Anh lừa tôi và dối vợ
Ở bên tôi, anh nói sẽ ly hôn và năn nỉ tôi ở lại. Nhưng về với vợ, anh lại quả quyết không bao giờ đánh đổi gia đình.
Anh là một quân nhân hơn tôi 10 tuổi. Chúng tôi tình cờ gặp nhau và đã dành tình cảm cho nhau thật êm đềm. Nhưng rồi tôi nhận ra hình như chỉ có tôi yêu anh mà thôi. Ba năm yêu nhau, anh chưa tặng tôi một đóa hoa. Ngày Tình nhân và tất cả những ngày lễ khác, tôi đều đi qua một mình.
Tôi là một sinh viên, mỗi khi thấy bạn bè được người yêu thăm nom, chăm sóc, tôi lại thấy chạnh lòng. Anh vô tâm quá, đến một lời chúc anh cũng không có. Mỗi lần anh nghỉ phép về nhà là như biến mất và tôi không tồn tại trong cuộc sống của anh. Nhưng khi nghĩ đến anh, công việc của anh, tôi lại tự an ủi mình và bỏ qua hết. Bởi lẽ tôi hiểu mình yêu thương anh nhường nào.
Khi tôi học năm thứ ba, vào đúng ngày 23 Tết, tôi cố liên lạc với anh nhưng không được. Một phụ nữ gọi lại cho tôi, tự xưng là chị gái anh. Tôi tin vì biết anh có một chị gái. Chị hỏi thăm tôi và mối quan hệ của chúng tôi. Rồi chị đã nói cho tôi biết anh có vợ và một con trai 5 tuổi. Tôi thực sự hoang mang và run sợ. Tôi đau đớn khi nhận ra sự thật dù đã lờ mờ đoán biết sự khác thường. Tôi cố gắng bình tĩnh cho anh giải thích nhưng anh im lặng. Tôi đau đớn tột cùng và chia tay anh. Anh thú nhận rằng ban đầu anh muốn biết mình còn hấp dẫn hay không nhưng rồi anh cũng dành tình cảm thật lòng cho tôi. Mãi sau này tôi mới biết người phụ nữ gọi điện cho anh không phải là chị gái mà chính là vợ của anh.
Chính vợ anh đã kể cho tôi nghe về cuộc sống gia đình anh, về bản chất không tốt đẹp của anh. Tôi hiểu người đàn bà khéo léo đó đang cố giữ lấy gia đình của mình. Tôi đau đớn chấp nhận tất cả và rời xa anh vì anh đã có cuộc sống hạnh phúc, một gia đình trọn vẹn. Anh ba mươi tuổi, thành công trong công việc, gia đình hạnh phúc, vậy anh còn gì để tìm kiếm?
Video đang HOT
Nhưng cuộc đời trớ trêu biến tôi thành kẻ đứng giữa, chứng kiến sự mâu thuẫn giữa hai vợ chồng anh và bắt đầu mâu thuẫn với chính mình. Anh tìm mọi cách liên lạc và xin tôi tha thứ, xin tôi cho anh cơ hội. Anh đã quyết định ly hôn nhưng phải thuyết phục vợ quyền nuôi con trong khi anh là một quân nhân, đơn vị xa nhà. Điều đó với anh là không thể. Nhưng anh và gia đình lại có điều kiện tốt nhất cho con.
Tôi thực lòng không muốn vì tôi mà đứa trẻ đó bất hạnh. Tôi thấy mình có lỗi nhưng tình cảm tôi dành cho anh quá lớn. Anh cầu xin tôi khẩn thiết. Anh không về nhà khi được nghỉ phép. Anh nói rằng cuộc sống gia đình đã tan vỡ, tình yêu và sự tôn trọng đã không còn. Anh không muốn mất tôi nhưng cũ không muốn mất con.
Vợ anh biết anh liên lạc với tôi nên nổi giận và mắng chửi không tiếc lời. Chị nói nếu tôi tiếp tục liên lạc với anh, chị sẽ gặp nhà trường và yêu cầu cho tôi thôi học. Tôi đang học năm cuối và bốn năm sinh viên của tôi đã sắp trôi qua mất rồi. Một lần nữa, tôi như rơi xuống vực thẳm khi biết anh một bên nói với vợ rằng sẽ không đánh đổi hạnh phúc gia đình, một bên cầu xin tôi một cơ hội. Anh làm thế để được gì? Và tôi phải hiểu như thế nào về anh đây?
Nhưng tôi biết tôi có quyền được có những niềm vui như những nữ sinh khác. Tôi mong nhận đựơc những chia sẻ của các bạn để quyết định phải làm thế nào.
Theo VNE
Yêu cả 2, không biết chọn ai
Quay về với người cũ khó tính, em được sống thật với tình cảm của mình. Nhưng em cũng muốn có chồng tâm lý như người yêu bây giờ.
Cách đây hai năm, khi còn là sinh viên, em đã yêu sâu đậm một người hơn em ba tuổi. Khi đó, anh ấy cũng là sinh viên. Anh ấy là người nghiêm túc, lạnh lùng, hơi gia trưởng và ham vui. Dù không phải là mối tình đầu nhưng em yêu anh rất sâu đậm. Là sinh viên lại học và cùng trường nên bọn em có rất nhiều thời gian bên nhau.
Anh là con trai miền núi nên hay uống rượu. Anh dành thời gian cho bạn bè khá nhiều và mỗi lần như thế, em đều phải đi theo anh. Bọn em có những bất đồng từ những chuyện rượu chè của anh nhưng bọn em vẫn yêu nhau. Em chăm sóc anh ấy như chính bản thân mình, yêu thương hết lòng. Bọn em tuy không sống chung nhưng cũng có thể coi như là vợ chồng. Rồi không may thời gian ấy em lỡ dính bầu, gia đình em và anh ấy đều là công chức nhà nước và nghiêm khắc nên không thể cưới khi cả hai đang đi học. Em đau khổ rất nhiều, anh ấy khuyên em bỏ và động viên em. Thế là em đành chấp nhận làm điều mà mình không hề mong muốn. Rồi khi anh ấy ra trường, chưa xin được việc, xa cách khiến cho những bất đồng giữa bọn em tăng lên. Anh suốt ngày tụ tập đám bạn uống rượu đến khuya mới về và rất vô tâm với em.
Thời gian anh xin được vào làm ở công ty bảo hiểm nhưng vì mới ra trường nên phải làm ở một huyện xa nhà ba tháng để thử việc. Từ lúc ra trường, bọn em ít gặp nhau. Em buồn và nói thì anh bảo đi làm rồi không có thời gian. Nhưng thứ bảy, chủ nhật được nghỉ thì anh lại về nhà để tụ tập bạn bè mà không đến thăm em. Em nghĩ tình cảm của anh đã nhạt và lại bất đồng vì anh hay uống rượu nên em đã nói chia tay. Trước đó, em cũng giận dỗi và đòi chia tay nhưng anh làm lành. Đến lần thứ ba em đòi chia tay thì anh im lặng và đồng ý. Em đau khổ rất nhiều vì tình cảm em dành cho anh rất sâu nặng. Sau đó, em cũng níu kéo nhưng anh nói chia tay có lẽ tốt hơn cho em. Anh không muốn bị gò bó và muốn chia tay để thoải mái với bạn bè, không phải thường xuyên cãi cọ nhau.
Thời gian này, em quen người khác. Anh này là người thành phố nơi em theo học. Anh này cũng đang học liên thông trong trường em và đang học việc ở ngân hàng trong thành phố vì chưa có bằng đại học. Anh ta tốt tính, quan tâm, lãng mạn. Em nguôi ngoai đi phần nào nỗi đau về mối tình trước nhưng tình cảm dành cho người yêu cũ thì không hề thay đổi. Biết không thể quay lại với người yêu cũ trong khi người mới lại quan tâm em nên em đã đồng ý yêu người mới. Em cũng có tình cảm với người mới này.
Yêu nhau được ba tháng thì em về nghỉ Tết. Người yêu cũ liên lạc lại với em. Vì tình cảm vẫn vẹn nguyên nên em đã giấu người yêu hiện tại để quay về bên người cũ. Nhưng cũng chỉ được hai ngày, bọn em lại chia tay vì người yêu cũ vẫn đi tụ tập bạn bè, không quan tâm đến em. Em đã suy nghĩ rất nhiều và quyết định dứt khoát với người cũ.
Khi quay trở về trường học, người yêu hiện tại đọc được những tin nhắn qua lại của em và tình cũ. Người yêu em đau khổ vì sự phản bội của em. Anh yêu em rất nhiều nên chỉ im lặng được hai ngày rồi đã chấp nhận tha thứ cho em. Chuyện xảy ra là lỗi của em nên giờ em yêu anh hơn trước. Dù vậy, trong lòng em thì chưa bao giờ quên được người cũ. Chuyện xảy ra cũng đã được 6 tháng, thỉnh thoảng người yêu cũ vẫn gọi cho em để hỏi thăm và thông báo rằng đã chuyển công việc về làm gần nhà em.
Đột nhiên, em phát hiện người yêu hiện tại mắc nợ gần 100 triệu vì lô đề. Dù anh không uống rượu bia nhiều nhưng lại mê lô đề. Thời yêu em thì không đánh vì không có tiền và đang lo trả nợ. Anh tốt tính, yêu thương, quan tâm em rất nhiều nhưng em không hài lòng vì chuyện lô đề, nợ nần của anh. Đặc biệt, anh lại rất hay ghen.
Có một chuyện khiến em băn khoăn và suy nghĩ rất nhiều là người yêu cũ hay gọi điện cho em, nhắc lại kỷ niệm của hai đứa. Người yêu cũ bảo anh ấy không quên được em. Sau một thời gian chơi bời, người yêu cũ đã nhận thấy mình sai và muốn lấy vợ. Anh ấy bảo anh muốn có một người vợ như em vì em yêu thương và quan tâm đến anh. Anh hỏi em đã yêu ai chưa? Vì còn tình cảm với anh nên em nói dối là chưa.
Hiện tại, em rất băn khoăn, không biết chọn ai giữa người yêu hiện tại và người cũ. Em chưa bao giờ quên người cũ, cũng muốn quay về với anh vì dù sao chúng em cũng từng có con với nhau. Nhưng em lại muốn có một người chồng biết quan tâm em như người yêu hiện tại. Nếu quay về với tình cũ thì em được sống bên người mà em yêu thương nhất nhưng như thế em phải về miền núi ở. Em lại không hợp tuổi anh và anh rất khó tính. Nhưng bỏ rơi người yêu hiện tại thì em cũng thương vì anh ấy rất yêu em. Em không biết mình nên làm gì nữa.
Em cảm thấy chông chênh giữa hai người em đều yêu thương. Mong mọi người giúp em có sự lựa chọn sáng suốt!
Theo VNE
Làm người thứ ba để quên đi tình đồng tính Sau 6 năm yêu nhau, chị chạy theo người phụ nữ khác. Tôi đau khổ tìm đến người xưa, bất chấp anh ấy đã có gia đình. Tôi có những chuyện đau khổ định chôn sâu trong lòng nhưng giờ thấy mệt mỏi quá và khi đọc được chuyện của những người đồng cảnh, tôi quyết định gửi dòng tâm sự này cho...