40 tuổi, vẫn muốn bỏ chồng tìm lại mối tình đầu
Tôi thực lòng rất muốn đi tìm cậu ấy, muốn nói rõ một lần cho hết tất thảy những tình cảm xưa kia và sự nhung nhớ bao năm qua.
Tôi lần đầu biết rung động thực sự, là từ năm nhất đại học. Lớp trưởng của chúng tôi khi đó, là một chàng trai có nụ cười tỏa nắng, với hàm răng trắng đều bong bóc, tính tình hòa đồng, dễ mến và thường đi một chiếc xe tay ga đến trường. Hình ảnh của một cậu công tử nhà giàu thành phố, nhưng không đua đòi chơi bời, mà lịch thiệp trang nhã, lại vừa học giỏi, chơi thể thao hay khiến tôi cứ dần dần mở trái tim mình ra lúc nào không biết.
Tôi thầm thương Phong, và mãi mãi vẫn chỉ là tình đơn phương mà thôi. Tôi đến giảng đường cũng chỉ để mong ngóng nhìn chỗ ngồi cậu ấy, hôm nào vắng điểm dừng của mình là tôi tiu nghỉu, buồn nhớ. Thi thoảng trong lớp tôi lại lén nhìn Phong, nếu lỡ vô tình gặp ánh mắt Phong vu vơ đáp lại thì cả ngày hôm đấy cứ lâng lâng, xao xuyến. Những tình cảm cứ trong sáng như thế, nhưng tôi không ngờ lại khiến mình đứng ngồi không yên, lúc nào suy nghĩ cũng chỉ tràn ngập hình ảnh của Phong mà thôi.
Ngoài giờ học, khi đi chơi ở những con đường lãng mạn, những góc phố thân quen của Hà Nội, tôi chỉ mong vô tình được gặp cậu ấy. Nhưng chỉ là vô vọng, bởi chúng tôi chẳng có sự ràng buộc hay hứa hẹn nào cả. Lá thư tôi viết cho cậu ấy, để bày tỏ tình cảm mến thương của mình mãi nằm sâu trong hộc tủ, vài lần lấy hết dũng khí mang đi học, quyết tâm sẽ nhét vào quyển sách của cậu ấy nhưng rồi cũng không làm được. Là mang đến rồi lại mang về.
Tình cảm một chiều cứ lớn dần qua năm tháng, đôi khi tôi đoán Phong cũng biết được ý mình. Nhưng tôi ngại ngùng cứ né tránh cậu ấy, nên mãi trong giảng đường gần 200 người, chúng tôi luôn ngồi cách xa nhau và chưa từng một lần nói chuyện. Tôi chỉ đứng từ xa, len lén nhìn cách cậu ấy học, chơi và trở thành người yêu của một cô gái khác.
Cô gái ấy là hoa khôi của khối, lại con nhà có điều kiện chứ không phải là dân tỉnh lẻ lên trọ học, quê mùa như mình. Tôi đã rất xót xa khi chứng kiến những buổi học mà Phong và bạn gái cùng đi học, ngồi cạnh thủ thỉ, ra về chung và nhìn họ tung tăng đến căng tin, cười đùa vui vẻ, thoải mái… Xót xa lắm, buồn lắm, tôi thất tình như thể bị người yêu lâu năm phản bội vậy.
Video đang HOT
Rồi năm cuối đại học cũng đến, tôi tập trung viết khóa luận tốt nghiệp, cố nén tình yêu đơn phương của mình lại, vì biết đó là điều cực kỳ xa vời. Tình cảm thương nhớ một người được gói kín, giấu tận sâu trong đáy lòng, chỉ lâu lâu lại bồi hồi khi bất chợt nghe tên người ta. Cũng từ đó, tôi hoàn toàn mất liên lạc của Phong. Vì chúng tôi bảo vệ khóa luận ở hai hội đồng, hai khoảng thời gian khác nhau nên không còn gặp nhau lần nào nữa.
Tôi ra trường, không dám trở về họp lớp lần nào. Rồi chuyển hẳn vào Sài Gòn làm việc và chấp nhận lấy chồng qua mối lái khi tuổi đã quá ba mươi.
Dạo gần đây, tôi có tham gia vào facebook, lần mò qua những người bạn chung thì vô tình biết được trang cá nhân của Phong. Rồi nắm sơ qua là cậu ấy tốt nghiệp đại học xong thì tiếp tục sang Anh để hoàn tất chương trình thạc sỹ. Nay Phong đã là giám đốc chi nhánh của một tập đoàn toàn cầu, nhưng vẫn độc thân. Biết tin này, trong tôi lại cứ bồi hổi bồi hồi, tình cảm xưa cũ lại vọng về, nhói đau. Rồi lại cứ hình dung, cứ mơ tưởng là Phong đang còn đợi mình…
Tôi đã có chồng con, nhưng sống một cuộc đời khá tẻ nhạt. Nên đôi hồi trong những giấc mơ, tôi vẫn thường nhớ đến hình ảnh của cậu lớp trưởng ngọt ngào và mối tình đầu đơn phương từ năm nào. Chồng tôi tuyệt nhiên không biết, bởi anh luôn sống như một cái máy được lập trình sẵn, khá là vô cảm, không biết tạo ra những điều lãng mạn khiến hôn nhân của chúng tôi rất nhàm chán.
Nay biết được thông tin của Phong rồi, tôi thực lòng rất muốn đi tìm cậu ấy, muốn nói rõ một lần cho hết tất thảy những tình cảm xưa kia và sự nhung nhớ trong bao năm qua. Hãy cho tôi lời khuyên, tôi cần làm gì để tìm lại tình yêu của mình, ở cái tuổi này đây?
Theo Phunuonline
Sẽ quên được thôi, người cả đời luôn nhớ...
Cảm xúc đầu đời dù vấn vương dai dẳng, em vẫn không mong ngày hạnh ngộ; lạ kỳ! Em sợ mình không đủ can đảm ngỏ lời,...
Ảnh minh họa (Internet)
"Lâu quá mình không gặp nhau. Em nhận ra anh không?".
Tim em như ngừng một nhịp khi bất ngờ nghe lại giọng nói anh ấm áp bên kia đầu dây, sau khi "người cũ" của anh ấn chiếc điện thoại vào tay em, giọng bí mật: "Có người muốn nói chuyện với A. đây". Trong góc quán ồn ào tiếng cười đùa của bạn bè, em cố giữ giọng mình bình thản: "Xin lỗi... anh nào vậy ạ?" rồi chợt hối hận vì đã cố ý làm anh... thất vọng. Mà chắc gì anh thất vọng khi em chỉ là cô bạn học chung từ thời THPT, người cả trường đều biết là "phải lòng" anh dù anh luôn đi bên cạnh một cô gái khác, sau mười năm mất dấu, lại không nhận ra anh nữa.
Anh bật cười trách em mau quên, cố kể một câu chuyện ngô nghê nào đó trong mớ kỷ niệm ít ỏi giữa chúng mình để gợi em nhớ. Giữa buổi tiệc họp mặt lúc ấy, "người cũ" của anh, cô gái đã không còn chung đường với anh sau khi cổng trường phổ thông khép lại, vẫn đang nhấp nhổm nhìn về phía em. Em từ chối trao nhận những dãy số cho tiện cuộc liên lạc tiếp theo, chỉ muốn nhanh chóng cúp máy để trước bao người, em đừng để lộ mình say chếnh choáng.
Ký ức bị xới tung, em bắt đầu những đêm mất ngủ. Làm sao anh tin được, chừng ấy năm, em đã quen thêm bao người, thậm chí đã chọn một vài trong số đó để thử chung đôi, nhưng chỉ giấc mơ về anh mới làm em thổn thức. Mỗi độ thu sang, một chiếc lá rơi cũng xôn xao nhắc em cái chạm mắt đầu tiên. Mỗi mùa sinh nhật anh, em vẫn lang thang trước cổng trường xưa, mua hoa tự cắm cho mình, thầm nguyện cầu ở nơi nào, cuộc sống anh tốt đẹp, ngay cả khi em không được dự phần vào đó.
Cảm xúc đầu đời dù vấn vương dai dẳng thế, em vẫn không mong ngày hạnh ngộ; lạ kỳ! Có lẽ em sợ mình không đủ can đảm ngỏ lời, càng không đủ mạnh mẽ để nhận thêm một lần từ chối... Nhưng chỉ ít lâu sau cuộc gọi đó, mình lại tìm thấy nhau qua mạng xã hội. Mình háo hức chat với nhau mỗi ngày, âm thầm lục lọi dòng thời gian của nhau, xúc động xem lại những tấm hình, những tâm tình trong quãng đời mình xa vắng nhau.
Anh ngạc nhiên khi em cứ bám víu vào những cái "không đâu" mà sống trọn tuổi thanh xuân. Em xót xa cho mình khi biết anh đã hai lần chọn bạn đời, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến việc tìm em... Dù sau này, trong cuộc gọi khi xe anh đang lướt êm trên đường cao tốc, cao hứng hát cho em nghe "dòng sông nước chảy líu ríu, anh thấy em nhỏ xíu, anh thương", anh thú nhận những ca từ đó từng làm anh quay quắt nhớ em; em vẫn nghĩ "có những nỗi nhớ không phải tình yêu".
Chưa bao giờ em dám ru mình vào những lời anh êm ái, cũng không dám lâng lâng xúc động khi tinh mơ anh gửi một bức ảnh đẹp, một câu chúc ý nghĩa hay một nhãn dán yêu thương. Ngay cả lời tỏ tình bâng quơ, em vẫn cố lái sang suy nghĩ đó chỉ là sự bông đùa quá trớn của cậu bạn cũ.
Em khó nhọc giữ khoảng cách với anh, khắc khoải ngóng trông những cuộc hẹn để rồi kiêu hãnh ngó lơ ánh mắt anh thăm thẳm. Một lần, hai lần, nhiều lần nữa trong suốt ba năm, anh mất dần kiên nhẫn. Anh lẳng lặng rời khỏi thế giới ảo, để lại trong em một khoảng trống. Nếu ngày trước không anh, khoảng trống đó mênh mông, thì giờ đây trở lại không anh, khoảng trống đó hóa thành vô tận.
Mọi dấu vết về anh trên mạng xã hội hầu như bị xóa sạch, sau khi anh "khóa chặt" cánh cửa để người khác khó có thể lần tìm. Em ngẩn ngơ trước những dòng tâm trạng, những tấm hình như không còn nơi gửi gắm, dặn mình "một người đâu phải cả nhân gian", thế mà lòng cứ chênh chao.
Vội vã lục danh bạ, mới hay ta chưa bao giờ có số của nhau. Hỏi xin bạn bè cũ, hụt hẫng khi anh liên tục "không liên lạc được". Đơn thuần chỉ là một mối quan hệ mong manh, thì trách chi anh không đủ chân thành, em không đủ niềm tin vào hạnh phúc.
Hơn 30 tuổi, em lại tự dỗ mình câu mà năm 17 tuổi đã từng: "Sẽ quên được thôi, người mà cả đời luôn nhớ"...
Theo Phunuonline
30 tuổi còn trinh là...phí đời! Lo sợ "Gái 30 tuổi đã toan về già", cô bạn tôi thề độc: Quyết không thể "chết già" mà vẫn chưa nếm trải mùi đời! Cô bạn thân tròm trèm 30 tuổi của tôi đang náo nức tìm bạn trai gấp trước ngày sinh nhật. Đi đến đâu, cô cũng nhờ người giới thiệu cho "mối nào ngon ngon". Chẳng phải để...