Anh quá bất cần khiến lòng tôi thêm uất ức
Các bạn đều chọn đàn ông trẻ trung, khá giả, công việc tốt… còn tôi lại yêu người bất cần, hay tự ái nên cũng thấy chạnh lòng.
ảnh minh họa
Tôi năm nay 22 tuổi, vừa tốt nghiệp đại học và chưa đi làm. Anh đã 33 tuổi và làm lái xe cho một cơ quan. Anh đã ly hôn được sáu năm, có một con trai. Con anh ở với vợ. Hai chúng tôi là người gần làng và cả hai hiện ở Hà Nội.
Tôi và anh yêu nhau được hơn một năm. Ngay từ đầu gặp tôi, anh đã thích rồi yêu và nghiêm túc tiến tới hôn nhân. Tôi chưa nhận lời anh ngay nhưng có lẽ do anh kiên trì theo đuổi nên tôi đã đồng ý. Thời gian yêu nhau, chúng tôi cũng hay cãi vã, mâu thuẫn nhưng lại làm lành nhanh chóng. Tình yêu của chúng tôi đơn giản và thực tế, không lãng mạn. Chúng tôi hiếm khi đi chơi, dạo phố. Đó do công việc lái xe cũng như sở thích của cả hai bên.
Anh là người hài hước, thoáng tính nhưng rất bất cần và hay tự ái. Tôi là người nghiêm túc, chặt chẽ và cả nghĩ. Thời gian đầu, gia đình, họ hàng nhà tôi biết chuyện đều ngăn cấm, chỉ trích tôi, chỉ trích cả bố mẹ tôi không biết dạy con. Tôi đã rất khổ tâm. Tôi nói chuyện chia tay nhưng anh tha thiết níu giữ. Tôi đã thương yêu anh thật sự nên chúng tôi vẫn tiếp tục mối tình này. Cho tới bây giờ, chúng tôi yêu nhau trong im lặng, không dám công khai. Gia đình tôi ít nhiều vẫn biết mối quan hệ này nhưng không tỏ ra phản đối hay tán thành. Tôi không hiểu điều này có nghĩa là gì?
Mặc dù anh đã ly hôn, có con riêng, điều kiện gia đình không khá giả, công việc lái xe và hình thức nhỏ nhắn, khiêm tốn nhưng tôi thấy yêu anh, thương anh rất nhiều. Dường như là trái ngược với tiêu chí đàn ông lý tưởng! Tôi yêu anh vì anh yêu tôi và vì con người anh. Tôi thương anh vì tất cả những gian nan anh đã trải qua, muốn chia sẻ, gánh vác cùng anh những khó khăn, cực khổ của cuộc sống phía trước.
Video đang HOT
Tự tin, lạc quan và quyết tâm là thế nhưng tôi cũng không tránh khỏi những lúc do dự, băn khoăn và chạnh lòng. Tôi là người hình thức được, ăn học tử tế, hiền lành, khoẻ mạnh. Trong khi các bạn gái khác hướng tới những người đàn ông trẻ trung, khá giả, công việc thăng tiến, còn tôi thì sao? Có những lúc anh bất cần, tự ái mà giận dỗi, không hỏi han làm tôi buồn lòng, uất ức vô cùng…
Có phải tôi lý tưởng hoá tình yêu, tôi vị tha quá, tôi ảo tưởng hay do duyên số đây? Tôi sẽ chấp nhận tất cả đau khổ nếu tôi đã quyết định dứt khoát lấy anh hay chia tay. Nhưng bây giờ tôi đang rất do dự. Tôi mong được mọi người cho tôi lời khuyên!
Theo VNE
Đòn ghen của chồng trí thức
Có lần, khi hai vợ chồng đang "yêu" đến cao trào thì anh bỗng dừng lại và hỏi "cái thằng phi công trẻ ấy nó có phục vụ em được chu đáo như anh không, nó có "động tác" nào khác anh không?.." làm chị Bích vừa bẽ bàng vừa tủi hổ.
Chồng chị Bích (Hà Nội) là kĩ sư cầu đường nên xa nhà suốt, có thời gian cả năm chỉ "tạ té" qua nhà được 2-3 lần, mỗi lần vài ba ngày là phải đi ngay.
Cách đây 5 năm, chị Bích trót "say nắng" một nam đồng nghiệp ít hơn chị 2 tuổi. Nhưng ngay sau đó, chị hối hận và đã nhất quyết không gặp lại người kia nữa, chân thành thú thật với chồng về sai lầm của mình rồi xin anh tha thứ. Khi ấy, chồng chị đã cho qua và anh cũng quyết định xin một công việc khác gần nhà để "hâm nóng" lại tình cảm vợ chồng.
Quyết định là vậy, nói là vậy, nhưng chồng chị Bích vẫn hằn học vì cái sự ngoại tình của vợ. Có lần, khi hai vợ chồng đang "yêu" đến cao trào thì anh bỗng dừng lại và hỏi "Cái thằng phi công trẻ ấy nó có phục vụ em được chu đáo như anh không, nó có "động tác" nào khác anh không?.." làm chị Bích vừa bẽ bàng vừa tủi hổ.
Một buổi tối chị Bích đến bên chồng khẽ khàng thông báo: "Anh ơi, hình như em có thai". Tưởng rằng câu nói ấy sẽ khiến cho anh chồng sướng điên đảo. Vậy mà đáp lại chị là sự hốt hoảng, rồi lạnh lùng của anh ta: "Vô lý, lần nào trước khi quan hệ anh cũng dùng bao (cao su) mà?". "Anh nhớ lại đi, có một lần anh đi uống say về nên quên" - chị Bích cố gắng gợi lại. Nhưng anh chồng vẫn kiên quyết: "Còn lâu tôi mới quên" rồi quay ngoắt sang chì chiết: "Chắc là thừa dịp buổi trưa ăn- ngủ- nghỉ tại cơ quan cô lại léng phéng với thằng "phi công trẻ" kia chứ gì".
Kể từ đó, chị Bích triền miên sống trong "bạo hành tinh thần" của ông chồng trí thức.
Suốt thời gian mang thai, rồi khi con đã được 3 tuổi, Bích trở thành một "cái bóng" không hơn không kém. Người chồng hoàn toàn coi như chị Bích không có mặt. Lúc ăn cơm anh ta gắp đầy đủ đồ ăn rồi bê bát ra một góc. Chị Bích ngồi phòng khách xem tivi thì anh ta lên phòng ngủ xem. Khuya, chị Bích vào phòng ngủ thì anh ta ôm gối ra ngủ tại salon phòng khách. Bất cứ nơi nào chị Bích xuất hiện thì người chồng đều xa lánh. Chuyện "giao ban" dĩ nhiên là tuyệt đối không.
"Chắc là thừa dịp buổi trưa ăn- ngủ- nghỉ tại cơ quan cô lại léng phéng với thằng "phi công trẻ" kia chứ gì".
Rất nhiều lần chị Bích kiếm cớ hai vợ chồng gần gũi, để chị có dịp thanh minh thì anh chồng đều gạt ra: "Lại thèm hơi trai mà chúng nó chán hết rồi chứ gì? Không đứa nào nó thèm sờ mó vào cái thân nát bấy của cô nên cô về "ăn quàng" cả tôi hả? Xin lỗi, tôi thà ra ngoài ngủ với 1 con đĩ công khai còn hơn ái ân với 1 con cave giả vờ ngoan hiền là cô...".
Thậm chí anh ta nhất quyết bắt con trai phải gọi bằng bác, nếu nhà có khách, có ông bà đến chơi thì mới được gọi anh ta là bố. Không những thế, anh ta suốt ngày tiêm nhiễm vào đầu con trai những câu như: "Mẹ mày ngủ với trai mà đẻ ra mày, tao không phải bố mày...", hay "Mẹ mày là đĩ"
Luôn nghiệt ngã với vợ và con, nhưng chỉ cần trong nhà có khách là anh ta tỏ ra âu yếm, vô cùng yêu vợ và quan tâm đến con trai. Làm người ngoài và ngay cả những người thân, anh em trong gia đình đều tấm tắc nói chị Bích tốt số vì lấy được người chồng vừa giỏi kiếm tiền vừa yêu vợ thương con.
Mệt mỏi với người người chồng trí thức "hai mặt", Bích quyết định đâm đơn ra tòa ly dị.
Bạo hành trong giới trí thức không phải bây giờ mới có, nhưng người Việt thường có tâm lý "chuyện trong nhà đóng cửa bảo nhau" nên các vụ bạo hành ít bị phanh phui. Đặc biệt là bạo hành trong giới trí thức, họ còn có cái "sĩ diện" của giới trí thức, đâu ai muốn "vạch áo cho người xem lưng" nên các vụ bạo hành vẫn diễn ra âm ỉ như những con sóng ngầm.
Những trường hợp bị chồng bạo hành về tinh thần, tuy không gây thương tích về thể chất cho người phụ nữ nhưng nó lại làm tổn thương rất lớn cho tinh thần, tâm lý của họ. Đặc biệt, những chị em có trình độ học thức cao, thường rất tự trọng về bản thân. Họ hiểu được vị trí, vai trò của mình trong gia đình, xã hội. Họ luôn mong muốn được mọi người, nhất là "nửa kia" tôn trọng nên sẽ cảm thấy vô cùng đau khổ, giằng xé khi bị bạn đời coi thường, xỉ nhục.
Ngoài ra, các kiểu bạo hành về thể chất tuy ảnh hưởng đến sức khỏe, thậm chí tính mạng của nạn nhân nhưng vẫn có thể nhờ sự can thiệp ngay của mọi người xung quanh và chính quyền địa phương. Còn khi bị hành hạ về tinh thần, đa số chị em rất khó nhờ sự trợ giúp bởi nó thường diễn ra lặng lẽ, âm thầm, không để lại dấu vết có thể nhìn thấy.
Hơn nữa, những phụ nữ trí thức bị khủng bố tinh thần thường luôn cố gắng để tự mình thoát ra khỏi cảnh này mà không muốn nhờ tới sự chia sẻ, giúp đỡ của người khác. Đa số những bệnh nhân của phòng khám tâm lý đều đã trải qua một quá trình dài đau khổ, mệt mỏi, có người tới vài năm. Và cũng rất nhiều người trong số họ cuối cùng phải chọn giải pháp ly hôn để tìm lại sự thăng bằng trong cuộc sống và tâm hồn của mình, khi các ông chồng không thể thay đổi.
Theo VNE
'Xin phép mẹ chồng cho con được về 'nơi sản xuất' Các mẹ chồng tai quái ạ, không cần phải đuổi chúng con đi đâu cả, cũng đừng chờ đợi một lời xin lỗi ở chúng con vì con dâu đâu có làm gì sai. Chúng con xin tự nguyện quay về nơi sản xuất để làm lại cuộc đời". Mình đang suy nghĩ sẽ sớm ra quyết định của đời mình, đó là...