7 năm yêu người có vợ
Đã 7 năm qua rồi nhưng em vẫn yêu và không thể quên cái quá khứ đó. Trời Tây Nguyên bắt đầu của mùa mưa, cái lạnh se se, những cơn mưa phùn lất phất, từng cơn gió thoảng qua làm em cảm thấy nhớ anh thật nhiều, cái cảm giác đau đau – nhói nhói lại ùa về trong em.
Kỉ niệm là gì nhỉ? Là quá khứ phải không anh? Mà quá khứ là cái đã qua mà sao em cứ ngoái đầu nhìn lại, mà sao em cứ có cảm giác thật lạ kỳ khi nghĩ về anh.
Đã 7 năm qua rồi nhưng em vẫn yêu và không thể quên cái quá khứ đó, tất cả kỉ niệm và cái bỡ ngỡ của ngày đầu quen anh.
Ngày ấy em gặp anh thật tình cờ và tình yêu của em đến với anh cũng thật tình cờ. Người ta nói có lẽ đó là duyên phận, em không tin vào duyên số nhưng nó đã đẩy đưa em đến với anh. Em yêu anh và chấp nhận tất cả và có thể anh cũng yêu em , bên anh em thấy mình thật hạnh phúc, nhưng phải chăng em đã sai, anh là người đã có gai đình nhưng vì quá yêu anh nên em vẫn đành chấp nhận mình là người đàn bà thứ 2.
Em khao khát được nhìn thấy anh, được gặp anh và được trò chuyện cùng anh, bao nhiêu thời gian bên anh đối với em không bao giờ là đủ, em biết cũng có lúc anh lo lắng cho em nhưng có lẽ càng có tình cảm với em thì anh càng yêu thương người phụ nữ của mình, anh còn có gia đình và những đứa con cần anh che trở. Đối với gia đình, anh là người chồng, người cha mẫu mực, anh đã không để cho em có thời gian kịp chấp nhận sự thật là em đã mất anh mãi mãi.
Tình yêu em dành cho anh không hề có lỗi, anh đã trở về với những lo toan cuộc sống và bỏ mặc em giữa lưng chừng với bao nỗi tủi hờn. Đã bao lần em thức cả đêm và không biết làm sao để quên đi sự thật, quên đi cái hiện tại đang diễn ra trước mắt mình.
Video đang HOT
Anh đã trở về với những lo toan cuộc sống và bỏ mặc em giữa lưng chừng với bao nỗi tủi hờn (Ảnh minh họa)
Anh biết không, yêu một người là có thể trao niềm vui, nỗi buồn nhưng không phải đem đến sự đau khổ và gục ngã.
Anh cho em niềm tin để đổi lấy nụ cười và những giọt nước mắt, tại sao anh lại làm em yêu anh nhiều như vậy rồi ra đi thật vội vã, tại sao anh lại cho em cơ hội làm người thứ 3, anh ra đi mà không hề cảm thấy nhớ em một giây, một phút sao anh. Em vẫn mang bên mình những thứ mà anh đã “gửi gắm” cho em về mối tình thật nhiều xót xa và thật nhiều nước mắt.
Ai cũng có mảnh ghép để hoàn thiện bức tranh của mình, có thể em và anh là một mảnh ghép không hoàn hảo nhưng đối với em như thế đã là đủ.
Anh đã lặng lẽ ra đi còn lại một mình em bước tiếp trên cuộc đời này, những thứ mỏng manh như số điện thoại không một lần vang lên nó cũng buồn vì anh đã lãng quên, em nhớ tất cả những hình ảnh về anh, nó vẫn hiện ra trước mắt nhưng em không thể cầm, nắm, với tới được.
Em thấy thật buồn vì đâu đó vẫn văng vẳng tiếng hát của anh “ Dù mai đây ai đưa em đi đến cuối cuộc đời, dù cho mây hay cho bão tố có kéo qua đây, dù sao đi nữa tôi vẫn yêu em”.
Đã bao lần em trải bộ lang thang một mình và lòng em lại quặn thắt lại. Anh vẫn hạnh phúc với gia đình như chưa từng có em trong cuộc đời để mặc em giữa vô vàn nỗi nhớ, đã bao lầm em bấm số điện thoại của anh nhưng rồi lại xóa đi vì em không đủ tự tin và can đảm để gọi cho anh, em chỉ biết khóc và khóc, môi em mím chặt có thể chảy máu bất cứ lúc nào. Ngày ấy một cô gái ở cái tuổi 22, cái tuổi không còn quá nhỏ nhưng cũng chưa đủ trưởng thành đã yêu anh đến nay đã 30 tuổi, nhưng trong suốt thời gian ấy toàn nỗi khổ đau và nước mắt. Giờ đây em phải hứa với lòng là không có ai thương mình không có ai giúp mình mà bản thân mình phải tự đứng lên để sống thật hạnh phúc và sống cho riêng em thôi.
Anh sẽ sống theo cách của anh còn bản thân em sẽ tìm ra lí do để cân bằng cuộc sống của mình.
Em hi vọng rằng sau này khi chúng ta có dịp gặp lại, khi sự hụt hẫng trong em đã qua đi thì lúc đấy chúng ta sẽ nghĩ về nhau tốt hơn.
Theo 24h
Để em tồn tại trong trái tim anh
Hình như sự ích kỷ của con người đang len lỏi vào mọi ý nghĩ của em. Tại sao khi màn đêm buông xuống em lại đau đớn đến vậy, sao em cứ phải diễn khi cuộc đời nào có trả caxê cho em? Chẳng lẽ em đang muốn làm một phụ nữ tốt ư? Nhưng để làm gì cơ chứ, để nghe sự tán dương của mọi người sao? Hay em đang tự giết chết mình đây. Mọi nỗi hờn ghen cứ chất chứa trong lòng em theo một cấp số nhân, hình như em đang ghen với chính hạnh phúc của vợ anh thì phải? Hình như sự ích kỷ của con người đang len lỏi vào mọi ý nghĩ của em.
Em nhớ anh, nhớ đến điên dại, nhưng tại sao em lại không thể nói ra được, chẳng lẽ vì lời nói với anh ngày hôm đó sao? Rằng em trả anh về với gia đình của anh ư? Sao em có thể lừa dối bản thân mình như thế được nhỉ? Em là con người mà có trái tim và dòng máu chảy đó thôi, sao có thể cao thượng đến vậy được. Em cứ bắt mình phải diễn, phải diễn thật tốt trong khi em biết rõ rằng em làm gì có khả năng đó. Vậy mà em vẫn cứ diễn anh à, em diễn cho ai xem đây? Cho chính em xem mà anh. Để rồi khi màn đêm buông xuống, khi mà em dỡ bỏ chiếc mặt lạ trên mặt mình để trở lại với chính em, thì em lại thấy ghê sợ, ghê sợ vì vai diễn của mình, em lại khóc một mình trong đêm.
Anh à! Từ khi xa anh bóng đêm là nhân tình của em rồi, em thì thầm trong bóng đêm, em khóc và em nói, em chia sẻ những gì mà vai diễn của ngày hôm đó em đã làm, rồi em lại nằm nghe tiếng côn trùng kêu thảm khốc ngoài kia, nó khiến cho cõi lòng em như vụn vỡ, bởi em biết con tim em giờ đang gào thét dữ dội hơn chúng nhiều. Em cứ ngỡ chỉ những loài côn trùng mới kêu gào trong đêm vắng, vậy mà giờ em có khác nào chúng đâu. Anh thấy có người phụ nữ nào sống điên dại như em không? Khi biết rất rõ rằng mình chỉ là một trò giải trí của người ta mà vẫn muốn để người ta tiêu khiển. Cứ mãi bằng lòng chờ đợi, tìm kiếm những thứ không bao giờ thuộc về mình. Nhưng anh ơi, em mặc cho tất cả em vẫn yêu, vẫn nhớ về anh và vẫn mãi là người phụ nữ của anh. Chỉ với ý nghĩ đó thôi em cũng đã có thể sống tiếp được những ngày qua, vì thế mãi tận sau này của cuộc đời em vẫn cứ làm như thế anh nhé.
Anh hạnh phúc chào đón đứa con do vợ anh sinh ra, nhưng lúc đó anh có biết cảm giác của em thế nào không anh? Anh vui mừng đến thế, anh hạnh phúc đến thế vậy anh đến bên em làm gì để rồi anh làm em đau. Một lời nói "chúc mừng anh, chúc 2 mẹ con mạnh khỏe bình an" cũng đủ để làm cho em đau đớn, trong khi anh hạnh phúc chào đón con thì em day dứt và thù hận anh, người đã vứt bỏ đứa con mình. Có công bằng không anh khi mà cả hai đứa trẻ đều là giọt máu của anh, anh có thấy bản thân anh nhẫn tâm lắm không? Hay những thứ đó chẳng ý nghĩa gì với anh?
Hãy để em được tồn tại ở một góc nào đó của trái tim anh (Ảnh minh họa)
Em không biết dòng máu đang chảy trong anh là màu gì anh ạ, nhưng em biết nó không có màu đỏ, cũng chẳng phải màu hồng, vì sự lạnh lùng đến tàn ác của anh làm em thấy ớn lạnh. Anh tìm mọi cách để tránh em, giờ thực lòng anh không hề muốn dây dưa với em bất cứ một thứ gì, đến cả khi nói chuyện anh cũng muốn lẩn tránh em. Làm vậy anh có nhẹ nhàng không anh? Hay cuộc sống của anh tốt đẹp hơn, anh cứ cố gạt bỏ em ra khỏi cuộc sống của anh thì em biết em càng xuất hiện nhiều hơn và cứ quẩn quanh trong suy nghĩ của anh. Cứ cố như thể để làm gì anh, để cả hai chúng ta cùng đau khổ hay sao? Khi ở bên vợ anh có thực sự không nghĩ gì đến em không? Em tin là có phải không anh, bởi như em đã nói em đã hiểu ra mình chỉ là một trò giải trí của anh thôi, sao có thể để anh nghĩ đến được chứ, làm gì có tình yêu ở trong đó mà nhớ mà nghĩ được anh nhỉ.
Em thực sự mệt mỏi trong nỗi nhớ anh, em sợ hãi mỗi khi đêm về em không biết mình có còn đủ sức đi đến ngày mai để chờ đợi anh không, nhưng lúc này đêm đã sắp qua rồi anh ạ, khi ánh bình minh xuất hiện cũng là lúc em bắt đầu với vai diễn của mình. Em kinh sợ mỗi khi phải cố cười cười nói nói với tất cả mọi người, em ghét cái cảm giác nói chuyện với anh như hai người bạn, nhưng em vẫn cứ phải điễn tiếp anh ạ, vì em vẫn muốn em là cái gì đó anh đã đánh mất và mãi mãi phải hối tiếc.
Khi nào thấy trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ chân đôi phút cạnh dòng sông
Anh hãy đến bên dòng sông ấy
Em nguyện mãi là bến bờ đợi chờ anh!
Em đã từng nói với anh: "Em có thể yêu anh rất nhiều, yêu anh đến cuồng dại, nhớ anh đến da diết, nhưng em vẫn không thể thay thế được vợ anh, chỉ có vợ anh mới có thể lo lắng cho anh từng bữa ăn, giấc ngủ, chỉ có vợ anh mới có thể thức thâu đêm chăm sóc mỗi khi anh ốm đau, và chỉ có nơi đó mới là bên bờ êm đềm nhất để anh trở về"; nhưng anh ơi không phải vì thế mà anh có thể dễ dàng quên em nhanh đến vậy chứ? Em trả anh lại với cuộc sống của anh, nhưng bất cứ khi nào anh cần em, hay thấy mệt mỏi bởi cuộc sống mang lại thì hãy đến bên em anh nhé, em sẽ cùng anh chia sẻ. Nhưng hãy để em được tồn tại ở một góc nào đó của trái tim anh.
Theo 24h
10 năm bên người tình 10 năm chúng tôi bên nhau, vợ anh còn sinh thêm 2 đứa... Còn tôi thì chẳng có gì. Tôi không biết tối qua mình về nhà bằng cách nào... Hình như có ai đó bảo sẽ đưa tôi về nhưng tôi nhất quyết từ chối. Ly rượu cuối cùng tôi uống với Kiên, người bạn ngồi cạnh hồi học lớp 12, khi...