- Việt Giải Trí - https://vietgiaitri.com -
Chứng kiến cảnh này, cô con gái lương tháng 4000 đô đã quyết định về quê làm ruộng và…
On 09/02/2017 @ 11:45 AM In Góc tâm tình
Thấy bố lén lau nước mắt, dặn cháu ngoại ngoan, sớm về thăm ông bà. Trà chẳng cầm lòng được. Lấy chồng xa, giờ Trà mới thấy thấm cái cảnh lấy chồng xa.
Lên thành phố, Trà quyết định xin nghỉ việc, dù cho nó có là công việc 4000 đô một tháng Trà cũng nghỉ. (Ảnh minh họa)
Rời làng quê nhỏ lên thành phố học, Trà mang theo ước vọng đổi đời, trước tiên là giúp mình thoát khỏi cuộc sống khó khăn, thứ hai là giúp đỡ bố mẹ thoát khỏi cảnh chân lấm tay bùn. Quê Trà xa lắm, cũng nghèo nữa. Để Trà lên thành phố học, bố mẹ Trà ở quê đã phải rất vất vả, Trà biết điều đó nên khi đi học, Trà luôn cố gắng phấn đấu hết mình.
Thật may, trời chẳng phụ người chăm chỉ, nhiệt thành. Trà học rất giỏi, thành tích tốt nên ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường đã có rất nhiều công ty muốn mời Trà về làm việc. Trà nghĩ đó là một điều may mắn có trong sự thành công. Tuy nhiên, trong lòng Trà vẫn có những điều khắc khoải không thể nào chia sẻ được.
Công việc học hành thuận lợi nhưng Trà 1 năm đi học mới được về quê có một lần. Lý do vừa là vì không có điều kiện kinh tế, lý do khác là vì trường Trà học quá xa quê Trà. Muốn đi về cũng phải mất gần một ngày nếu tính cả quãng đường đi bộ về nhà. Nhiều lúc nhớ nhà đến phát khóc, nhớ lại những tháng ngày sống đầy ắp tiếng cười bên bố mẹ, anh chị em, Trà lại thấy tủi. Trà định học xong, sẽ về quê xin việc, sống gần bố mẹ. Nhưng cuộc đời, chẳng ai nói trước được điều gì.
Tốt nghiệp xong, có công ty trả lương Trà tới 4000 đô một tháng khiến Trà đắn đo vô cùng. 4000 đô, một con số chẳng hề nhỏ với một người đi làm lâu năm chứ đừng nói gì tới một sinh viên mới ra trường như Trà. Sau nhiều đêm suy nghĩ, cuối cùng Trà tạm gác ước mơ về quê sống gần bố mẹ lại. Trà dự định kiếm một khoản tiền kha khá trước đã, trước là để báo hiếu bố mẹ, sau là để có vốn về quê, cuộc sống như vậy cũng sẽ tốt đẹp hơn. Nhưng rồi...
Rồi dự định về quê ấy cũng bị hủy bỏ khi Trà đem trao trái tim mình cho một chàng trai thành phố. (Ảnh minh họa)
Đi làm được hơn một năm, Trà vẫn chỉ về nhà một năm được một lần. Lý do cũng đơn giản là vì công việc quá bận rộn khiến Trà chẳng có thời gian nghỉ dài. Tiền Trà gửi về quê vẫn rất đều đặn, Trà nghĩ rằng số tiền đó có thể bù đắp được nỗi thiếu vắng Trà phần nào cho bố mẹ. Rồi dự định về quê ấy cũng bị hủy bỏ khi Trà đem trao trái tim mình cho một chàng trai thành phố. Chàng trai ấy đối xử với Trà vô cùng tốt và chân thành. Tình yêu đã khiến Trà dù không muốn cũng vẫn phải ở lại thành phố ấy. Và rồi đám cưới đến...
Hai nhà cách xa nhau nên thủ tục gọn nhẹ vô cùng. Kết hôn xong, Trà cũng ở luôn trên thành phố. Và thời gian về nhà, cũng là vào những dịp Tết mà cũng chẳng được bao nhiêu. Rồi Trà mang bầu, sinh được một cậu con trai kháu khỉnh. Bố mẹ Trà lặn lội lên thăm con gái, nhìn cảnh đó, Trà lại chẳng cầm được nước mắt.
Nhìn cảnh những cô gái khác lấy chồng gần nhà, thi thoảng chạy qua chạy lại với bố mẹ, xem bố mẹ sống ra sao, ăn ở thế nào, có thiếu thốn gì không? Rồi những lúc bên nội bận việc, hay con ốm, được ôm con về bên ngoại, than thở với mẹ, được mẹ chăm bẵm, giúp đỡ cho cũng thấy được an ủi ít nhiều. Trà lại chạnh lòng nghĩ tới cảnh mình lấy chồng xa, chẳng có được những điều ấy.
Tết năm nay được nghỉ ít nên lo xong việc bên nhà chồng, Trà cũng chỉ còn 3 ngày để về bên ngoại, đi tàu xe cũng mất gần một ngày nên thời gian ở nhà gần như cũng chẳng được bao lâu. Nhìn cảnh bố mẹ thấy con về, thấy cháu về cứ vội vàng, hấp tấp làm hết chuyện này đến chuyện kia cho con cho cháu, Trà lại thấy chạnh lòng. Rồi Trà lúc này mới nhìn kĩ, căn nhà hình như so với thời Trà bắt đầu đi học, cũng chẳng khác hơn là bao nhiêu. Số tiền Trà gửi về, bố mẹ không dùng mà lại cất đi, đến lúc Trà chuẩn bị lên đường, lại gói gém vào trao tận tay Trà:
- Con cầm lấy khoản tiền này mà chi tiêu. Bố mẹ già rồi, chẳng tiêu gì nhiều đến tiền. Con trên thành phố kiếm tiền cũng vất vả, cứ giữ lấy con ạ, còn lo cho con cái sau này. Bố mẹ chỉ cần thi thoảng con đưa cháu về chơi với bố mẹ là được rồi.
Trà rơi nước mắt, không phải vì khoản tiền kia mà vì bấy lâu nay, Trà cứ nghĩ tiền có thể bù đắp được cho bố mẹ sự thiếu hụt về tình cảm. Nhưng không phải như thế...
Lên tàu, Trà kêu bố mẹ về đi kẻo lạnh nhưng ông bà vương vấn con cháu cứ đứng nhìn mãi. Thấy bố lén lau nước mắt, dặn cháu ngoại ngoan, sớm về thăm ông bà. Trà chẳng cầm lòng được. Lấy chồng xa, giờ Trà mới thấy thấm cái cảnh lấy chồng xa.
Lên thành phố, Trà quyết định xin nghỉ việc, dù cho nó có là công việc 4000 đô một tháng Trà cũng nghỉ. Trà chấp nhận về quê sống, kể cả là có phải làm ruộng đi chăng nữa nhưng được sống gần bố mẹ, Trà chấp nhận tất cả. Thật may mắn cho Trà khi chồng Trà cũng đồng ý sẽ về quê sống cùng Trà. Nhà chồng Trà có 3 anh em, chồng Trà là út nên trách nhiệm cũng vợi bớt đi phần nào.
Có lẽ không phải người con gái đi lấy chồng xa nào cũng được may mắn như Trà. Nhưng con gái ạ, bố mẹ vất vả nhiều rồi, cuối đời thứ bố mẹ cầu mong không phải tiền bạc mà là tình cảm gia đình. Lấy chồng xa, hãy nghĩ kĩ trước khi quyết định. Các cụ đã chẳng có câu: "Gả con nhớ gả chồng gần, có bát canh cần, nó cũng mang cho". Chuyện duyên phận cũng biết khó mà tính toán, nhưng nếu có thể, đừng lấy chồng xa.
Theo blogtamsu
Article printed from Việt Giải Trí: https://vietgiaitri.com
URL to article: https://vietgiaitri.com/chung-kien-canh-nay-co-con-gai-luong-thang-4000-do-da-quyet-dinh-ve-que-lam-ruong-va-20170209i2744827/
Click here to print.
Copyright © vietgiaitri.com - All rights reserved.