18 năm, đau đáu 1 mối tình
Sau 18 năm gặp lại, tôi vẫn không thể nào kìm nén được những cảm xúc yêu thương dành cho anh.
Tôi và người cũ đã từng có một khoảng thời gian yêu nhau rất lãng mạn, hạnh phúc. Tất cả những con đường, công viên, quán cóc, rạp chiếu phim… đều đầy ắp những kỷ niệm của hai đứa. Những kỷ niệm đó cho tận bây giờ, đã 18 năm rồi nhưng tôi vẫn chẳng thể nào quên.
Sau 11 năm chia tay, chúng tôi tình cờ gặp lại nhau. Khi đó, chúng tôi đều đã có gia đình riêng, êm ấm, hạnh phúc. Lúc này đây, tôi mới cảm nhận được rằng, mình vẫn còn yêu anh rất nhiều.
Và giờ đây, sau đúng 7 năm gặp lại nhau lần đầu tiên ấy, những cảm xúc dành cho anh vẫn nguyên vẹn như ngày nào. Vậy là 18 năm xa nhau, những tưởng những yêu đương xưa kia đã trôi vào dĩ vãng… nhưng tôi đâu ngờ được, những tình cảm ấy vẫn sống dậy, đầy ắp trong tâm trí tôi.
Những câu chuyện không đầu không cuối, những hỏi han về cuộc sống, gia đình, công việc, những ánh mắt vô tình chạm vào nhau… khiến tôi không thể nào kiểm soát trái tim đang đập loạn nhịp trong lồng ngực.
Suốt thời gian chia tay anh, rồi lập gia đình cho đến nay, trong tiềm thức của tôi vẫn chỉ có mình anh. Nhiều lúc ở bên chồng, “yêu thương” chồng nhưng trong trái tim tôi lại thổn thức với những bóng hình xưa cũ. Những lúc như vậy, tôi lại dày vò bản thân mình, tại sao ngày xưa mình lại chia tay anh? Tại sao mình lại quyết định nông nổi như vậy để bây giờ phải hối hận?
Video đang HOT
Hiện tại, tôi vẫn đang có một gia đình hạnh phúc, có một người chồng yêu thương vợ hết mực, có những đứa con ngoan ngoãn, học giỏi. Gia đình yôi luôn là niềm mơ ước của các anh chị, bạn bè, đồng nghiệp… nhưng sâu thẳm trong lòng tôi, có một nỗi đau vẫn chẳng thể nào nguôi ngoai.
Không một lúc nào tôi thôi nghĩ về anh. Dù làm bất cứ việc gì, dù công việc có bận rộn đến đâu cũng không thể ngăn nổi những dòng suy nghĩ của tôi về anh.
Tôi nhớ anh rất nhiều. Lúc nào tôi cũng chỉ muốn gọi điện, gặp gỡ anh để xua đi nỗi nhớ đang dày vò tôi hằng ngày.
Các bạn ạ! Tôi phải làm sao bây giờ để giải thoát mình khỏi những cảm xúc giằng xéo này?
Theo VNE
Gái 19 có nên lấy chồng 55?
Anh ấy đã 55 tuổi còn em mới vừa tròn 19, liệu lấy anh ấy, em có hạnh phúc không?
Lúc này đây em thực sự cảm thấy rất băn khoăn và lo sợ. Em không biết mình nên quyết định như thế nào cho đúng với tình yêu của mình. Em còn quá trẻ, em rất yêu anh ấy nhưng lại sợ rằng sự chênh lệch quá lớn về tuổi tác khiến chúng em khó mà hạnh phúc được. Em mới 19 tuổi, liệu em có nên cưới người đàn ông mình yêu khi anh ấy đã 55 tuổi hay không?
Em đang là sinh viên năm thứ 2. Em quen anh ấy rất tình cờ. Em đi làm thêm bằng việc gia sư. Anh ấy là bác họ của cô bé mà em đang dạy thêm. Nhiều lần tới em gặp anh ấy ở nhà của người đã thuê em kèm cặp cho em bé đó. Mặc dù đã 55 tuổi nhưng nhìn anh ấy trẻ trung và phong độ lắm. Lúc đầu em không hề nghĩ anh lại nhiều tuổi tới như vậy. Một vài lần dạy thêm về muộn, anh ngỏ ý đưa em về để tránh nguy hiểm và em đồng ý. Chúng em quen và thân nhau từ đó.
Quen nhau hơn 3 tháng thì em và anh chính thức yêu nhau. Em cũng không hiểu vì sao mình lại có tình cảm với một người thậm chí còn nhiều tuổi hơn cả cha mình như vậy. Trước nay em cũng có rất nhiều người theo đuổi vì em cũng là một cô gái khá xinh xắn, ưa nhìn. Nhưng không hiểu vì sao em chẳng thể nào rung động với ai được cho tới khi gặp anh. Sự phong trần, từng trải và rất trân trọng phụ nữ của anh đã chinh phục được em một cách hoàn toàn. Em yêu anh ấy thật lòng mà không tính toán thiệt hơn điều gì.
Mặc dù hơn em hai mấy tuổi nhưng ở bên anh ấy em cảm thấy hạnh phúc vô cùng (Ảnh minh họa)
Anh ấy đã từng có một đời vợ và hai người con. Cả hai người con đều đã có gia đình và ổn định. Giờ anh đang sống một mình vì vợ anh đã mất từ lâu. Sự cô độc của anh càng khiến em yêu thương anh nhiều hơn. Em muốn được ở bên anh, chăm sóc cho anh mọi điều như một người vợ. Anh ấy là người rất giỏi trong việc kinh doanh. Có lẽ chính điểm này là điều khiến em cảm phục và yêu anh nhiều hơn.
Em biết đây là một mối tình trái với lẽ thường vì em và anh cách nhau nhiều tuổi quá. Nhưng con tim em không thể nào kìm nén nổi khi bên anh. Anh cũng rất yêu thương, chiều chuộng và lo lắng cho em mọi điều. Ở bên anh em cảm thấy an toàn chứ không phải như bên những người bạn bè đồng trang lứa khác. Em thích cảm giác an toàn và sự lãng mạn mà anh dành cho em. Em biết chúng em chênh lệch tuổi tác nhưng tình yêu là sự hòa nhịp của trái tim. Anh tuy có hơn em nhiều tuổi nhưng lại đồng điệu tâm hồn với em.
Chính vì yêu anh mà em đã trao cho anh sự trong trắng của mình. Em cảm thấy hạnh phúc và không hối tiếc gì về điều đó cả. Hiện giờ anh đang thuê cho em một căn hộ rất xinh xắn để em ở đó vì tình cảm của chúng em không tiện công khai nên anh thuê riêng ra như thế cho tiện. Em sống ở đó một mình và thi thoảng anh ghé qua thăm em, chúng em ở bên nhau như vợ chồng.
Em có nên cưới một người đáng tuổi cha mình? (Ảnh minh họa)
Từ ngày yêu nhau tới giờ chúng em chưa từng công khai việc này. Em không dám cho bạn bè, người thân biết vì sợ bố mẹ em sẽ sốc khi biết tin này. Em sợ lắm. Còn anh nói rằng anh không muốn làm khó cho em. Chừng nào em chưa sẵn sàng anh sẽ giấu kín chuyện này. Mỗi khi đi ra đường cùng nhau, nhìn em khoác tay anh tình cảm, người mới quen anh thường hỏi: "Con gái anh đây à, cháu xinh quá!" khiến cả em và anh đều buồn lắm.
Chúng em hòa hợp về mọi thứ. Kể cả chuyện tế nhị chốn phòng the em cũng cảm thấy rất hài lòng. Anh là một người đàn ông thực thụ trong mọi lĩnh vực. Chính anh là người đã dạy cho em mọi điều. Ở bên anh em thấy mình hạnh phúc vô cùng.
Anh đề nghị cưới nhưng em chưa biết thế nào. Em không dám nói chuyện này cho bố mẹ biết. Em sợ mọi người không chấp nhận. Liệu em và anh ấy có thể hạnh phúc được hay không? Anh ấy nói rằng nếu em sợ bố mẹ không đồng ý, anh ấy sẽ đưa đi nơi khác sống. Chúng em sẽ tổ chức đám cưới ở đó, trở thành vợ chồng rồi thì dù bố mẹ em có chấp nhận hay không cũng không còn quan trọng nữa. Sau này rồi gia đình em cũng phải đồng ý thôi.
Liệu em có nên bỏ nhà để đi theo anh ấy không? Em và anh ấy có thể hạnh phúc không ạ?
Theo VNE
Yêu anh em phải tàn nhẫn tới cùng Tình yêu của em đủ lớn để nhận sự đau khổ riêng mình. Hãy để đắng cay đó mình em đón nhận. Màn đêm nơi này chỉ có một màu đen đặc quánh, không ánh đèn, không tiếng còi xe cộ, không những quá xá tấp nập, mọi thứ đều tĩnh lặng đến lạ thường. Không gian miền núi yên ắng về đêm...