tạ, nhị rữa hẩm hiu mà thôi. Cả đêm ấy Duyên không ngủ được.
Chuyện Duyên bị cưỡng dâm, cô đâu dám hé răng nửa lời với bố mẹ. Nỗi nhục ấy đau đớn quá, xấu hổ quá, Duyên không đủ can đảm để chia sẻ với những người thân của mình, càng không dám tố cáo lên cơ quan pháp luật. Vết nhơ đó Duyên cố gắng tẩy xóa bằng cách cố gạt bỏ ra khỏi đầu, nhưng dường như càng cố quên, hình ảnh man dại của đêm đen ấy lại càng ám ảnh, sợ hãi.
Duyên vờ như chưa từng có chuyện tồi tệ ấy xảy ra với mình, nhưng ra đường, những chàng trai ngày trước từng mê muội Duyên bỗng quay ngoắt 180 độ. Họ rù rì, bàn tán sau lưng Duyên, nào thì: “Con này chả còn gì”, “Con này mất tất rồi, còn duyên với ai nữa”. Cái kim trong bọc Duyên muốn giấu đi thì chính kẻ đốn mạt kia đã thêu dệt và nói cho đám thanh niên biết sự thật về buổi tối ở cánh đồng không đó. Xấu hổ, nhục nhã, Duyên nghỉ học trên lớp và ru rú ở nhà. Duyên bắt đầu khổ hơn khi bố mẹ biết chuyện, mẹ đã khóc rất nhiều, hỏi con sao không nói cho bố mẹ biết chuyện tày đình xảy ra, tại sao bố mẹ là người biết cuối cùng qua những lời dị nghị, đàm tiếu của thiên hạ. Và trong đêm đó, Duyên bỏ nhà xuống Vĩnh Phúc để làm gái trả thù đời, kèm theo một lời nhắn gửi: “Bố mẹ hãy coi như con đã chết, coi như không có đứa con này trên đời. Con chỉ mang lại nhục nhã, bi kịch cho gia đình”.
Gió thị thành và những chuyến mưa đêm
Duyên trở thành gái bán hoa cho một nhà nghỉ ở Mê Linh – Vĩnh Phúc. Duyên căm thù đàn ông, căm thù những kẻ đốn mạt như tên Khứu nọ và Duyên muốn trả thù đời, trả thù những kẻ đã giậm đạp lên Duyên không thương tiếc.
Ngày mới xuống, vừa mới trút bỏ chiếc áo học sinh, Duyên vẫn còn nét chân chất của gái quê thật thà. Nhưng các chị “đồng nghiệp” bảo gái quê mộc quá, chẳng gây chú ý được với khách làng chơi, vì thế cần phải chải chuốt điệu đàng, ăn vận nổi bật mới hòng kiếm được miếng cơm, manh áo. Duyên gật đầu đồng ý, lòng nhủ thầm chẳng còn gì để mất nữa rồi, hãy cứ dấn thân để xem bộ mặt thật của cuộc đời khốc liệt, trơ trụi thế nào.Duyên bắt đầu cuộc tân trang nhan sắc, bắt đầu từ mái tóc suôn mềm, đen bóng ngày xưa, chỉ cần biến hóa một chút là ra lò một mái tóc mới, màu vàng chát sành điệu, dặm thêm phấn hồng, đôi môi đỏ đậm, chiếc váy khêu gợi, Duyên như một con người khác. Đến chính Duyên, đứng trước gương cũng chẳng nhận ra gương mặt mình, Duyên nhếch mép cười chua chát cho sự kệch cỡm chua chát cho sự kệch cỡm của chính mình, cho sự trớ trêu của số phận.
Duyên kể, đã từng “tiếp” những cậu học trò chỉ đáng tuổi em duyên. Chúng xem đâu đó những băng khiêu dâm và tìm tới Duyên để tập sự. Cái vẻ trẻ con lúng túng học đòi làm người lớn của chúng vừa khiến Duyên buồn cười lại vừa thương hại. Duyên thầm nghĩ, nếu cứ đà này, có lẽ cuộc đời chúng sẽ xuống dốc như chính cuộc đời của Duyên mất thôi. Nghĩ tới đây, cô rùng mình và cố vượt khỏi cảm giác ê chề, chua xót cho bản thân.
Sau mỗi lần mây mưa với khách, bất kể khách trả bao nhiêu, Duyên cũng chỉ được cầm trong tay 50 nghìn đồng, còn lại “cống nạp” cho chủ. Lần đầu cầm tiền, Duyên cười man trá, hóa ra kiếm tiền chẳng khó như người ta vẫn nói. Chỉ cần bán rẻ một chút lòng tự trọng, một chút sĩ diện thì kiếm tiền cũng đơn giản như cái gật đầu thả trôi số phận nổi nênh như cái phút bước chân ra khỏi nhà ngày nào của cô mà thôi. Từ một cô gái mộc mạc, lớn lên bên nương rẫy, đồng cỏ bước chân Duyên lạc vào quán bar vũ trường với những cuộc chơi thâu đêm, chiều chuộng khách làng chơi “tới bến”. Duyên thề với lòng sẽ không nghĩ ngợi, không đau khổ, không dằn vặt bởi có đày đọa tinh thần cũng chẳng để làm gì. Duyên khác xưa rồi, khóc cười cũng khác xưa. Duyên nghĩ như vậy.
Niềm tin hé mở, cuộc đời lấp lánh hi vọng
2 năm bạc mặt đứng đường, nét xinh đẹp của cô thôn nữ vùng sơn cước đã biến mất theo năm tháng chơi bời trác táng. Duyên đôi lần tiếc nuối, tiếc cho cái xuân xanh của mình. Duyên bảo, bước chân và trung tâm giáo dục lao động xã hội, quãng đời đứng đường của Duyên đã chấm dứt. Suốt 2 năm qua, Duyên quên mất mình có một gia đình để nhớ về, quên mình có hai đấng sinh thành tóc bạc vì thương nhớ con, quên mảnh đất hồn hậu, mướt xanh nằm lưng chừng núi. Vào trung tâm nghĩa là cuộc đời vẫn dành cho Duyên chút phúc phận, để có cơ hội được lắng lòng nhớ và nghĩ về những tháng ngày vừa qua.
Duyên nhớ về lễ hội tung còn của người dân tộc Tày quê mình, nhớ những ngày trai gái xum vầy nơi bãi cỏ, tung quả còn để tìm bạn tình,tìm bạn tâm giao. Đã 3 cái tết tung còn Duyên bỏ lỡ vì những mặc cảm và sự hèn nhát của Duyên không đủ sức vượt qua. Đã lâu rồi Duyên mới có thời gian để nghĩ nhiều đến thế và mỗi đêm, từng giây từng phút nhích chậm chạp, cô vò võ nằm thao thức nhớ về cha mẹ, nhớ mảnh đất Chiêm Hóa gợi nhớ, gợi thương.
Điều bất ngờ, Duyên khinh miệt, mất niềm tin vào đàn ông thì chính lúc này niềm hi vọng mới chiếu soi vào cô, là khi Duyên nhận được những cuộc điện thoại bất ngờ của một chàng trai đặc biệt. Anh nói sẽ chờ đợi Duyên trở về, cho dù phải xa cách bao lâu đi nữa. Duyên giữ tên của chàng sinh viên đó cho riêng mình và đếm ngược từng ngày được trở về để tìm gặp lại người yêu.
Duyên không dám nhìn mặt bố mẹ những người phải gánh chịu quá nhiều nỗi đau, tai tiếng từ đứa con gái mải chơi, lạc lối, thế nhưng ngày bố mẹ xuống thăm, cô bất ngờ và òa khóc nức nở. Bố mẹ cô gầy đi nhiều và tóc cũng thêm nhiều sợi bạc, bàn tay gầy guộc của mẹ nắm chặt tay Duyên, nghẹn ngào dò dặn con gái, dù người đời đồn thổi gì chăng nữa, dù có chuyện gì xảy ra đi nữa, con vẫn là con gái bố mẹ. Mạnh mẽ lên con gái, bố mẹ không bao giờ xấu hổ về chuyện ngày xưa, chỉ cần con cố gắng cải tạo để trở về, bố mẹ luôn chờ đợi và mong ngóng con. Duyên sà vào vòng tay của bố mẹ, cô không thể tin vào thời điểm khó khăn nhất của cuộc đời, bố mẹ người Duyên gây cho nhiều đau khổ nhất, vẫn luôn ở bên cô, động viên cô bằng tình yêu thương chân thành, cao cả nhất. Từng tiếng nói bật ra từ cuống họng, “con sai rồi, con sai thật rồi bố mẹ ơi” như một lời xin lỗi, một lời sám hối thành kính nhất của đứa con gái lầm lạc gửi tới bố mẹ.
Có thể trước mặt tôi, những biểu hiện ban đầu của Duyên khiến tôi còn ngập ngừng e ngại, còn lo lắng cho đường trở về của cô. Nhưng khi những giọt nước mắt của Duyên bắt đầu rơi khi nghĩ về cha mẹ, về người thương, tôi tin Duyên đủ nghị lực và niềm tin để làm lại cuộc đời. Vì Duyên còn rất trẻ và hi vọng niềm tin mới chỉ là bước đầu cho hành khúc tìm lại Duyên của ngày xưa.
Theo Pháp luật cuộc sống
Phận người đàn bà "bán thân" nuôi con
Người đàn bà ấy đã quyết định lao vào cái nghề bán thân để nuôi con (Hình minh họa)
Nhìn đôi mắt u buồn của Bạch Thị Vân Anh, người ta có dự cảm về nhưng điều trắc trở. Những gì mà người phụ nữ hai mươi sáu tuổi này đã từng trải qua chẳng khác nào một cuốn tiểu thuyết buồn với những trang dài bất tận.
Tuổi thơ của Vân Anh trôi qua êm đềm và bình lặng như biết bao đứa trẻ khác. Nó chỉ thực sự sóng gió khi cô khép cuộc đời con gái để cất bước theo chồng. Mười sáu tuổi, cái tuổi ăn chưa no, lo chưa tới vậy mà cô đã bước chân vào cuộc sống hôn nhân. Vợ chồng âu cũng là duyên số. Nhiều khi nghĩ lại, cô ước giá như mình đừng bỏ học nửa chừng. Giá như mình đừng bỏ quê lên Hà Nội giúp người chị họ trong tiệm cắt tóc gội đầu. Và giá như người đàn ông là chồng cô sau này đừng là hàng xóm, đừng thường xuyên sang nhà chị họ cô chơi và tán tỉnh cô thì có lẽ cuộc đời cô giờ đã khác. Nó có thể sẽ vẫn vất vả nhưng nó chắc ít truân chuyên và bị lụy như thế này. Nói rồi cô lại khóc. Thương mình thì ít mà cô thương con, thương bố mẹ thì nhiều.
Tình yêu đầu đời đã đến nhẹ nhàng như một cơn gió thổi vào tâm hồn cô. Cô cứ ngất ngây trước những lời có cánh ngọt ngào của chàng trai Hà Nội. Quen biết nhau chưa đầy nửa năm thì họ tổ chức đám cưới. Những tưởng rằng cuộc đời của cô từ nay sẽ sang một trang mới. Một cô gái quê mùa giờ được làm dâu về phố đó không chỉ là niềm tự hào của cô mà còn là niềm hãnh diện của cả gia đình. Ai cũng mừng cho hạnh phúc ngọt ngào của cô.
Song cuộc đời thường không êm ái và bằng phẳng đến thế. Sáu tháng sau khi kết hôn cô phát hiện chồng mình là một con nghiện. Cảm giác đau đớn, ê chề và tuyệt vọng hoàn toàn xâm chiếm tâm hồn cô. Cô hoang mang không biết mình sẽ phải đối mặt ra sao với sự thật phũ phàng này. Cơn sốc qua đi, cô cố lấy bình tĩnh và muốn mang tình yêu chân thành của mình để giúp chồng cai nghiện. Chồng cô đã hợp tác hay ít nhiều tỏ ra hợp tác. Nhưng hết lần này đến lần khác, anh ta lại tái nghiện. Cô buồn khổ và tuyệt vọng. Một đêm, cô đã gói ghém hành trang và trở về nhà cha mẹ.
Chính thời điểm đó cô phát hiện mình đang mang thai. Được làm mẹ là niềm hạnh phúc lớn lao của người phụ nữ nhưng điều ấy đối với cô lại là một bi kịch. Cô không thể sống với chồng là một con nghiện lâu năm. Cô lại càng không thể làm một bà mẹ đơn thuần vì cô đâu có tài cán gì để có thể nuôi con một mình. Nhưng cướp đi mạng sống của con mình thì cô lại càng không thể. Không ai biết tâm can cô khi đó đau đến mức nào. Cô đau đớn tới tận cùng của nỗi đau. Và rồi cuối cùng thiên chức làm mẹ đã khiến cô bỏ lại sau lưng mọi khó khăn để giữ lại đứa con. Cô biết, với người cha nổi tiếng gia trưởng như cha cô thì sẽ không bao giờ chấp nhận một đứa con "không chồng mà chửa". Cô biết điều đó đang chờ đợi mình trước mặt. Lại một lần nữa cô thu xếp hành trang trốn khỏi nhà với tâm nguyện dù vất vả nhường nào cô vẫn sẽ cố nuôi con thành người.
Hành trang của người mẹ trẻ chỉ là một chiếc ba lô với vài bộ quần áo. Điều khiến cô day dứt mãi đến tận bây giờ là khi ấy cô đã không đi người không mà dắt theo chiếc xe đạp mini nhật của anh trai. Cô dắt nó theo và bán nó với giá ba trăm ngàn. Ba trăm ngàn đã giúp cô trôi nổi ở các bến xe từ Bắc vào Nam. Một mình bơ vơ nơi đất khách quê người. Cô cũng sắp tiêu hết những đồng tiền cuối cùng. Nhiều đêm cô phải lang thang ra ghế đá công viên để ngủ. Sương đêm buốt lạnh thân thể cũng không bằng cái lạnh tâm can. Cô không biết mình sẽ phải sống như thế nào trong những ngày sắp tới. Và cô không biết mình sẽ phải làm gì để có thể nuôi con.
Lúc xin được làm nhân viên trong một tiệm cà phê, cô đã cảm thấy vô cùng may mắn. Bà chủ cửa hàng cà phê rất tốt bụng đã cưu mang cô. Cô bảo đời này, kiếp này cô không bao giờ quên ân nghĩa mà bà ấy đã ban cho cô. Tiền kiếm được cô chắc chiu cho tới ngày nằm ổ. Quá tiết kiệm nên nhiều khi cô lả đi vì đói. Lẽ thường khi một người phụ nữ mang thai thì người ta ăn rất nhiều và bồi bổ mọi loại chất dinh dưỡng để mong con sau này khỏe mạnh. Còn cô, ăn còn chưa dám ăn no còn nói gì đến bồi dưỡng cho thai nhi. Chính vì thế mà người cô lúc nào cũng xanh như tàu lá chuối. Rồi cô đẻ non. Cô bảo suýt nữa thì cô đã đẻ rơi con ở dọc đường. Vào đến viện, nhìn những bà bầu khác được gia đình chăm sóc, tận mắt chứng kiếm niềm hạnh phúc vô ngần của những người trong gia đình khi một đứa trẻ ra đời nước mắt cô lại rơi. Nhìn lại mình, một thân một mình trong cơn vượt cạn, nỗi tủi hổ lại dâng lên ngập lòng. Ngay cả đến khi con gái cô chào đời, người y tá hỏi ai là người nhà ra xem mặt cháu. Đáp lại là một sự im lặng đau đớn. Cô sinh từ sáng sớm, mãi đến tối bà chủ cửa hàng cà phê và những người bạn cùng xóm trọ mới vào để chia sẻ. Cô cũng không biết họ vào vào để chia sẻ niềm vui hay chia sẻ nỗi hỡn tủi của cô.
Cuộc sống dù quá đỗi vất vả nhưng cứ nhìn thấy con mỗi ngày khôn lớn cô cũng thấy ấm lòng. Còn nhớ lần đầu tiên khi đứa con gái cất tiếng gọi mẹ, niềm hạnh phúc trong cô như vỡ òa. Bao nhiêu vất vả, khổ đau và hờn tủi như tan biến. Khi đó cô biết mình sẽ sống vì ai.
Có con nơi đất khách nhưng cô giấu biệt không cho bất kể ai trong gia đình mình cũng như gia đình nhà chồng biết. Ai nấy đều nghĩ rằng cô đang đi làm ăn xa. 5 năm sau khi cô gái cô đã lớn, cô hiểu mình nhất thiết phải quay trở về đối mặt với gia đình vì con gái cô cần được khai sinh, cần được đi học. Nó nhất thiết phải được hưởng cái quyền tối thiểu nhất của một đứa trẻ là được cắp sách tới trường. Nhưng sẽ là không đơn giản để xin cho nó học một trường nào đó nếu nó không có giấy khai sinh. Đến lúc này cô nghĩ mình phải trở về. Dù biết chắc rằng khi về cô sẽ không bao giờ được cha cô chấp nhận. Cô tin mình sẽ bị cha mắng nhiếc và đuổi đi. Nhưng vì con cô sẽ làm tất cả. Cô hi vọng rằng, cha cô dù có phong kiến và gia trưởng đến đâu nhưng tình yêu của một người cha dành cho con rồi sẽ xóa đi sĩ diện và mặc cảm của ông. Hai mẹ con cô lại gói ghém hành trang trở về nơi cô đã sinh ra.
Đúng như những gì cô dự cảm trước. Không chỉ cha mẹ cô mà cả gia đình cô đều bị sốc trước sự hiện diện của một đứa trẻ mà cô bảo là con gái cô. Cha đã đuổi cô ra đường dù mẹ và các anh chị hết lời van lơn mong ông tha thứ cho cô. Cô bảo tính cô gan lì từ nhỏ nên dù bị đuổi đi, mắng chửi cô vẫn cầu xin cha cô hãy chấp nhận cho đứa con gái mình mang họ ông ngoại, để nó được đi học. Còn phần cô, cha cô muốn trừng phạt thế nào cũng được.
Năm tháng trời ròng rã cô ra sân quỳ lạy để xin cha cô tha thứ. Ngày nắng cũng như ngày mưa. Mẹ cô xót con nên đã bao lần xin chồng tha thứ cho con mà vô nghĩa. Hàng xóm láng giềng đến nhìn thấy ai cũng ái ngại cho cô. Ai cũng thêm lời để xin giúp cô nhưng tất cả đều vô tác dụng. Chỉ đến một ngày khi cô đã quá mệt, lả ra sân cha cô đã đỡ cô dậy. Ông nói rằng: "Thôi con đứng dậy đi. Đấy cũng là một bài học cho con". Cô sung sướng trong lòng vì tin rằng cha đã tha thứ cho mình.
Nhưng vừa khắc phục được sai lầm này cô lại phạm một sai lầm khác. Dường như cuộc đời cô là một chuỗi những sai lầm nối tiếp nhau. Nó là một vòng luẩn quẩn không lối thoát. Vừa được cha tha thứ lỗi lầm cô lại nghĩ ngay tới một công việc để có tiền nuôi con ăn học.
Để lại con cho ông bà ngoại chăm, cô một mình lên thủ đô tìm việc làm. Nói là tìm việc làm cho oai chứ thực ra trong đầu cô đã có dự định sẽ làm việc gì rồi. Cô muốn tranh thủ thời gian tuổi trẻ để "bán thân". Với suy nghĩ đơn giản của cô thì chỉ có nghề đó cô mới nhanh chóng dành dụm được một số vốn nhất định để nuôi con và để cô kiếm được một công việc tốt hơn sau này. Nghĩ là làm. Cô thuê nhà ở Đội Cấn và bán "vốn tự có" của mình để nuôi con, để "chăm chút" cho tương lai. Nhưng lại một lần nữa thần may mắn không mỉm cười với cô bởi hành nghề chưa được bao lâu thì cô lại bị bắt. Lại một lần nữa cô làm cho cả gia đình choáng váng. Lần này cha cô quyết định từ một đứa con mất nết. Anh trai cô vì thương cô lên đã lén lút lên thăm cô. Anh trai đã trách cô nông nổi và khờ khạo. Bố cô vì quá thất vọng về con gái nên sức khỏe đã suy sụp nhanh. Hơn lúc nào hết cô thấy thương và có lỗi với bố biết bao.
Những ngày này khi phải sống trong Trung tâm Giáo dục lao động xã hội Ba Vì cô không dám mơ tới một ngày sẽ được cha cô tha thứ. Cô đã khiến gia đình khốn đốn và đau khổ vì mình quá nhiều. Cô chỉ nuôi một hy vọng đến một ngày nào đó, khi con cô khôn lớn nó sẽ hiểu và cảm thông cho những sai lầm của mẹ. Ngày xưa, cô đã từng quỳ xin sự tha thứ của cha. Giờ đây, cô sẽ tiếp tục sám hối như một cách quỳ xin sự tha thứ của số phận.
Theo Cảnh sát toàn cầu
"Tú bà" cứu gái mại dâm bằng bao cao su
Nhiều gái mại dâm đã thoát cảnh đầy đọa của bệnh tật nhờ một cựu tú bà tốt bụng (Hình minh họa). Từng là một "tú bà" khét tiếng, giờ đây người đàn bà này đang quay lại chốn "lầu xanh" tìm lại những cô gái mại dâm để... tuyên truyền cho các cô gái mại dâm tránh xa lưới hãi tử thần...
Tiêu điểm
Tin đang nóng
Tin mới nhất

Cựu giáo viên dạy lái xe lừa đảo chiếm đoạt 652 triệu đồng của học viên

Khởi tố đối tượng ở Hưng Yên cho vay lãi nặng lên đến 144%/năm

Gây tai nạn chết người, tài xế lĩnh 15 tháng tù treo

Khởi tố 26 bị can kinh doanh bóng cười tại Sành Lounge

Nam thanh niên thuê 2 ô tô mang đi cầm cố rồi trốn sang Campuchia

Giả vờ mua xe rồi điều khiển phương tiện đến nhà nghỉ trốn

Người phụ nữ bị hai đối tượng kề dao vào cổ, cướp iPhone, đồng hồ giữa đêm

Cựu Thứ trưởng Hoàng Văn Thắng nói rất ân hận, xấu hổ khi đã nhận tiền

Tổ trưởng sản xuất trộm cắp hơn 20.000 linh kiện điện tử của doanh nghiệp

Hé lộ thủ đoạn tinh vi trong vụ thiết bị quan trắc môi trường 'nói dối'

Người dân bức xúc vì "cẩu tặc" hoành hành ở Đà Lạt

VKS lý giải việc đề nghị phạt Giám đốc Hoàng Dân 13-16 năm tù
Có thể bạn quan tâm

Trấn Thành: Xem MV Quỳnh Anh Shyn tưởng của CL hay Lady Gaga
Nhạc việt
00:28:02 03/04/2026
Trung Quốc mới có 1 phim ngôn tình gây nghiện cực mạnh: Nam chính trời sinh làm tổng tài, đẹp đôi với cả thế giới
Phim châu á
00:24:45 03/04/2026
Việt Nam mới có 1 mỹ nhân cổ trang xinh đáo để: Hào quang từ đầu đến chân, lả lướt mướt mắt vô cùng
Phim việt
00:07:50 03/04/2026
Viện trưởng Khánh Thi không còn sợ hãi, con trai Cục trưởng Xuân Bắc gây sốt
Sao việt
23:59:32 02/04/2026
Đặng Tụy Văn từng sống như 'người hầu' để nuôi ước mơ làm diễn viên
Sao châu á
23:52:57 02/04/2026
Sharon Stone thừa nhận trả giá đắt vì cảnh 'nóng' trong 'Bản năng gốc'
Sao âu mỹ
23:50:03 02/04/2026
Phương Anh Đào nói về phim mới của Đoàn Thiên Ân
Hậu trường phim
23:18:34 02/04/2026
Chevron bác bỏ cáo buộc thao túng giá xăng
Thế giới
21:36:55 02/04/2026
Tử vi 12 cung hoàng đạo 2/4: Kim Ngưu một bước lên mây, dễ bị ghen tị
Trắc nghiệm
21:27:35 02/04/2026
Không chỉ ASIAD hay LCK, Ruler hoàn toàn có thể đối diện cái kết tệ hơn nữa
Mọt game
21:03:01 02/04/2026
Nhóm học sinh lớp 9 khoan máy ATM để trộm tiền
Nước mắt những đứa con vì mẹ giết cha

100% gái mại dâm bị bạo hành ở Việt Nam
Muôn mặt lý do trở thành gái mại dâm
Chi tiết vụ đấu súng của kẻ buôn ma túy với cảnh sát
Những tên sát thủ bệnh hoạn
Cảnh sát chống bạo động khống chế kẻ dọa tự thiêu
Xăng và những vụ án oan nghiệt
Vụ 3 thanh niên hiếp dâm: Nhiều lần tự tử
Khởi tố nhiều giám đốc trong vụ "xã hội đen" núp bóng doanh nghiệp
Thiếu niên 15 tuổi bị 3 người đánh bằng gậy sắt gây dập não, lún xương sọ
Rút ruột gần 250 tỷ đồng từ ngân hàng bằng hồ sơ khống
Đạp cửa phòng ngủ tấn công chủ nhà cướp điện thoại
Cựu chủ tịch ngân hàng bị cáo buộc gây thiệt hại hơn 1.000 tỷ đồng
Nam sinh lớp 9 giấu thanh kiếm trong trường để đánh nhau
Đề nghị truy tố chủ tịch công ty sản xuất kẹo Kera cho Hằng Du Mục
Khởi tố thanh niên trộm đồng hồ Rolex của bạn gái ở TPHCM
Lee Min Ho kết hôn vào tháng 5
Bích Phương không thể ngăn Tăng Duy Tân nữa rồi!
Vì "không đủ vâng lời", Song Hye Kyo bị nhà chồng cũ hắt hủi ra mặt
Mỹ dỡ bỏ trừng phạt Tổng thống lâm thời Venezuela
Không tin được đây là ca sĩ tỷ phú giàu nhất thế giới, nhan sắc xuống cấp đến mức này rồi sao?
Dư luận Hàn Quốc phẫn nộ sau vụ đạo diễn bị đánh dẫn đến chết não
Bất ngờ với giá trị số vàng Lệ Quyên nhận được trong ngày sinh nhật
Tổng thống Trump lần đầu phát biểu trước toàn quốc về xung đột Iran
Cô gái 10X du học về làm nghề tảo mộ thuê, nhận lương 15 triệu
Cảnh báo tình mẹ con có nguy cơ sứt mẻ sau khi loạt tranh này được công bố!
Hội mỹ nữ Việt được báo Trung khen lên tận mây xanh từ 6 - 7 năm trước, giờ ra sao?
Ô tô dừng ngược chiều, người đàn ông ở Hà Nội hành hung tài xế xe máy
Người đàn ông rơi từ cầu Vĩnh Tuy tử vong: Một chi tiết đầy xót xa và ám ảnh tại hiện trường
Khán giả xót xa cho Lê Phương
Cẩm Ly tuyên bố đặc biệt khi Hoài Lâm đi hát trở lại
Đến ra mắt nhà bạn trai, cô gái chết lặng khi nhìn thấy "bố chồng tương lai", vội vã rời đi
Lan truyền bức ảnh với nội dung "Lọ Lem về ra mắt nhà thiếu gia Sầm Nhất ở Tây Ninh": Phản ứng của chính chủ
Phạm Băng Băng đi bán mặt nạ ở siêu thị: Nhan sắc thật khiến đám đông tròn mắt, đứng hình kinh ngạc